Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5017 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 131
lời cam kết tùy tiện

❊ ❊ ❊

Kiều Tâm Du kéo kéo áo của Nhâm Mục Diệu, con ngươi nhấp nháy, bên trong chứa đầy nghi vấn.

"Tâm Du, đừng kích động!" Nhâm Mục Diệu ôm lấy thân thể của cô, "Không nên suy nghĩ quá nhiều, là bác sĩ đó lầm lẫn thôi."

"Con chúng ta bị hội chứng Đường Thị Tổng Hợp, đúng không?" Kiều Tâm Du tiếp tục phỏng đoán, "Vậy nên anh mới ép tôi lấy đứa trẻ ra, bởi vì anh không thể dễ dàng buông tha cho một đứa trẻ thiếu sót như vậy!"

"......" Con ngươi đen tĩnh mịch trầm xuống, Nhâm Mục Diệu không biết nói gì.

"Hung thủ là tôi, là tôi bức tử nó ......" Nước mắt tuôn rơi, cô nức nức nở nở nói: "Là tôi không bảo vệ tốt Đứa nhỏ, là tôi không thể làm một người mẹ tốt, cho nên con mới mắc bệnh ấy ...... Là tôi ích kỷ, chỉ muốn giải thoát chính mình mới để cho con, để cho con......" Cô bắt đầu gào khóc, đem tất cả tất cả bi thương hóa thành những giọt lệ chua xót ......

Nhâm Mục Diệu khẽ vuốt ve lưng cô, "Không phải lỗi của em, là anh, là anh không tốt." Hắn cảm thấy những giọt nước mắt lạnh băng của cô đang dần dần thấm ướt áo của hắn, đầu vai càng ngày càng ươn ướt, như đang thấm vào thân thể của hắn, thấm ướt tim của hắn.

"Tại sao tôi vẫn còn sống? Đáng lẽ, tôi nên cùng Đứa nhỏ đi đến nơi đó ...... hức...... Mẹ đã rời bỏ tôi rồi, ngay cả Đứa nhỏ cũng không muốn ở bên tôi......"

"Tâm Du, khóc nhiều không tốt." Nhâm Mục Diệu dùng khăn lông lau chùi nơi khóe mắt đang không ngừng chảy xuống những giọt lệ, "Anh sẽ không bao giờ không cần em cả, anh vĩnh viễn sẽ ở đây, ở bên cạnh em......"

Kiều Tâm Du chợt đẩy hắn ra, "Anh gạt tôi, anh cứ một lần lại một lần lừa gạt tôi, anh rốt cuộc muốn lừa gạt tôi bao nhiêu lần nữa, anh muốn biến tôi thành cái gì? Là một đứa ngốc tùy thời đùa bỡn, là một con bò tha hồ trêu cợt sao? Tôi sẽ không ngây ngốc tin tưởng anh đâu, sẽ không bao giờ tin anh......"

"Tâm Du, lần này anh nghiêm túc!" Ở trên thương trường Nhâm Mục Diệu luôn thành thạo, nhưng trong phương diện tình cảm, hắn quả thật chỉ là một đứa trẻ con một tuổi còn ngây ngô, căn bản cũng không biết xử lý thế nào, chỉ ngây ngốc cho một cam kết. Truyện FULL - http://thegioitruyen.com

Kiều Tâm Du bình tĩnh lại, lặng lẽ trần thuật: "Nếu tôi nhớ không lầm, vào ngày đầu tiên tại Thánh Thác Rini, anh đã từng đáp ứng sẽ không buông tay tôi ra, kết quả là gì? Còn chưa tới một ngày, ở trên đỉnh núi anh cứ như vậy, dễ dàng buông tay tôi ra, sau đó tôi lập tức gặp phải...... Hừ! Cam kết của anh quá mức tùy tiện, không chút trọng lượng, giống như những bọt nước hư ảo, nhẹ nhàng chạm một cái đã vỡ tan, hệt như chỉ cần bóng lưng Lương Tử Oánh xuất hiện, cái gì anh hứa cũng biến thành ảo ảnh, tất cả cam kết cũng tùy thời mà tan biến."

"Thật xin lỗi, thật xin lỗi......" Nhâm Mục Diệu ôm chặt cô, chỉ có như vậy hắn mới có thể cảm thấy Kiều Tâm Du tồn tại, có thể cảm nhận được từng nhịp tim của cô.

Nhâm Mục Diệu chỉ cần nghĩ tới chuyện Kiều Tâm Du gặp phải đêm hôm đó, nhịp tim không lý do mà gia tốc, cảm giác sợ hãi lan tràn. Bắt được bóng lưng của Lương Tử Oánh đối với hắn thật quan trọng như vậy sao? Phải chăng loại cảm giác tiếc nuối không giữ được cô ấy lúc trước, đã khiến Lương Tử Oánh trở thành một vết sẹo trong lòng hắn.

Có lẽ, nếu cô ấy không rời đi, cảm giác trong lòng hắn cũng sẽ không khắc sâu như vậy. Cái chết của cô ấy, sự rời đi của cô ấy đã hóa thành một loại nuối tiếc chiếm cứ lấy lòng hắn.

————

Sau khi khóc đủ, tâm tình của Kiều Tâm Du buông lỏng không ít, nhưng khi cô đối diện với Nhâm Mục Diệu, sắc mặt vẫn chẳng tốt hơn chút nào.

Tại thời khắc mấu chốt này, khi cả người Kiều Tâm Du chịu đủ thương tích, tâm tình cô khẳng định vô cùng yếu ớt. Đinh Hạo Hiên quyết định thi thố tài năng, tranh thủ sớm ngày mà "công thành đoạt đất".

"Tiểu Du Du, anh lại tới nè!" Đinh Hạo Hiên lộ lộ đầu ra sau cửa, hướng cô nháy mắt một cái, liên tiếp giở trò quỷ.

Kiều Tâm Du nhìn hắn, tâm tình không khỏi tốt hơn, hỏi: "Tại sao mỗi lần anh đến đều thần thần bí bí như vậy?"

Cô nhìn hắn đang cẩn thận từng li từng tí đi tới, đề phòng Nhâm Mục Diệu, giống như hắn là một tên trộm, hết nhìn đông rồi lại quan sát tây.

Đinh Hạo Hiên sau khi điều tra tất cả, mới an tâm, thoải mái lớn tiếng nói, "Em không biết đâu, Nhâm Mục Diệu cậu ta rất hẹp hòi, cậu ta nghiêm túc ra lệnh cấm anh tới thăm em. Không cho anh vào đây, anh không có cách nào, chỉ có thể lợi dụng lúc cậu ta đi làm việc len lén tới thăm em thôi."

Khó trách! Miệng Kiều Tâm Du cong lên, tức giận nói: "Cứ coi lời của anh ta là cái rắm đi, người anh đến thăm là em, không phải là anh ta. Hừ! Chắc chắn anh ta ghen tỵ đấy."

Người ta không phải ghen tỵ, mà là "ghen". Dĩ nhiên, Đinh Hạo Hiên còn lâu mới nói cho cô biết, "Tiểu Du Du, em đoán xem hôm nay anh mang tới cho em cái gì?"

"Cái gì thế?" Giọng Kiều Tâm Du không chút chờ mong, ngược lại, lại có một ít sợ hãi (e ngại).

Đinh Hạo Hiên vì muốn có được lòng của Kiều Tâm Du, mà biến đổi đa dạng cách lấy lòng.

......

Có một lần tặng hoa, người ta thường đều tặng một bó hoa, kết quả hắn thích chơi lập dị, tặng cho cô một sự bất ngờ. Để khi Kiều Tâm Du mở mắt tỉnh dậy, đã phát hiện mình đang nằm trong một bụi hoa hồng.

Đinh Hạo Hiên đột ngột nhảy ra ngoài, dang tay ra, "Tiểu Du Du, thích không?"

"Đây là thứ gì!" Có mùi hoa nhàn nhạt, cô tức giận quát: "Anh muốn biến giường em thành nhà tang lễ, còn em chính là linh cữu à"

Linh cữu? Trán Đinh Hạo Hiên đầy hắc tuyến. Đoán chừng, đến đời sau hắn cũng không dám tặng hoa cho con gái nữa.

......

Đinh Hạo Hiên lấy tinh thần Tiểu Cường (gián) đánh mãi không chết, hắn xuất kích lần nữa. Hắn cảm thấy Kiều Tâm Du, một mình ở trong phòng bệnh, khẳng định sẽ rất buồn bực, nên muốn từ điểm này đột phá, tiến công.

"Gâu, gâu, gâu......" Một con Chihuahua đáng yêu từ ngoài cửa chạy vào, theo sát phía sau chân Đinh Hạo Hiên.

Kiều Tâm Du liếc chú chó một cái, lại liếc nhìn Đinh Hạo Hiên một cái, "Anh mang theo con của anh đi tản bộ à?"

"Không phải." Đinh Hạo Hiên ý vị sâu xa nói, lắc đầu một cái, "Anh dẫn nó đi tìm mẹ."

"Nhâm Mục Diệu - anh ta nghĩ gì vậy, sao lại nuôi thú cưng ở bệnh viện chứ." Kiều Tâm Du thở phì phò nói.

"Gì cơ?" Đinh Hạo Hiên có chút không hiểu.

Kiều Tâm Du nháy mắt, hỏi: " Anh không phải nói Chihuahua đang tìm mẹ sao? Đây không phải là bệnh viện của nhà họ Nhâm sao?"

Đinh Hạo Hiên nghĩ xong mắt trợn trắng, nổi đóa nói: "Anh là ba của nó đó!"

"A ~~~ thì ra là không phải Chihuahua tìm mẹ, nguyên lai là anh phải tìm vợ à?" Kiều Tâm Du dường có chút hiểu rõ rồi.

Đinh Hạo Hiên còn chưa kịp hỏi cô có nguyện ý làm mẹ của Chihuahua hay không, thì bên ngoài lập tức truyền đến giọng nói kêu la thúc giục, "Tiên sinh, anh không được phép mang theo thú cưng tới bệnh viện, xin anh mau ra ngoài đi......"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »