Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5067 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 248
lặng lẽ theo dõi

❊ ❊ ❊

Kiều Tâm Du nhìn ra được vẻ oán hận trong mắt cô ta, khiếp đảm dịch người sang nơi khác, "Cô... cô trói tôi tới đây làm gì?"

Mặc dù cô muốn ra vẻ trấn định, nhưng lời nói bật ra khỏi miệng, nó lại run rẩy liên tục, tiết lộ nỗi sợ hãi của cô.

"Mời mày tới làm khách mà thôi." Kiều An Mạn nhìn cô, lắc đầu một cái, "Đường đường là vợ Tổng giám đốc, sao lại mang mắt kiếng trông già đến vậy, hệt như nắp chai bia ấy."

Mặc dù bị bỏ tù năm năm, nhưng tính cách chanh chua của Kiều An Mạn chẳng thay đổi chút nào, một khi há miệng là thích quở trách người khác một phen, cô ta muốn đưa tay giật xuống cặp kính của Kiều Tâm Du.

Kiều Tâm Du lập tức tránh né, "Chuyện này không cần cô quan tâm. Cô uy hiếp Mục Diệu làm gì?"

"Uy hiếp? Sao lại nói khó nghe vậy, chẳng qua muốn cầm chút tiền của anh ta mà thôi." Đôi mắt sắc bén liếc nhìn dây chuyền "MISS" giữa cổ Kiều Tâm Du.

"Ha ha... Chính là sợi dây chuyền này!" Cô ta tiện tay lôi kéo.

Kiều Tâm Du chỉ mới vừa cảm thấy cơn đau xót truyền tới từ cổ, dây chuyền đã rơi vào trong tay cô ta.

"Đến giờ rồi." Người đàn ông áo đen cầm điện thoại di động lên, ném vào trong tay cô ta, "Có thể gọi điện thoại bảo tên kia mang tiền tới."

"Được!" Đôi mắt lạnh toát của Kiều An Mạn liếc nhìn Kiều Tâm Du một cái, bấm điện thoại ——

Điện thoại vừa được nối, đầu bên kia lập tức truyền đến giọng nói, "Năm ngàn vạn tiền mặt đã được chuẩn bị xong, giờ cô có thể cho tôi biết địa điểm giao tiền chứ!"

"Được! Anh đặt vali tiền ở đầu đường phố Tây, trên chiếc xe máy đã đỗ sẵn ở đó, sau đó rời đi. Lấy được tiền, chúng tôi sẽ thả Kiều Tâm Du, còn nếu không lấy được tiền, vậy thì anh chờ nhặt xác nó đi, tốt nhất anh đừng giở trò."

"Có thể! Tâm Du tỉnh chưa? Tôi có thể nghe giọng của cô ấy không?"

Kiều An Mạn ngồi chồm hổm xuống, đưa di động cho Kiều Tâm Du, "Tao nhân từ, để hai người nói lời cuối cùng đấy."

"Mục Diệu..." Giọng Kiều Tâm Du run run khẽ gọi một câu.

Nhâm Mục Diệu vừa nghe được giọng của Kiều Tâm Du, lập tức khẩn trương hỏi: "Tâm Du, em sao rồi, có bị thương không, bọn chúng có làm gì em không?"

"Không có việc gì, em không sao." Kiều Tâm Du nhìn chung quanh một chút, tay len lén che miệng, nhẹ giọng nói: "Giờ em đang ở một công xưởng bỏ hoang, trừ Kiều An Mạn, còn có hai người đàn ông..."

Kiều Tâm Du còn chưa nói hết lời, tên đàn ông áo đen khỏe mạnh đã đoạt lấy điện thoại trong tay cô, ấn xuống phím tắt.

"Chát—— chát ——" hai bạt tay được vung ra.

"Đàn bà thúi! Lại còn muốn mật báo..." Hắn hung hăng trợn mắt nhìn Kiều Tâm Du, đạp cô một đạp, xoay người rời đi, "Hai đứa mày trông chừng cô ta cho kĩ, tao đi lấy tiền!"

Kiều Tâm Du cảm thấy trên mặt nóng rực, một vị tanh ngấy tràn ra khắp xoang miệng, tóc ướt đẫm xốc xếch trên mặt cô.

"Đáng đời!" Kiều An Mạn thờ ơ vui sướng nhìn Kiều Tâm Du.

————

"Xe máy, đầu đường phố Tây." Nhâm Mục Diệu nghe được âm thanh truyền tới bên đầu dây kia của điện thoại, lo lắng ngắt máy, "Đúng rồi, ở gần phố Tây có công xưởng cũ bỏ hoang nào không?"

"Công xưởng cũ bỏ hoang nhiều lắm, tôi lập tức phái người đi điều tra từng cái một." Ám Dạ Tuyệt đưa chiếc va-li xách tay cho Nhâm Mục Diệu, "Đã cài sẵn máy theo dõi, vì tìm được vị trí chuẩn xác của Tâm Du, cậu để tiền xuống thì lập tức rời đi ngay, đừng để tên lấy tiền nghi ngờ."

Nhâm Mục Diệu vỗ vỗ bờ vai của bọn hắn, "Hiểu!"

Ba người bọn họ đi ô-tô rất nhanh đã tới phố Tây, từ xa đã nhìn thấy một chiếc Motorcycles ở góc đường, nhưng bốn phía chẳng có ai.

"Tên kia chắc núp sẵn ở đâu đó quan sát rồi." Đinh Hạo Hiên quay đầu nhìn xung quanh. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.

"Chúng ta đừng nên hành động thiếu suy nghĩ tương đối tốt hơn, tôi đi trước!" Nhâm Mục Diệu xốc vali lên, bước ra khỏi cửa xe.

Đinh Hạo Hiên đã mở sẵn thiết bị truy tìm, chấm đỏ trên màn hình không ngừng lóe sáng.

Nhâm Mục Diệu đặt va li xuống, "Tài xế, lái xe đi!"

Chiếc xe Benz màu đen quay đi, trở về nơi ban đầu.

Đứng ở trên tầng cao nhất của một toàn nhà, người đàn ông đang cầm Ống Nhòm quan sát tất cả, nhìn chiếc xe hơi màu đen biến mất nơi cuối đường mới đi xuống, khởi động Motorcycles.

"Di chuyển, di chuyển rồi!" Đinh Hạo Hiên nhìn chấm đỏ nhỏ di chuyển thật nhanh trên màn hình, hắn kích động kêu lên.

"Tốt lắm, dừng xe!"

Ba người đàn ông lập tức đổi sang xe khác, dẫn theo tai mắt, dựa theo đường di chuyển của dấu chấm, lập tức lái theo.

————

Một tia rồi một tia nước mưa văng lên người Kiều Tâm Du, lạnh quá lạnh quá, thân thể yếu ớt bắt đầu run lẩy bẩy, nhưng trên gương mặt vừa hồng vừa sưng lại truyền tới cảm giác nóng bức. Giờ phút này cô cảm thấy thân thể mình như đang đứng giữa hai tầng băng lửa, thời thời khắc khắc chịu đủ loại hành hạ của sự giao thoa giữa lạnh và nóng.

Trên đầu truyền đến từng cơn đau đớn tê liệt, cô cắn răng chịu đựng, nhưng đau đớn tột cùng giống như từng cây gai nhọn đâm thật sâu vào máu thịt cô, đau đến mức khó có thể chịu đựng.

"A... Kiều An Mạn, cô có thể lấy thuốc cho tôi không?" Kiều Tâm Du suy yếu thỉnh cầu, giọng cô mỏng manh dường như tơ nhện.

"Thuốc? Gì chứ?" Kiều An Mạn không kiên nhẫn liếc nhìn cô, "Mày đâu phải không có tay, đừng có tỏ vẻ sắp chết với tao."

Tầm mắt Kiều Tâm Du nhìn chằm chằm chiếc túi xách trước mặt, muốn dịch người qua, nhưng cô đã kiệt sức, "Thuốc ở bên trong, lấy giúp tôi... được không..."

"Hừ!" Kiều An Mạn xoay đầu qua, "Sớm muộn gì mày cũng chết, còn uống thuốc làm gì!"

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng gầm gừ của chiếc Motorcycles, mắt của tên đàn ông gầy lùn sáng lên, "Đại ca về rồi!"

Cả người ướt dầm dề, tên đàn ông cầm một vali đen làm bằng da bước vào, tìm một nơi thoáng mát đi tới, mở vali ra, "Nhanh lên, tới đây kiểm tra xem là tiền thật hay giả."

"Wa ——" lần đầu tiên thấy nhiều giấy bạc như vậy, hai mắt Kiều An Mạn cùng với tên đàn ông có vóc dáng thấp bé trợn thẳng, há hốc miệng phát ra tiếng thán phục.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »