Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5080 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 241
mượn rượu giải sầu

❊ ❊ ❊

Nhạc Nhạc bĩu môi, "Là lạ, mẹ không đeo thì đẹp hơn." Cô bé thẳng thắn.

"Được! Mẹ không đeo nữa." Kiều Tâm Du đặt cặp kính xuống, rất nhanh, khung cảnh trước mắt lập tức mờ ảo, khuôn mặt Nhâm Mục Diệu ở phía đối diện cũng mơ hồ theo, vậy cũng tốt, không cần để ý tới thái độ của hắn.

"Mẹ, con muốn ăn đùi gà." Đối diện, đôi mắt Khả Khả đang nhìn chằm chằm đĩa thịt gà trước mặt Kiều Tâm Du.

Kiều Tâm Du cầm đũa gắp cái đùi gà trước mặt mình, thử mấy lần vẫn không gắp được.

"Tâm Du, em làm sao vậy?" Nhâm Mục Diệu mặc dù buồn bực, nhưng thấy cô khác thường, vẫn nhịn không được quan tâm hỏi.

"Không có gì." Kiều Tâm Du rầu rĩ nói, giọng có chút khẽ run. Thị lực của cô càng ngày càng kém, phải chăng, trong tương lai, ngay cả chuyện nhỏ thế này cô cũng không làm được?

Cô trực tiếp bưng cái đĩa lên tới trước mặt Khả Khả.

Nhạc Nhạc lập tức phản ứng, dời cả đĩa đùi gà tới trước mặt mình.

————

Nhâm Mục Diệu cầm một ly sữa tươi nóng, mùi sữa thơm nồng tràn ngập, hắn chịu đựng cảm giác khó chịu ghê tởm. Bước vào phòng ngủ chính, bên trong trống rỗng, không một bóng người. Hắn lập tức quay đầu, một luồng ánh sáng đang chiếu rọi một góc hành lang, bước chân kiên định đi tới phòng làm việc bên cạnh.

Ánh sáng của chiếc đèn bàn có chút chói mắt, gương mặt trắng nõn dưới tác dụng của chúng, khiến cho da thịt cũng có chút sáng ngời theo, phát ra luồng sáng nhu hòa.

Loạt —— soạt —— đầu ngọn bút nhanh chóng thoáng qua trên tờ giấy trắng.

"Tâm Du, sao em còn chưa nghỉ ngơi!" Giọng nghe dường như trách cứ nhưng lẫn trong đó càng nhiều hơn phần quan tâm.

Âm thanh bất ngờ phát ra khiến Kiều Tâm Du hoảng hốt, tay run run, đầu ngọn bút đặt sai vị trí, đồng nghĩa với việc bản thiết kế này trở thành đồ bỏ.

Kiều Tâm Du vén lọn tóc trước mắt mình qua tai, ngẩng đầu nhìn Nhâm Mục Diệu, "Đừng quấy rầy em làm việc được không."

"Công việc?" Giọng Nhâm Mục Diệu cao lên, chất vấn: "Công việc quan trọng, hay sức khỏe em quan trọng? Em mới vừa xuất viện nên nghỉ ngơi nhiều hơn mới phải!"

Nghỉ ngơi, thời gian của cô ít đến đáng thương, đâu còn rảnh để nghỉ ngơi. Cô muốn trước khi mắt mình mù hoàn toàn, có thể vẽ ra tất cả bản phác thảo trang sức xuất hiện trong đầu.

"Sức khỏe của em em tự biết." Kiều Tâm Du lạnh lùng đáp lại hắn, đặt bản thiết kế đã hỏng sang một bên, lại lấy ra bản vẽ thiết kế mới.

"Cốp ——" một tiếng, Nhâm Mục Diệu đặt mạnh ly thủy tinh lên trước mặt cô, bởi vì quá kịch liệt, dòng sữa trong ly thủy tinh bị văng ra ngoài, làm bẩn cả bản thiết kế mới.

Trên trang giấy trắng như tuyết xuất hiện chất lỏng màu trắng sữa, dường như trên khung cảnh trắng xóa chỉ có tuyết rơi chợt xuất hiện những chiếc lông ngỗng đang bay phấp phới, làm đáy lòng Kiều Tâm Du cũng lạnh lẽo theo. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://thegioitruyen.com

"Anh làm gì vậy hả?" Kiều Tâm Du tức giận quay đầu đi, "Anh đừng có cố chấp như trẻ con có được không!"

"Em nói anh giống trẻ con?" Đôi mắt tối tăm của Nhâm Mục Diệu đứng hình, bắn tán loạn ra những tia lửa giận, "Chẳng lẽ rót cho em một ly sữa tươi là hành động của một đứa trẻ sao? Chẳng lẽ quan tâm đến sức khỏe của em chính là biểu hiện của một đứa trẻ sao?"

Ánh mắt trong mát của Kiều Tâm Du hơi sững lại, khó khăn uốn miệng, nói "Xin anh đó, đừng quấy rầy em làm việc được không?" Giọng nói lạnh nhạt, dường như có chút không nhịn được.

Một lần nữa, cô thay bản vẽ thiết kế khác, cầm bút lên, vẽ thật nhanh, thuần túy coi người bên cạnh trở thành không khí.

Cô mặc kệ, cô lạnh lùng, cô xa cách...... Giống như đang đâm vào lòng Nhâm Mục Diệu một cây gai, mặc dù không thể tạo nên vết thương trí mạng, nhưng cũng đủ làm cho hắn khó chịu.

Ngọn lửa giận thiêu đốt trong đôi mắt đen của Nhâm Mục Diệu trở nên lạnh dần, bắn tán toạn ra những tia sáng sắc lạnh, hắn lạnh lùng xoay người ——

"Rầm ——" mạnh bạo đóng cửa.

Lòng Kiều Tâm Du theo âm thanh chấn động dần run rẩy, cây bút trong tay sững lại, lệ nóng ngập đầy lăn tăn trong mắt. Liếc nhìn nửa ly sữa nóng bên cạnh bàn, cầm lên, chậm rãi uống vào.

Chất lỏng ấm áp, mùi sữa thơm nồng xông vào mũi, đây là ly sữa tươi ngon nhất Kiều Tâm Du cô đã từng uống.

Xin lỗi, tha thứ cho em vì đã cố tình gây sự, tha thứ cho em đã không nói lý lẽ...... Bởi vì em thật không biết mình liệu còn có cơ hội nào để được tùy hứng với anh không.

Trong thế giới bóng tối, không còn bóng dáng của hắn, cô phải kiên cường mạnh mẽ hơn.

Nhưng, nếu thế giới của cô không có hắn, cô cũng không tìm được lý do để gắng sức làm cho bản thân mình kiên cường hơn.

Có lẽ, cô nên tiếp nhận giải phẫu, giữ chặt lấy hi vọng 50% này, cùng nó đọ sức một lần.

Bên tai truyền đến âm thanh của chiếc xe hơi đang khởi động, một tiếng gào thét phát ra, chốc lát, nó đã đi xa.

Đã trễ thế này, hắn còn đi đầu?

Hắn đi tới nơi nào rồi, hắn đi đâu, tìm ai, tối nay liệu có về không? Kiều Tâm Du vẫn nhịn không được, quan tâm hắn.

————

Câu Lạc Bộ Hoàng Đình vẫn náo nhiệt như cũ.

Những bóng dáng đang lay động, ánh đèn chập chờn, hương rượu thuần túy...... gắn kết với nhau tạo nên một thế giới mê ly huyền ảo, dường như tại đây mọi người có thể vứt bỏ tất cả phiền não, buông thả tất cả áp lực.

Nhâm Mục Diệu khóa chặt đôi mày rậm, uống vào một ly rồi lại một ly rượu. Khắp người bao phủ bởi một hơi thở vương giả tôn quý, khiến đông đảo các cô gái tới trước mặt hắn chào hỏi. Nhưng, thứ hắn đáp lại chỉ có một chữ "Cút", làm những cô gái xinh đẹp kia sợ tới mức hoa dung thất sắc.

"Mục Diệu! Cậu đi uống rượu giải sầu mà không chịu gọi cho tôi nhé." Đinh Hạo Hiên mang theo vài phần men say, bước tới bên cạnh Nhâm Mục Diệu, một tay khoác lên bả vai hắn.

Nhâm Mục Diệu tiếp tục uống ly Whisky tiếp theo, lạnh lùng khạc ra một chữ, "Cút!"

"Có người anh em nào giống như cậu sao? Tôi đã đủ đau lòng rồi, cậu lại còn bảo tôi cút." Thân thể Đinh Hạo Hiên lảo đảo, ợ ra một hơi rượu.

"Cậu cũng có lúc đau lòng à?" Đuôi lông mày Nhâm Mục Diệu giương lên, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.

Đinh Hạo Hiên bình thường làm cho người ta có cảm giác quá mức chơi bời, không bao giờ làm việc đàng hoàng, lắm mồm, thích lo chuyện bao đồng. Hắn cũng sẽ có lúc phiền lòng ư, thật là một chuyện ly kỳ.

Nhâm Mục Diệu thuận miệng trêu: "Bị phụ nữ bỏ à?"

"Làm sao cậu biết?"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »