Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5079 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 135
cảm động

❊ ❊ ❊

"Em không muốn về nhà? Chẳng lẽ là muốn mỗi ngày đều bị mấy đợt người tới "tham quan" phòng sao? Anh thì không sao..." Trong đôi mắt đen nhánh của Nhâm Mục Diệu tràn đầy ý cười.

"..." Kiều Tâm Du vừa nghĩ tới chuyện vừa xảy ra hôm nay, hai gò má cô lập tức đỏ bừng lên, đối mặt với hạng người vô lại như thế, cô chỉ còn biết giận đến mức nghiến răng.

————

Đem Kiều Tâm Du nhốt trong nhà xong Nhâm Mục Diệu mới thoáng cảm thấy có chút an toàn.

Nhưng Kiều Tâm Du vẫn không mở lòng mình ra, cô có thể cảm giác được Nhâm Mục Diệu đang sửa chữa lỗi lầm của mình, nhưng lại không cách nào tiếp nhận tim của hắn.

Từng đợt bi thương, đã sớm làm cho cô mất đi niềm tin với hắn, cô hèn nhát chỉ dám ẩn núp trong chiếc vỏ bọc của chính mình, đem từng vết thương trong lòng bao bọc lại dưới lớp vỏ cứng cáp, dường như chỉ có vậy mới có thể bảo vệ cô không bao giờ bị tổn thương thêm lần nào nữa.

Nhưng từ sâu trong đáy lòng lại có phần cảm động, khiến lòng Kiều Tâm Du có chút lâng lâng, Kiều Tâm Du vốn không bao giờ nghĩ đến hắn có thể để xuống nỗi căm hận thấu xương của mình.

Vốn tưởng rằng Lương Tử Oánh sẽ trở thành vách ngăn lớn nhất ngăn cách giữa hai người bọn họ, nhưng giờ đây thứ ngăn cảnh giữa hai người họ lại chính là cửa ải của chính bản thân mình.

Sức khỏe Kiều Tâm Du dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của hắn đã từ từ khôi phục, nhưng nó cũng tỉ lệ thuận với sự bất an trong lòng cô, sự quan tâm chăm sóc của hắn, giống như những giọt mật ngọt trói cô lại thật chặt. Cũng dường như độc dược, từng chút từng chút một thấm vào đáy lòng cô, mềm hoá đi pháo đài trong lòng cô...

Cô thật sự sợ không thể khống chế được chính mình, không có cách nào quản được trái tim của mình.

Nhâm Mục Diệu thắt cà vạt, nhìn Kiều Tâm Du đang xoa xoa lồng ngực (tim) của chính mình, chân mày hắn nhíu chặt, nghiêng người, ân cần hỏi: "Sao vậy? Tim em đau à?"

"Không có, không có gì?" Kiều Tâm Du lập tức thu tay về, vô thức trả lời hắn.

Nhâm Mục Diệu ghét loại phản ứng hờ hững như thế của cô, "Mấy ngày nay em chỉ ở trong nhà chắc cũng buồn chán lắm phải không, để anh dẫn em ra ngoài đi dạo nha."

Vừa nghe nói có thể ra ngoài, trong mắt Kiều Tâm Du thoáng qua một tia mừng rỡ, nhưng ngay sau đó lại lập tức trầm xuống, "Sẽ không như lần trước chứ, anh đưa đến công viên xong, sau đó nhờ chị Vương trông chừng tôi, rồi lại bảo tài xế đến đón tôi về?" Sau khi nói xong, Kiều Tâm Du cảm giác lời nói này dường như đang biểu lộ sự lệ thuộc của mình đối với hắn, vội vàng cải chính: "Ý tôi là, thật ra thì như vậy cũng không sao! Công việc của anh quan trọng hơn."

"Hôm nay anh rảnh."

"Thật sao?" Giọng nói trong vắt, không che giấu được sự phấn khích. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Nhâm Mục Diệu vuốt một cái lên chiếc mũi xinh xắn của cô, "Mau dậy đi! Đúng rồi, anh còn phải giúp em mặc quần áo nữa, đúng không? Giờ anh đã rất nhuần nhuyễn rồi!" Hắn không che giấu chút nào ý muốn trêu chọc cô.

Trong lúc Kiều Tâm Du dưỡng thương, Nhâm Mục Diệu cực kì phát huy chủ nghĩa Đại Nam Tử của mình, hắn quyết không cho người khác nhìn thấy được thân thể Kiều Tâm Du, đến cô giúp việc cũng không thể, thế nên từ việc thay quần áo, đến lau người cho cô hắn đều tự thân tự lực làm. Mỗi lần đều khiến cho Kiều Tâm Du siêu cấp lúng túng, đỏ bừng cả khuôn mặt mà không dám nói, cô hận không thể dùng một quyền đánh cho mình bất tỉnh.

Hắn biểu lộ ra vẻ hứng thú, khoái chí nói: "Em cũng có ngày hôm nay?"

Nhớ lại lần trước lúc Nhâm Mục Diệu giả bộ gãy tay gãy chân, Kiều Tâm Du càng thêm tức, biết vậy cô chẳng thèm làm, cũng do cô nhất thời muốn trêu chọc đùa bỡn hắn, nên bây giờ mới hại đến mình Vạn Kiếp Bất Phục*, bị hắn ăn sạch sành sanh lúc trước đã không nói gì, giờ còn bị hắn trả thù, cố ý trêu đùa cô.

(*): muôn đời, muôn kiếp không thể thay đổi chuyện trước đây, không thể quay lại, không thể thay đổi

Vừa nghe đến lời nói nhạo báng của hắn, mặt Kiều Tâm Du thoáng chốc đỏ bừng, đẩy hắn ra, "Tôi không phải trẻ con, tự tôi có thể làm mà! Anh mau cút ra chỗ khác......"

Đến lúc Kiều Tâm Du ăn mặc chỉnh tề bước ra khỏi phòng thay đồ, Nhâm Mục Diệu đột nhiên phủ lên vai cô một cái áo khoác trắng tinh, "Trời bên ngoài rất lạnh, em nên mặc nhiều áo một chút." Hắn cúi đầu, kiên nhẫn cài lại phần ống tay áo của cô, rồi quàng cho cô một cái khăn quàng cổ màu lam.

Kiều Tâm Du cảm giác mình như mình là đứa trẻ trong tay hắn, nhưng loại cảm giác được hắn chăm sóc như vậy thật không tệ chút nào.

————

Ngoài xe, gió biển se lạnh, nhưng không khí bên trong xe thật ấm áp, lại thoang thoảng mùi hương hoa.

Kiều Tâm Du dùng sức ngửi ngửi hai cái, cố tìm kiếm xem mùi hoa từ đâu tới, xoay xoay người, quay đầu nhìn lại, phát hiện trên băng ghế sau có hai bó hoa bách hợp lớn, hoa rất đẹp, phía trên còn dính những bọt nước, hệt như chúng chỉ vừa mới được hái xuống.

Hắn chuẩn bị từ khi nào?

Kiều Tâm Du ngại ngùng, nói: "Sao anh lại tặng hoa cho tôi? Còn mua hai bó nữa, thật lãng phí, một bó là đủ rồi......"

"Không phải cho em......"

"A?" Kiều Tâm Du đơ người, bực tức hỏi: "Có hai bó hoa, mà một bó cũng không thể chia cho tôi sao?"

"Cái này......" Nhâm Mục Diệu thở dài, "Lần sau, anh sẽ tặng cho em một gian nhà kính trồng toàn hoa."

"Hừ!" Kiều Tâm Du quay đầu đi, "Anh chưa tặng hoa cho tôi lần nào, giờ lại nói thế, làm như tôi như đang ép anh tặng vậy, một chút thành ý cũng không có. Người như Đinh Hạo Hiên còn tặng tôi một giường hoa tươi đấy......"

Bầu không khí bên trong xe dần dần có chút bức bách, chân mày đen của Nhâm Mục Diệu khẽ nhíu chặt, "Em có biết nói tới người đàn ông khác trước mặt chồng mình là rất không tốt không?"

"Chồng tôi, ai vậy?" Kiều Tâm Du lạnh lùng liếc hắn một cái.

"Là anh. Tên được viết rất rõ trên giấy đăng kí kết hôn, em không thể chối cãi được đâu!"

Kiều Tâm Du đánh chết cũng không thừa nhận, "Cái danh hiệu này là do anh tự phong thôi, còn tờ giấy đăng kí kết hôn đó là anh bắt tôi kí mà."

"Dù sao đi nữa, có hiệu lực về mặt pháp lý là được rồi."

Kiều Tâm Du thấy hắn lái xe lâu như vậy, càng về sau đường đi càng vắng vẻ, "Anh muốn đưa tôi đi đâu?"

Trong đầu cô lập tức hiện lên tám chữ to "Hoang giao dã ngoại, giết người vứt xác*". Nơi càng vắng vẻ, càng không có chuyện tốt lành gì.

(*): ở nơi hoang vắng, giết người vứt xác

"Tới nơi em sẽ biết thôi!" Nhâm Mục Diệu mập mờ.

Kiều Tâm Du nhìn khung cảnh hoang vu đơn lạnh ngoài cửa sổ, mặc dù những lớp tuyết trắng đã tan đi, nhưng Kiều Tâm Du vẫn nhìn ra, "Đây là nghĩa trang?"

"Anh vẫn chưa chính thức đến gặp mẹ em, anh thật không phải là con rể tốt."

Một dòng nước ấm bất ngờ tràn vào tim Kiều Tâm Du, rồi lan ra khắp thân thể. Cô thật không ngờ hắn sẽ nghĩ tới điều này, hắn luôn luôn bá đạo, lấy mình làm trung tâm, cũng không thèm nghĩ tới suy nghĩ của đối phương, nhưng lần này lại có thể nghĩ đến cô.

Đường lên núi có chút gập ghềnh, Nhâm Mục Diệu ôm chặt cô, cẩn thận chậm rãi lên núi.

Khi Kiều Tâm Du nhìn thấy bia mộ của mẹ mình lập tức có chút kinh ngạc, bên cạnh mộ của mẹ cô từ khi nào đã có thêm một bia mộ nhỏ "Ơ, đây là..."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »