Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 4993 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 207
trở thành nô lệ của vợ

❊ ❊ ❊

"Biết rõ nguy hiểm, sao anh còn đi?" Kiều Tâm Du nhớ tới chuyện này, tức giận cực kỳ, bỗng dưng ngồi dậy, hướng về hắn hô to.

Đôi tay Nhâm Mục Diệu ôm lấy cô thật chặt, vỗ nhẹ phía sau lưng cô, "Thật xin lỗi..."

Động tác này quá mạnh, làm đầu cô nhận được một trận đau đớn mãnh liệt, "A..." Cô giơ tay muốn chạm vào vết thương, lập tức bị tay Nhâm Mục Diệu ngăn lại.

"Đừng đụng vào nó!"

Kiều Tâm Du vẻ mặt khổ sở, bĩu môi, ấm ức hỏi: "Em không bị cạo trọc đầu chứ?"

Thì ra cô quan tâm tới điều này, Nhâm Mục Diệu không nhịn được, khóe miệng cong thành nụ cười, "Vì phải băng bó miệng vết thương, không thể không..." Nhâm Mục Diệu cố ý lừa cô.

"Thảm, thảm rồi, không còn mặt mũi gặp người ta rồi..." Kiều Tâm Du đẩy mạnh hắn, "Anh mau quay đầu lại đi!"

"Thì ra em vẫn biết quan tâm tới bề ngoài của mình?"

"Nói nhảm! Em cũng được xem là một phụ nữ đấy!" Kiều Tâm Du thở hồng hộc, nói.

"Sao anh chưa từng thấy em trang điểm hay đi thẩm mỹ viện?"

Kiều Tâm Du ngẩng đầu lên, tự hào nói: "Đó là do em vốn "thiên sinh lệ chất*"!"

(*): trời sinh đã đẹp sẵn ^^

"Tiểu Du Du..." Ngoài cửa đột nhiên truyền đến giọng nói hưng phấn, "Nhìn xem! Anh mang tới gì cho em nè?"

Đinh Hạo Hiên giống như Vương Hi Phượng*, chưa thấy người đã nghe thấy tiếng, hùng hùng hồ hồ chạy tới.

(*): Vương Hy Phượng (Hán tự:王熙鳳), là một nhân vật trong Hồng Lâu Mộng tên thường gọi là Phượng thư hay mợ Hai, là con dâu của Giả Xá, Hình Phu Nhân, vợ chính thất của Giả Liễn, mẹ của Giả Xảo Thư, cháu ruột của Vương Tử Đằng, thông mình, sắc sảo, hành động nhanh hơn cả lời nói.

"Đừng vào, em không có mặt mũi gặp người ta..." Kiều Tâm Du vội vàng tìm thứ gì đó che lên đầu.

Nhâm Mục Diệu cười khẽ một tiếng, "Chỉ cắt một chút tóc xung quanh vết thương thôi, đầu em không có "bóng lưỡng" đâu."

"Anh lại dám trêu chọc em!" Kiều Tâm Du hung hăng trừng mắt nhìn hắn.

Đinh Hạo Hiên đã đi vào, "Tađa! Đây là cháo dinh dưỡng anh đặc biệt nấu cho em đó..." Hắn giống như dâng hiến vật quý, múc một chén cháo đưa cho Kiều Tâm Du.

Đinh Hạo Hiên cảm giác được có một tia sáng nóng rực đang chiếu vào lưng mình, hắn quay đầu, cười híp mắt nhìn Nhâm Mục Diệu: "Diệu! Không cần như lần trước, giành chén cháo đặc biệt nấu cho Tâm Du đâu, lần này tôi đặc biệt chuẩn bị thêm sẵn cho cậu một phần, có muốn tới thử không?"

Nhâm Mục Diệu vừa nhớ tới nồi cháo lần trước, một hàng chữ lập tức hiện lên trong đầu ——"Điều tiết nội tiết tố phái nữ, dưỡng nhan và mỹ dung, bộ ngực lớn tuyệt đẹp" . Thoáng chốc, sắc mặt của hắn trắng bệch, vội vàng phẩy phẩy tay, "Cậu giữ lại tự mình dùng đi!"

"Lần này bỏ thêm cái gì?" Kiều Tâm Du nhìn chén cháo trắng sền sệt, lại dinh dính thứ gì đó, dạ dày bỗng kịch liệt nôn nao.

"Đầu em bị thương, đương nhiên là phải bổ não, có não heo, não chó, não bò, não dê, não vịt, não ngỗng, còn có hột đào nữa."

Kiều Tâm Du chỉ nghe thôi đã cảm thấy muốn nôn, đừng nói chi là ăn vào những loại não "thập cẩm" này. Cô cúi đầu, ừ ừm à à hỏi: "Có thể không ăn không? Anh xem, em bây giờ rất tốt ..."

"Nhưng đạn vẫn còn ở trong đầu em mà!" Đinh Hạo Hiên bật thốt lên, gặp phải một kích ánh nhìn hung ác của Nhâm Mục Diệu, ý thức mình lỡ miệng, vội vàng nói lảng sang chuyện khác, "Tâm Du, vì tâm ý công lao cực khổ của anh, uống một hớp đi có được không?"

"Anh nói... đạn trong đầu em vẫn chưa lấy ra?" Kiều Tâm Du sững sờ nói, đưa ngón tay chỉ chỉ lên đầu mình.

Nhâm Mục Diệu ngồi ở bên cạnh giường bệnh, thuận thế ôm Kiều Tâm Du vào lòng, để đầu cô dựa vào bờ vai của anh, "Bởi vì nếu lấy đạn ra sẽ nguy hiểm, mà để đạn lại trong đầu em thì không. Anh không muốn mất em, cho nên không muốn mạo hiểm lấy viên đạn ra. Đừng sợ, anh vĩnh viễn ở bên cạnh em, chăm sóc em, anh sẽ không để em lâm vào nguy hiểm đâu..."

Kiều Tâm Du nghe được mùi vị đặc thuần mạnh mẽ của phái nam trên người Nhâm Mục Diệu, trái tim đập loạn dần dần trở nên bình ổn, cô chậm rãi lắc đầu một cái, "Em không sợ..."

Nhâm Mục Diệu cúi đầu, hạ một cái hôn nhẹ nhàng lên trán cô.

"Này! Hai người các cậu không coi ai ra gì, chàng chàng thiếp thiếp, coi tôi như không khí hả!" Đinh Hạo Hiên bất mãn, oán trách nói, rất sợ nếu mình không mở miệng bây giờ, chỉ e lát nữa, một hình ảnh nóng bỏng hơn sẽ trình diễn ngày trước mặt hắn.

Đuôi lông mày sắc bén tựa kiếm của Nhâm Mục Diệu giương lên, khí lạnh bắn ra, "Sao cậu còn chưa đi?" Lời ngầm chính là hắn ta nên sớm cút.

Đinh Hạo Hiên dĩ nhiên nghe hiểu lời của Nhâm Mục Diệu, nhưng da mặt hắn vốn dày, cứ như con ruồi, chính là đuổi mãi không đi, "Tiểu Du Du, em còn chưa uống canh của anh đấy?" Đôi mắt Đinh Hạo Hiên bỗng dưng khác hẳn, nó nháy nháy chớp chớp mãi, đáng thương nhìn Kiều Tâm Du. Cộng thêm việc cầm cái chén trong tay, hình tượng của hắn như tên ăn mày đang cầu xin lòng thương vậy.

"Tâm Du, em có tiền lẻ không? Ném cho hắn mấy đồng đi!" Nhâm Mục Diệu cực kì lãnh mạc nói.

"Nhâm Mục Diệu! Cậu đừng có làm quá!" Đinh Hạo Hiên giận dữ, nhưng biết mình đánh không lại hắn, nên chỉ có thể dùng tài hùng biện phát tiết lửa giận.

Kiều Tâm Du bị độ hài hước của Nhâm Mục Diệu chọc cười, giương mắt chăm chú nhìn Nhâm Mục Diệu, đồng tử lềnh bềnh những đợt sóng nhẹ như nước hồ mùa thu, đôi mắt quyến rũ nhìn về phía hắn, "Chồng à, anh rất thích em đúng không, có thể nghe theo em không?" Một tay của cô còn ở trên ngực hắn vẽ vòng vòng.

Giọng nói làm nũng của Kiều Tâm Du khiến toàn bộ xương cốt Nhâm Mục Diệu lập tức mềm nhũn, đầu không có chút tự chủ, nhưng trong lòng lại có loại cảm giác đang bị lừa gạt.

"Vậy anh uống hết chén cháo này đi!" Khóe miệng Kiều Tâm Du hiện lên nụ cười rực rỡ.

Ai bảo hắn mới vừa lừa gạt Kiều Tâm Du, nói cô bị cạo trọc đầu. Sự thật chứng minh, "độc nhất lòng dạ đàn bà" là một câu lý lẽ chí lý.

Giọng nói trong trẻo dịu dàng nhưng khi vào đến tai Mục Diệu thật giống như môt loại ma chú kinh khủng, "Có thể không ăn không?" Nhâm Mục Diệu cố gắng đè thấp giọng nói của mình, nhưng trong giọng nói lại toát ra một chút run rẩy sợ hãi.

"Anh vừa rồi còn nói yêu em, còn nói nghe lời em mà..." Kiều Tâm Du bĩu môi, mặt đầy uất ức nói.

"Là em tự nói, anh không có mở miệng." Nhâm Mục Diệu nhẹ giọng nói thầm.

"Anh nói cái gì?" Kiều Tâm Du chất vấn.

Nhâm Mục Diệu lập tức lắc đầu, thỏa hiệp: "Không có! Không có!" Truyện FULL

Ai! Có thể tưởng tượng được địa vị tương lai trong nhà Nhâm Mục Diệu.

"Vậy anh còn không mau uống hết chén cháo bổ não này đi!" Kiều Tâm Du nhận lấy cái chén trong tay Đinh Hạo Hiên, múc lên một muỗng, "Anh yêu, cháo này tiêu hóa trong dạ dày anh, bổ trên đầu em, mau ăn một miếng nào..."

Mặt Nhâm Mục Diệu lạnh băng như giấy, hung tợn trừng mắt nhìn Đinh Hạo Hiên, hắn chính là khởi nguồn của mọi tai họa. Muỗng đưa đến khóe miệng Nhâm Mục Diệu, một mùi hương quái dị lập tức xông vào mũi hắn.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »