Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5147 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 119
đàm phán

❊ ❊ ❊

"Chờ đi!". Đôi môi mỏng, sắc sảo của Nhâm Mục Diệu lập tức khạc ra một chữ, hắn hơi nháy mi,"Kẻ bắt cóc Tâm Du, nhất định là có mưu đồ, cứ thoải mái mà chờ hắn liên lạc."

"Cậu đã đoán ra được chuyện này là do ai làm ư?"

"Trừ anh ta ra còn ai vào đây?" Ám Dạ Tuyệt mặc bộ đồ Tây toàn màu đen, giống như chính hắn vốn xuất thân từ trong bóng tối, cả người vĩnh viễn luôn được bao phủ bởi một tầng khí âm u quỷ dị, "Anh ta sẽ không dễ dàng từ bỏ Vạn Hồng đâu."

Con ngươi đen như đá Hắc Diệu của hắn lóe lên ánh sáng âm lệ, "Muốn bắt một người, chúng ta cần tăng cường lực lượng một chút, chiếm lợi thế trước."

Ám Dạ Tuyệt lập tức gật đầu.

"Là ai chứ?" Đinh Hạo Hiên không hiểu hai người bọn họ đang nói chuyện bí hiểm gì.

"Vạn Thiến Thiến."

————

Trong căn nhà gỗ nhỏ cũ rách, nơi góc tường đã có mấy cái lỗ thủng, từng đợt gió lạnh mãnh mẽ ùn ùn mà thổi vào, nhiệt độ bên trong căn nhà gỗ nhỏ chợt giảm xuống.

Khí lạnh từ tứ chi của cô xông thẳng lên trên, Kiều Tâm Du cảm giác toàn thân mình vô lực, giống như bị một tảng đá lớn đè ép, không thể động đậy. Đôi mắt cô mệt mỏi run rẩy, bên tai truyền đến giọng nói chuyện đứt quãng.

"Khải Phong, cô ta còn chưa tỉnh lại à? Có phải đã hít Đy-Ê-te quá nhiều không?" Trầm Trạm Vân ngồi trên hai chân Vạn Khải Phong, nửa dựa trên lồng ngực của hắn, cách nói chuyện phi thường cẩn thận.

Vạn Khải Phong dùng một tay tùy ý đùa bỡn nửa thân trần cùng với đầu vú của Trầm Trạm Vân, một tay khác nắm đùi gà, mãnh liệt cắn một cái, "Không cần vội."

"Anh uống ly rượu cho ấm người nhé." Trầm Trạm Vân ném qua tia nhìn yêu mị, nâng ly rượu lại gần bên miệng của hắn, "Thời gian càng kéo dài, sẽ khiến Nhâm Mục Diệu càng dễ dàng kiểm soát được tình huống, chỉ sợ hắn đã sớm an bài xong mọi việc rồi."

"Vậy em muốn sao?"

"Chúng ta ra tay trước, để hắn ứng phó không kịp!" Trầm Trạm Vân lắc lắc thân thể thon thả, cô đứng lên, cầm một thùng nước đá đã đặt sẵn trên đất ——

"Ào ——" đợt nước lạnh như băng dội thẳng lên đầu Kiều Tâm Du. Trầm Trạm Vân vỗ vỗ tay, "Anh xem, cô ta đã tỉnh rồi đó, mau gọi điện thoại cho Nhâm Mục Diệu đi!"

Một giọt rồi một giọt nước lạnh như băng đá nhỏ xuống, toàn thân cô ướt đẫm, Kiều Tâm Du cảm giác mình như đang lọt vào hầm băng, hơi lạnh giống như những lời nói ác độc xông thẳng vào tận xương tủy của cô, cảm giác lạnh, dần gặm nuốt lấy cô, toàn thân cô đau nhức ...... Sự đau đớn thấu xương lan tràn khắp nội tạng của cô, khiến cơ thể Kiều Tâm Du lập tức kích thích, mở mắt ra, nhìn động tác mập mờ ôm nhau của Vạn Khải Phong và Trầm Trạm Vân. Mặt cô tái nhợt không có lấy một tia biểu tình.

"Không muốn biết chuyện gì đang xảy ra sao?" Trầm Trạm Vân lấy tư thái của một kẻ kiêu ngạo hỏi.

Bị trói ở trên ghế, Kiều Tâm Du lập tức ý thức được tình cảnh bây giờ, ánh mắt lạnh nhạt ngắm nhìn bốn phía, "Không hề, không phải chỉ là "ngưu tầm ngưu mã tầm mã" sao!"

"Cô ——" Trầm Trạm Vân giận đến nghiến răng nghiến lợi, cô muốn hung hăng dùng hai bàn tay dạy bảo Kiều Tâm Du, nhưng điện thoại gọi đến bên Nhâm Mục Diệu bỗng dưng được tiếp thông.

"Nhâm Mục Diệu, thật không ngờ, sẽ có ngày vợ của mày cùng với đứa nhỏ lọt vào tay tao......" Vạn Khải Phong lấy phương thức ngẩng cao đầu mà bọn giặc cướp trong phim Hồng Kông thường dùng để biểu đạt thích thú.

Đầu điện thoại di động bên kia truyền đến giọng nói lãnh đạm, "Nói đi, muốn gì?"

"Thật thẳng thắn!" Vạn Khải Phong vừa nghĩ tới việc mình có thể lấy lại tất cả, hắn không khỏi đắc chí, "Tao muốn lấy lại đồ của tao —— tập đoàn Vạn Hồng."

"Có thể. Nhưng tao muốn biết hiện giờ cô ấy có an toàn hay không?"

Vạn Khải Phong đẩy Trầm Trạm Vân đang nghe lén từ nãy giờ ra, sau đó đưa bàn tay lại gần Kiều Tâm Du, ra lệnh: "Nói hai câu đi."

Toàn thân ướt đẫm, Kiều Tâm Du lạnh cóng, cô không ngừng run rẩy, khẽ ngẩng đầu lên, hàm răng cô vì lạnh mà va lập cập vào nhau, cánh môi đã có chút chuyển thành màu xanh, nhưng trong con ngươi lại lộ ra ánh mắt bướng bỉnh, lạnh lùng tức giận liếc hắn ta một cái.

"Tôi bảo cô nói chuyện!" Vạn Khải Phong không muốn tốn thời gian với cô, tay hắn chợt nắm một túm tóc của cô lôi kéo. Truyện FULL

"A......" Kiều Tâm Du bị đau, kêu khẽ một tiếng, hít sâu mấy hơi, hướng về phía điện thoại di động lãnh đạm khạc ra bốn chữ, "Còn chưa chết đâu."

"Mày nghe rồi đấy, cô ta vẫn bình yên vô sự, nếu mày không thể thỏa mãn yêu cầu của tao...... Tao không bảo đảm một giây tiếp theo cô ta có thiếu một ngón tay, hay một đoạn chân nào hay không!? Mày biết đó, dù gì thì hiện giờ tao vẫn còn là một tù phạm đang bị truy nã, cho nên chuyện gì tao cũng có thể làm được!". Trong con ngươi Vạn Khải Phong như lóe ra hơi thở khát máu.

"Thì sao! Dù sao thì tao - Nhâm Mục Diệu từ trước đến giờ không bao giờ làm ăn lỗ vốn, nếu mày đã muốn trả cho tao một người thiếu mất những đoạn tay chân, vậy tao cũng sẽ đem cả tập đoàn Vạn Hồng của mày làm cho sụp đổ tan tành không còn một mảnh...... Chuyện này đối với tao mà nói rất dễ dàng" . Giọng của Nhâm Mục Diệu mang theo vài phần lạnh băng, khiến khí thế khinh thường, ngạo nghễ ương ngạnh của Vạn Khải Phong hoàn toàn bị đè nát.

"Tao muốn một tập đoàn Vạn Hồng hoàn hảo như lúc ban đầu!" Vạn Khải Phong nhếch nhác hướng tới điện thoại di động hét lớn một tiếng. Trong lòng hắn tính toán, chỉ cần Trầm Trạm Vân tự mình đi sửa lời khai, thì tội danh của hắn sẽ không được thành lập, lập tức lại được tự do như trước, nếu còn có thể lấy lại được tập đoàn Vạn Hồng từ tay Nhâm Mục Diệu, vậy thì, hắn lại có thể tiếp tục trải qua cuộc sống xa hoa đồi trụy, hàng đêm sa đọa, thối nát, như trước đây.

"Bíp ——" Điện thoại di động truyền đến một tràng tiếng kêu.

"Chuyện gì xảy ra? Anh ta nói thế nào?" Trầm Trạm Vân vội vàng hỏi.

"Nó ngắt điện thoại rồi." Vạn Khải Phong lập tức gọi lại, nhưng đối phương đã tắt máy.

Hành động đột ngột này của Nhâm Mục Diệu khiến cho bọn họ chột dạ không dứt.

————

Đôi mắt lạnh lẽo, mờ mịt như được ngâm chìm trong màng sương của hắn bỗng nhìn thẳng về phia trung tâm máy chủ, hỏi: "Tra được nơi nào rồi sao?"

Một cô gái với vẻ đẹp lạnh như băng, mái tóc dài đen mượt rủ xuống đến thắt lưng bước đến, cô mặc bộ quần áo đen bao bọc quanh vóc người uyển chuyển, ngũ quan xinh đẹp làm cho người ta không cách nào dời đi tầm mắt của bản thân, cô chính là đệ nhất sát thủ tổ chức Ám —— Dạ Mị, ánh nhìn yêu mị của cô khẽ nhìn sang điểm đỏ cứ chớp động trên màn hình máy tính, "Họ đang ở Đông Giao."

"Lên đường đi! Đúng rồi, Vạn Thiến Thiến đâu?"

Cô tiện tay vén lọn tóc rũ truốc trán, một động tác đơn giản nhưng cũng đã rất phong tình vạn chủng, "Đang ở trong cốp xe sau của tôi, hiện giờ vẫn còn đang an giấc."

Nhâm Mục Diệu không khỏi dùng ánh mắt chuẩn như chim ưng của hắn quan sát cô, rất khó mà tưởng tượng được, cô gái này chỉ tốn nửa giờ đồng hồ lập tức có thể hoàn thành việc tìm kiếm và bắt cóc Vạn Thiến Thiến. Không trách được Ám Dạ Tuyệt nói chỉ cần một mình cô ấy là đủ rồi, đủ để lấy "một chọi mười".

"Có thể đi rồi chứ?" Cô đã quen bị người ta quan sát như thế, nên chẳng lạ gì với ánh mắt của Nhâm Mục Diệu, cô chủ động bắt chuyện, trong con ngươi mang theo vẻ đùa cợt, "Vợ của ngài còn đang chờ ngài đó!"

"Hi vọng cô sẽ không làm hỏng chuyện." Nhâm Mục Diệu tức giận nói.

"Ngài không cần phải lo lắng, khả năng diễn xuất của tôi vốn không chê vào đâu được!" Cánh môi đỏ thẫm nhếch lên một đường cong tự tin, trong nháy mắt như lập tức biến cô trở thành một đóa Mạn Đà La (Mandala)* vô cùng xinh đẹp, tinh tế và cực kì mê đắm lòng người .

(*): một loài hoa đẹp nhưng cực độc, sau khi giải độc thường được dùng làm thuốc, hoa có nhiều màu và nhiều chủng loại khác nhau

(Hoa Mandala - Mạn Đà La)

(Hắc Diệu Thạch, loại đá thường được ví với ánh mắt của Nhâm Mục Diệu)

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »