Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5039 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 189
khổ nhục kế

❊ ❊ ❊

"Rầm ——" Lúc Nhâm Mục Diệu đuổi theo Kiều Tâm Du trong nháy mắt, Kiều Tâm Du đã lập tức đóng lại cánh cửa sắt rỉ sét.

"Tâm Du! Mau mở cửa ra!" Nhâm Mục Diệu đập đập cánh cửa sắt, lớn tiếng kêu la.

Kiều Tâm Du xụi lơ ngã ngồi trên mặt đất, lưng dựa dựa vào cửa gỗ, đôi tay cô ôm ôm đầu gối, cuộn người thành một khối. Từng giọt lệ một rơi xuống kết thành một hàng dài, lẳng lặng chảy xuôi, "Anh đừng đến quấy rầy tôi nữa, tôi nhất định phải quên anh, tại sao...... Tại sao anh lại đến làm phiền tôi......" Giọng điệu nghẹn ngào, tràn ngập ưu thương thâm sâu.

"Rầm! Rầm ——" Nhâm Mục Diệu đập đập cánh cửa sắt, "Tâm Du, mở cửa nhanh! Có nghe không......"

Tiếng gào của Nhâm Mục Diệu làm những người hàng xóm xung quanh rối rít ra cửa, chỉ trích.

"Này! Hơn nửa đêm rồi, nhỏ tiếng thôi có được không!"

"Thật là! Ồn ào chết đi được...!"

"Anh còn lớn tiếng nữa, chúng tôi gọi điện báo cảnh sát đấy!"

......

"Mục Diệu! Anh đi đi có được không...... Tôi không muốn gặp lại anh, anh đi đi......" Kiều Tâm Du la hét.

Nhâm Mục Diệu cảm thấy có chút mê muội đánh tới, đầu hắn chống đỡ trên vách tường, người chậm rãi tuột xuống, ngồi bệch dưới đất.

Hàng xóm thấy hắn không lớn tiếng kêu la cũng không đập cửa nữa bèn rối rít ôm chặt áo ngủ đi vào phòng.

"Tâm Du......" Giọng nói sâu thẳm tĩnh lặng như một dòng chảy nhẹ, chầm chậm đổ xuống, "Thật xin lỗi...... Em biết không? Trong khoảng thời gian em rời đi, lúc nào anh cũng nghĩ về em. Anh cảm giác như trái tim mình bị mất đi một thứ gì đó, hoàn toàn không có phương hướng, vô tri vô giác trôi qua một ngày, nhưng chính nhờ từng giây từng phút đối với anh mà nói quả thật chính là đau khổ ấy...... Anh mới hiểu được em ở trong lòng anh quan trọng biết chừng nào."

Kiều Tâm Du dựa vào cửa, lệ rơi tán loạn như mưa bay, đôi tay cô che miệng lại, cô không muốn tiếng khóc của mình bị hắn nghe được.

Khoảng cách giữa hai người xa lắm cũng chỉ khoảng nửa thước, nhưng khoảng cách ấy lại như một kết giới, ngăn hai người giữa hai thế giới khác nhau.

"Anh đã nhờ rất nhiều thám tử điều tra tung tích của em, điều động cả tổ chức Ám, đáng tiếc...... Lại không thu hoạch được gì. Anh biết là em đang cố tình tránh né anh, không còn cách nào khác, anh đành đồng ý làm theo kế hoạch của Đinh Hạo Hiên ...... Anh không hề có ý định đùa bỡn em, chẳng qua là anh không biết còn cách nào khác để có thể khiến em trở về bên cạnh anh......"

Nước mắt làm mờ đi ánh mắt của cô, làm lòng cô rồi tung, Kiều Tâm Du hoàn toàn mê mang, không biết phải làm sao?

Muốn trốn tránh hắn, muốn hoàn toàn cách xa hắn, muốn quên hắn...... Tại sao lại khó khăn như vậy.

Chỉ cần một bài viết trên báo, hắn đã dễ dàng khiến Kiều Tâm Du cô mất đi hồn phách. Mắc bẫy thêm một lần nữa. Cô thế nhưng không chút hoài nghi, xúc động vội vã đi tìm hắn, tự mình chui vào bẫy do hắn bày ra, điều này có thể trách ai? Truyện FULL

Kiều Tâm Du thật hận mình không thể trói buộc trái tim của chính bản thân.

"Tâm Du, anh vẫn cho là mình đã bị nguyền rủa, bị mẹ chán ghét, bị ba vứt bỏ, nhất định cả đời sẽ sống trong bóng tối. Nhưng, khi gặp được em, dù anh tàn nhẫn đối đãi em như vậy, em vẫn kiên nhẫn, kiên nghị, dịu dàng hiền lành đáng yêu...... từng điểm từng điểm của em hòa tan đi băng cứng trong đáy lòng anh, anh cho là mình may mắn đến nhường nào. Anh kiêu căng lạnh lùng, thời thời khắc khắc đều đề phòng mọi thứ, sẽ không dễ dàng rộng mở cánh cửa trái tim của bản thân, nhưng khi gặp được em, anh nguyện ý vì em bỏ ra tất cả, Tâm Du, anh yêu em......"

Giọng nói Nhâm Mục Diệu chậm chạp thong dong hệt như giọt sương trên những phiến lá cây trong rừng rậm đang nhỏ giọt ——

Từng chữ từng chữ, như từng viên đá đập vào lòng của Kiều Tâm Du.

Kiều Tâm Du kiềm chế xúc động muốn mở cửa. Cô không thể lại tin tưởng lời của hắn thêm một lần nữa, lời ngon tiếng ngọt của hắn hẳn là do Đinh Hạo Hiên dạy cho! Kiều Tâm Du không ngừng tự làm mình tê liệt, tự thôi miên bản thân. Nhưng ...... Tại sao câu nói "anh yêu em" vẫn khiến cho Kiều Tâm Du run sợ không động đậy được.

Nhâm Mục Diệu cảm thấy một trận cảm giác đau đánh tới đỉnh đầu, đôi con ngươi như được nhuộm lấy một màu đen của hắn khóa chặt, thân thể mềm nhũn tuột xuống ngay tại cửa ra vào, cuộn thành một khối.

Nước mắt như một dòng suối nhỏ lẳng lặng chảy xuôi, uốn lượn trên gương mặt trắng bệch .....

Đợi đến khi mưa lệ tạnh hẳn, Kiều Tâm Du cảm thấy ngoài cửa đã không còn bất kỳ tiếng vang nào, ngửa đầu nhìn thoáng qua chiếc đồng hồ trên tường, mười hai giờ khuya rồi. Đã trễ thế này, chắc hắn về rồi cũng nên!

Kiều Tâm Du chống vào vách tường đứng lên, phát giác chân mình đã tê dại, cô đứng yên một lát, chờ cảm giác tê dại biến mất, sau đó lê bàn chân đã cứng đơ của mình vào phòng ngủ.

————

Kiều Tâm Du trợn tròn mắt, mù mờ nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ, trời đã dần dần sáng. Đêm qua, cô lăn qua lộn lại không ngủ được, trong đầu đều là hình ảnh Nhâm Mục Diệu, có tướng mạo, cũng như giọng nói của hắn.

Cứ như vậy, cô mở to mắt ngỡ ngàng nhìn sắc trời dần dần đã hóa trắng ngoài cửa sổ, cả đêm không ngủ, thế nhưng cô lại không chút mệt mỏi.

"Reng, reng reng......" Đồng hồ báo thức vang lên.

Kiều Tâm Du đưa tay tắt đồng hồ báo thức, đã bắt đầu một ngày mới, nên đem chuyện không vui ngày hôm qua quên hết đi! Kiều Tâm Du nhếch miệng lên, nặn ra một nụ cười mỉm tái nhợt.

"Két ...!" Kiều Tâm Du kéo ra cánh cửa sắt nặng nề.

Cúi đầu nhìn, hai mắt cô trợn tròn ——

Thân thể cao to của Nhâm Mục Diệu co rúc lại, nằm trên mặt đất lạnh như băng, đầu tóc rối bời, cả người không ngừng run rẩy.

Sao hắn lại ở chỗ này?

Kiều Tâm Du khinh thường liếc hắn một cái, tám phần lại là chiêu khổ nhục kế, lần này cô còn lâu mới bị lừa.

Kiều Tâm Du cho là hắn đã ngủ say, nhẹ nhàng đóng cửa lại, sau đó nhón chân lên, lặng lẽ đi qua người hắn......

Thấy Nhâm Mục Diệu không có bất kỳ phản ứng nào, ngược lại lòng Kiều Tâm Du dâng lên một nỗi niềm mất mát nho nhỏ.

Kiều Tâm Du vẫn không nhịn được, cho phép mình nhanh chóng quay đầu lại lén nhìn hắn một cái.

Gương mặt trắng bệch không còn chút máu, chân mày đen đặc nhíu thành một đường, đôi môi mỏng sắc bén cũng biến thành màu trắng.

Không tệ! Khá thật! Không biết lần này Đinh Hạo Hiên đã mời đến thợ trang điểm cao cấp nào, khiến hắn giống như bị bệnh thật vậy.

Dùng hai lần khổ nhục kế với cô, lập đi lập lại! Lại còn dám dùng lần thứ ba.

"Hừ!" Kiều Tâm Du bực mình hừ một tiếng, lập tức quay đầu đi. Bước chân vốn dồn dập đi tới ngoài nhà trọ, thế nhưng cũng là dần dần chậm lại.

"Anh ta thật không sao chứ? Không lẽ anh ta thật sự suốt đêm nằm ngủ ngoài?" Kiều Tâm Du lặng lẽ thì thầm.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »