Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 4986 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 151
mơ hồ không đành lòng

❊ ❊ ❊

Nhâm Dịch Tuấn ngửa đầu, uống cạn dòng rượu đỏ lạnh như băng, khóe miệng khẽ cong lên, đôi con ngươi dường như cũng được phủ một tầng băng lạnh, dường như được nhuộm bởi thứ rượu đỏ kia, tỏa ra màu lửa nóng, toàn thân tràn đầy khí u ám.

Ngón tay khẽ động, ly thủy tinh trong tay rơi xuống đất, "Xoảng ——" vỡ tan thành những mảnh nhỏ, chất lỏng còn sót lại trong ly rượu tràn ra ngoài, khiến những mảnh vỡ ấy như được nhuộm bởi máu tươi.

Hắn ngồi chồm hổm xuống, nhặt lên những mảnh vụn trên sàn, cầm thật chặt một mảnh, khiến nó làm rách da hắn, đâm vào trong lòng bàn tay hắn, từng giọt máu nóng bỏng tanh nồng nhỏ xuống.

"Tuấn, anh làm gì ở đây thế? Anh bị làm sao vậy?" Cô gái với vóc người cao gầy đi tới bên cạnh hắn, vội vàng ngồi chồm hổm xuống, muốn gỡ tay hắn ra. Truyện FULL - http://thegioitruyen.com

Nhâm Dịch Tuấn vẫn bóp chặt tay của mình, "Tôi muốn xem máu của mình ruốt cuộc là có màu gì, đen hay đỏ ......" Hắn chậm rãi giơ tay lên, một giọt rồi một giọt máu đậm rực rỡ rơi xuống, "Xem ra vẫn còn là màu đỏ, vẫn còn cứu được, đúng không?"

"Ai ——" cô gái kia thở dài một hơi, "Anh thực ra vẫn chưa tàn nhẫn đến mức không còn tim mà, cần gì phải làm vậy? Hơn nữa, tình huống bây giờ vốn là do anh tự nguyện sắp đặt?"

Nhâm Dịch Tuấn ném mảnh kính trong tay mình đi, đôi tay hắn nắm chặt bả vai của cô, lắc lắc người của cô, "Cô không hiếu! Không hiều gì cả! Tôi không thể buông tay, cho dù phải đưa ra cái giá cao như thế nào, tôi vẫn không thể buông tay!"

Máu tươi dọc theo bả vai trắng nõn của cô gái mà chảy xuôi xuống, màu sắc tươi rói của nó dưới làn da trắng nõn của cô, càng thêm chói mắt.

Cô gái kia chỉ lẳng lặng đứng bên cạnh hắn, chờ tâm tình hắn bình phục, mới chậm rãi mở lời, "Vậy bước kế tiếp, anh không được phép thất bại, nhớ suy nghĩ thật kỹ càng, chắc hẳn anh cũng không hi vọng làm tổn thương người anh không muốn, đó là kì vọng của anh, không phải sao? Phủi xuống đôi bàn tay đang ở trên bờ vai mình, cô đứng lên, "Em đi lấy hộp sơ cứu."

Tổn thương người mà mình không muốn...... Là cô ấy? Đúng không?

Nhớ tới gương mặt trong sáng, tao nhã, xinh đẹp kia, một dòng nước ấm áp bỗng tràn vào lòng hắn, nhưng ngay lập tức lại xuất hiện thêm loại cảm giác xấu xa, nặng nề, là hắn lợi dụng cô.

Cô đơn thuần, yếu đuối như vậy, sao có thể tự bảo vệ được mình.

Đôi mắt lạnh của Nhâm Dịch Tuấn mơ hồ xuất hiện một ánh đen, đôi tay hắn nắm chặt, xương ngón tay trắng bệch nổi lên cùng với gân xanh, dường như đang cố chịu đựng một nỗi đau khổng lồ, dòng máu đỏ càng bị kích thích mà chảy xuôi xuống theo ngón tay.

"Tâm Du, Tâm Du......" Cánh môi mỏng của Nhâm Dịch Tuấn hé mở, không ngừng bật ra cái tên này.

Một tiếng rồi một tiếng làm nhịp tim hắn nhảy lên, như đang gõ mạnh vào buồng tim của hắn.

————

Ngày hôm qua sau khi ở bệnh viện chờ cuộc giải phẫu hoàn thành, thì trời đã có chút sáng, sau đó lại làm các loại thủ tục. Đến năm giờ sáng, bọn họ mới về tới nhà, cả hai người cũng tương đối mệt mỏi, nên vừa mới ngã đầu xuống lập tức ngủ ngay.

Lúc mở mắt ra, Nhâm Mục Diệu phát hiện cô gái nhỏ của hắn không biết từ lúc nào đã không còn nằm trong ngực mình, hắn xuống lầu, nhìn thấy cô đang mặc áo ngủ vùi mình trong phòng bếp.

Mái tóc dài đen nhánh mềm mại như tơ, được một cây viết đơn giản uốn thành một búi tóc, vài sợi tóc nhỏ tự nhiên rơi xuống trên má. Mọi thứ cực kì đơn giản nhưng lại khiến cô trông cực kì nổi bật.

Nhâm Mục Diệu không nhịn được, hắn bước tới, đôi tay vòng qua eo nhỏ nhắn của cô từ sau lưng, "Nấu món gì vậy?"

Hắn chồm qua người cô, ngửi mùi thơm bốc ra từ trong nồi.

Kiều Tâm Du có chút giật mình, nhưng khi hơi thở quen thuộc tràn vào lòng cô, cô lập tức có loại cảm giác an toàn, khóe miệng hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, "Anh đoán thử xem?"

"Chắc không phải là......" Trên mặt Nhâm Mục Diệu xuất hiện một nụ cười nhẹ đùa cợt, "Dâm Dương Hoắc, Dương Khởi Thạch, Tiên Mao, Rau Hẹ Tử, Dê Hồng Thiên......đấy chứ"

Kiều Tâm Du giờ mới hiểu được, một lần sơ ý sẽ mang đến hậu quả gì, chuyện nhỏ như vậy, mà hắn lại luôn "khắc ghi" trong lòng, thỉnh thoảng lại mang nó ra kể khổ, giễu cợt cô.

"Hừ!" Kiều Tâm Du thở mạnh, cô bĩu môi, "Anh chỉ biết mấy món đó! Có phải anh rất nhớ mùi vị của Dâm Dương Hoắc, Dương Khởi Thạch, Tiên Mao, Rau Hẹ Tử, Dê Hồng Thiên...... hay không? Trong nhà còn nhiều lắm! Em có thể hầm cách thủy một ngày ba phần cho anh uống, thêm cả bữa trà chiều cùng với ăn khuya cũng được."

"Anh chỉ sợ em vất vả thôi......" Nhâm Mục Diệu dán chặt bên tai của cô, trong lời nói có ẩn ý.

"Không vất vả đâu, em thân là vợ hiền gương mẫu, thì phải vậy thôi!"

Khóe miệng Nhâm Mục Diệu cong thành một nụ cười, "Ý của anh là, ngộ nhỡ những thứ Dâm Dương Hoắc, Dương Khởi Thạch, Tiên Mao, Rau Hẹ Tử, Dương Hồng Thiên kia...... Hiểu quả quá mạnh mẽ, khiến anh "làm" em mệt muốn chết thì sao?"

"Nhâm Mục Diệu!" Kiều Tâm Du nhấc chân lên, không chút lưu tình cho hắn một đạp!

Nhâm Mục Diệu vội vàng nhấc chân lên, vẻ mặt dữ tợn, lớn tiếng kêu đau, "Em mưu sát chồng hả?!"

"Người như anh chết không có gì đáng tiếc!" Kiều Tâm Du bực tức, hừ nhẹ một câu, sau đó, nồi canh bắt đầu sôi trào, cô cẩn thận vớt lớp bọt trên bề mặt.

"Thơm quá!" Nhâm Mục Diệu đưa đầu tới.

Kiều Tâm Du nhìn vẻ mặt thèm chảy nước miếng của hắn có chút buồn cười, cố nén lại, lãnh đạm nói: "Anh đừng hòng! Không có phần anh đâu!"

"Tại sao?" Biểu tình Nhâm Mục Diệu giống như đứa trẻ không được cho kẹo, "Anh là chồng em mà!"

"Chẳng lẽ anh quên lần "ăn vụng" trước sao?" Kiều Tâm Du vừa nhớ tới chuyện lần trước, nụ cười lập tức xuất hiện trên mặt "Món cháo có thể điều chỉnh nội tiết tố, lại có công hiệu làm đẹp, dưỡng nhan, mang đến bộ ngực lớn tuyệt đẹp ấy!"

Như trong dự đoán, sắc mặt Nhâm Mục Diệu lập tức trầm xuống, lạnh lùng lườm cô một cái, "Anh thấy em không cần phải điều chỉnh nội tiết tố gì đâu, da em đẹp như vậy, cũng không cần dưỡng nhan. Về phần bộ ngực thì ...... Có lẽ em không có cảm giác gì, nhưng đối với người trực tiếp tiếp xúc như anh mà nói, thì anh vô cùng hài lòng, cho nên em cũng không cần......"

"Keng ——" Thìa trong tay Kiều Tâm Du rơi xuống đất, hắn vừa đến, cô lập tức rối một nùi, Kiều Tâm Du trực tiếp hạ lệnh đuổi khách "Anh lập tức, ngay lập tức cút ra ngoài cho em!"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »