Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5103 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 142
gặp lại ân nhân cứu mạng

❊ ❊ ❊

"Bà nội!" Giọng nói trong trẻo của Kiều Tâm Du truyền đến.

Bà nội Nhâm thấy Kiều Tâm Du thì vui vẻ ra mặt, nắm lên cổ tay Nhâm Dịch Tuấn "Kia là vợ của Nhâm Mục Diệu, cháu có nhìn thấy không, sau này cháu cũng phải tìm một người vợ như vậy về cho bà nghe chưa!?."

Kiều Tâm Du sau khi rời khỏi công ty Nhâm Thị, vội tới nơi này, cô còn đem bánh ngọt tự mình làm mang đến cho bà nội nếm thử. Thấy người bên cạnh bà nội, cô bỗng cảm giác có chút quen thuộc, "Anh, anh...... Có phải chúng ta đã từng gặp nhau rồi không?"

"Tiểu Tuấn, cháu đã từng gặp con bé à?" Bà nội kinh ngạc nhìn Nhâm Dịch Tuấn.

Đôi mắt Nhâm Dịch Tuấn hoàn toàn không có chút xoay chuyển, chỉ nhìn chằm chằm vào Kiều Tâm Du, hàm ý sâu xa nói, "Có lẽ vậy."

"A!" Kiều Tâm Du bất ngờ, sợ sệt nói: "Tôi nhớ rồi, anh đã từng cứu tôi lúc ở Thánh Thác Rini. Thật không ngờ, chúng ta lại có duyên gặp nhau tại nơi này."

"Anh chồng cứu em dâu? Rất khéo......" Bà nội không chớp mắt nhìn chằm chằm vào Nhâm Dịch Tuấn, "Không phải ư!?."

"Anh chồng?" Kiều Tâm Du quay đầu nhìn hắn, "Anh là anh hai của Nhâm Mục Diệu? Sao tôi chưa từng nghe nói tới?" Không trách được, vì sao cô lại cảm thấy ánh mắt của hắn rất quen thuộc. Ánh mắt của anh em bọn họ giống nhau như đúc, đều đen nhánh và sắc bén.

Vẻ mặt Nhâm Dịch Tuấn trở nên âm trầm, hắn không nói một lời nào, nhưng tầm mắt vẫn dừng lại trên người Kiều Tâm Du.

"Chuyện chẳng có gì đâu, hai đứa tụi nó hễ gặp nhau là đối đầu, chẳng xem ai vừa mắt mình cả." Bà nội thẳng thắn.

Kiều Tâm Du đột nhiên nhớ lại chuyện thân thế của Nhâm Mục Diệu mà bà từng nói với cô, "Hai người không phải là anh em ruột, đúng chứ?" Cùng cha khác mẹ, việc không cùng một dòng máu đã khiến cho mối quan hệ của hai người khó xử như thế.

Đề tài này dường như đánh trúng phải cấm kỵ của hai người (Bà nội Nhâm và Nhâm Dịch Tuấn), không ai mở miệng, chỉ yên lặng.

"Thật xin lỗi, tôi đã nhắc đến chuyện này......" Kiều Tâm Du ấp úng nói.

"Không sao!" Vẻ mặt lạnh như băng của Nhâm Dịch Tuấn giờ mới có chút biểu cảm, "Cháu còn có chuyện phải làm, bà nội, lần sau cháu sẽ tới thăm bà." Hắn dường như không muốn ở chỗ này thêm một giây nào nữa, nói xong, lập tức xoay người rời đi.

Kiều Tâm Du sững sờ nhìn bóng lưng hắn rời đi, hỏi: "Bà nội, tính anh ấy luôn như vậy sao?"

"Ừ! Con đừng nghĩ chi cho mệt. Hôm nay con tới thật đúng lúc, chúng ta cùng đi gặp bác sĩ Mã đi!" Bà nội lôi kéo tay Kiều Tâm Du.

Kiều Tâm Du lập tức nhớ tới chuyện lần trước, vội vàng lùi lại, "Bà nội, cháu không có bệnh gì, không cần khám đâu."

"Ai nói nhất định phải có bệnh mới đi khám!" Bà nội vui vẻ nhìn cô, rồi dần dần di chuyển tầm mắt của mình xuống dưới, cuối cùng dừng ở trên bụng cô, "Cháu không muốn nhanh có em bé sao!"

————

Đôi tay Kiều Tâm Du cầm hai túi thuốc nặng trịch, cô mệt mỏi đi vào đại sảnh, thấy Nhâm Mục Diệu đang ngồi ở trên ghế sa lon đọc báo, lập tức vui mừng nói: "Hôm nay anh về sớm thế?"

Hôm nay, khi hắn nhìn thấy gương mặt giống Lương Tử Oánh như đúc. Cả người Nhâm Mục Diệu rất hoảng hốt, cùng với mờ mịt không dứt, hắn cảm giác có chút lo sợ bất an, vì muốn nhìn thấy Kiều Tâm Du, cho nên buông xuống tất cả công việc, tan ca sớm, kết quả cô lại đi ra ngoài.

"Em đi đâu vậy, sao về trễ thế?" Nhâm Mục Diệu không thả xuống tờ báo trong tay, hắn lười phải liếc nhìn cô, trong giọng nói cũng lộ ra nhàn nhạt khí giận cùng phiền muộn.

Kiều Tâm Du ném hai túi thuốc tới bên cạnh hắn, "Nhiệm vụ mới của bà nội, anh nên hoàn thành tốt đi."

"Gì đây?" Nhâm Mục Diệu thấy những thứ thuốc này xong, chân mày lập tức nhíu chặt, "Sẽ không phải là mấy thứ Dâm Dương Hoắc, Dương Khởi Thạch, Tiên Mao, Rau Hẹ Tử, Dê Hồng Thiên...... đấy chứ"

Kiều Tâm Du bất đắc dĩ gật đầu, "Chắc cũng không sai bao nhiêu đâu. Em đã hết sức từ chối, nói không cần rồi, nhưng bà nội cứ cố chấp nhét vào tay em, bà còn nói ... bà còn nói muốn......" Lời kế tiếp cô xấu hổ quá, nên không thể mở miệng được, "à ờ" cả nửa ngày vẫn không mở miệng được.

"Bà còn nói cái gì?"

"Bà còn nói, nếu em dám trả lại những thứ thuốc này, bà sẽ cử người tới, hạ xuân...... dược......" Nói tới chỗ này, cổ Kiều Tâm Du ửng hồng cả rồi.

Đôi mắt Nhâm Mục Diệu nháy mắt lóe lên tia sáng, hắn ngưng mắt nhìn Kiều Tâm Du còn đang quẫn bách kia, "Bà nội thật là "ăn no rỗi việc" không có chuyện làm, đâu cần dùng tới khoản chi phí lớn thế? Chỉ là một đứa cháu nội thôi mà, không phải sao, chúng ta tặng cho bà là được, mọi chuyện sẽ tốt ngay."

"Hả?" Cái này có thể nói cho, là có thể cho sao? Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://thegioitruyen.com

Lúc Kiều Tâm Du còn đang trong trạng thái kinh ngạc, trời đất bỗng chốc quay cuồng, sau đó cô đã nằm trong ngực Nhâm Mục Diệu, "Này! Anh mau thả em ra!"

"Đây là nhiệm vụ quan trọng mà bà nội giao cho anh......" Khóe miệng hắn bỗng cong lên thành một nụ cười lưu manh, rồi bế cô đi tới lầu hai.

Bàn tay nhỏ bé của Kiều Tâm Du đánh liên tục vào lồng ngực tinh tráng của hắn, "Bữa tối còn chưa ăn, anh mau buông em xuống!"

"Trước khi ăn cơm vận động một chút có lợi cho tiêu hóa......"

————

Hoan ái đi qua, Kiều Tâm Du chảy mồ hôi đầm đề, cô vùi vào lồng ngực bền chắc của Nhâm Mục Diệu, "Mục Diệu, hôm nay em đi thăm bà nội, bỗng gặp được một người." Kiều Tâm Du cứ do dự mãi, cô không biết có nên nói với hắn việc này không, nhưng cô nhớ hắn đã từng nói, cả hai nên thẳng thắn với nhau, không nên có bất kỳ bí mật nào, cho nên vẫn lên tiếng.

"Là ai? Anh có biết không?" Giọng nói Nhâm Mục Diệu khàn đục, mang theo cảm giác tình dục mê ly.

"Là người đã từng cứu em ở Thánh Thác Rini, thật khéo, anh ấy chính là Nhâm Dịch Tuấn."

Nghe được ba chữ "Nhâm Dịch Tuấn", toàn thân Nhâm Mục Diệu cứng đờ, lửa nóng trong mắt hắn lập tức đọng lại thành một tầng băng lạnh, "Em nói anh ta lúc ở Thánh Thác Rini đã từng cứu em?" Sâu kín trong giọng nói, có loại cảm giác giống như dã thú gặp phải kẻ địch, không khỏi đề cao cảnh giác.

"Đúng vậy! Nếu không có anh ấy, em có thể......" Kiều Tâm Du hi vọng thông qua chuyện này, hiểu lầm mà Nhâm Mục Diệu đối với anh ta có thể giảm đi, chuyện giữa hai anh em họ cô cũng có chút bất đồng.

"Anh ta không phải người tốt, em không được đến gần anh ta biết không." Nhâm Mục Diệu cắt đứt lời cô..., hiển nhiên hắn không muốn nghe tiếp, lập tức dán cái mác kẻ xấu lên người Nhâm Dịch Tuấn.

Kiều Tâm Du có chút bất mãn, cô uốn éo người, muốn cách xa hắn một chút, "Anh luôn "độc tài" như vậy, đánh giá rất không công bằng. Huống chi anh ấy còn là người thân của anh......"

"Anh ta không phải người thân của anh, anh không có người anh như thế, chưa từng có!" Đôi mắt Nhâm Mục Diệu lập tức hiện lên một tầng khí giận lạnh như băng, hắn hậm hực bước xuống giường, bước vào phòng thay quần áo, sau khi ăn mặc chỉnh tề, đã đi tới cửa ra vào.

"Mục Diệu, anh phải đi đâu à?" Kiều Tâm Du quấn chăn ngồi dậy.

"Hóng mát một chút!" Lạnh lùng nói ra ba chữ, sau đó hắn xoay người rời đi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »