Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5053 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 200
thủ đoạn hạ lưu

❊ ❊ ❊

"Không phải anh hận Nhâm Mục Diệu sao, được! Em giúp anh giết hắn!" Lương Tử Ngưng bỗng dưng đứng lên, nhặt quần áo trên đất, nhanh chóng mặc lên người, sau đó lảo đảo chạy ra ngoài.

"Ha ha......" Trên gương mặt lạnh lùng của Nhâm Dịch Tuấn bí mật mang theo vài tia cười lạnh, hắn căn bản cũng không quan tâm. Hắn căn bản cũng không tin tưởng Lương Tử Ngưng có lá gan kia, cũng không tin tưởng Lương Tử Ngưng sẽ vì hắn làm.

"Yêu? Hừ...... là cái thứ lừa mình dối người nhất ......" Hắn căn bản cũng không tin tưởng cái gì gọi là yêu, tất cả đều là lời nói dối! Vì hành vi phóng đãng của bản thân mà đội lên trên nó một cái mũ hoa lệ.

Nhâm Dịch Tuấn tiếp tục uống rượu, vị rượu cay lướt qua cổ họng của hắn không mang đến chút kích thích nào, chỉ như nước lã mà thôi.

"Xoảng ——" Nhâm Dịch Tuấn tiện tay ném, chai rượu bay tới vách tường, phát ra âm thanh gai nhọn, rồi bể thành mảnh vụn.

"Tất cả đều là giả dối! Đều đang gạt người...... Gạt người......" Nhâm Dịch Tuấn lớn tiếng kêu la.

Hắn căn bản không có cách nào tiếp nhận sự thật này, người hắn gọi là "ba" mấy chục năm thế nhưng lại không phải là "ba" của hắn, mà kẻ gọi là "ba" chân chính của hắn vẫn đang lợi dụng hắn, coi hắn như hòn đá kê chân nhằm mở rộng bản doanh, còn hắn thì chẳng hay biết gì.

Đích thực! Thế giới của hắn thật giả dối, thật sự rất giả dối.

Cứ tưởng là đồ của mình, mơ ước tranh đoạt bấy lâu nay, thì ra nó nguyên bản đã không thuộc về hắn. Mà, kẻ hắn vẫn tưởng là người tốt nhất với hắn, chẳng qua chỉ là đang lợi dụng hắn mà thôi......

Tất cả mọi thứ đều đảo lộn hết rồi, hoàn toàn đảo lộn rồi......

————

Úc Thường Kiện say khướt đi đến nhà trọ nơi tình nhân ông bao nuôi, đập cửa, "Mở cửa! Mở cửa nhanh!"

"Honey! Anh đến rồi à!" Cửa mở ra, truyền đến giọng điệu hoa ngữ cứng đơ. Một cô gái nước ngoài với mái tóc đỏ xõa vai, mặc trên người chiếc áo ngủ khêu ngợi, lộ ra da thịt sáng bóng, nhìn không sót từng đường cong lồi lõm bên trong.

Thật ra thì Úc Thường Kiện bao nuôi rất nhiều tình nhân, tới nơi nào thì tùy tâm tình của ông ta. Đàn bà trong mắt ông ta chỉ là thứ đồ lệ thuộc mà thôi, không có ý nghĩa. Nếu quả thật phải nói về tác dụng của nó, vậy thì đó chỉ là công cụ để đàn ông vui đùa và sinh con, nếu lợi dụng tốt, lợi ích thu được cũng rất khả quan.

"Rượu! Cho tôi rượu!" Úc Thường Kiện bước chân loạng choạng, lảo đảo đi vào phòng, ngã xuống ghế salon.

Cô gái nước ngoài cười híp mắt đá lông nheo, "Em sẽ lấy rượu cho anh."

"Ha ha...... Lấy loại tốt nhất ấy!" Úc Thường Kiện cười một tiếng, nếp nhăn trên mặt bắt đầu chồng chất, ghê tởm dữ tợn.

————

Đằng sau nhà trọ, một chiếc Cadillac màu đen dừng lại, bên trong xe có hai điểm ánh sáng đỏ lúc sáng lúc tối, một mùi thuốc lá nhàn nhạt thơm ngát phiêu tán.

"Đinh Hạo Hiên......" Lông mày Ám Dạ Tuyệt nhíu xuống, "Cậu dùng chiêu này, có phải quá...... quá thối tha không?" Ám Dạ Tuyệt hiếm khi không đồng ý với Đinh Hạo Hiên việc sử dụng thủ đoạn hạ lưu, nhưng hắn ta luôn khư khư cố chấp, chờ Ám Dạ Tuyệt biết hết kế hoạch, hắn ta đã an bài tốt tất cả rồi.

"Dùng nước cờ nào thì cũng tùy loại người, đối phó với kẻ hạ lưu, dĩ nhiên phải dùng thủ đoạn hạ lưu!" Đinh Hạo Hiên nói với luận điệu "lẽ dĩ nhiên", một chút cũng không cảm thấy ngượng ngùng.

"Tôi cảm thấy nên trực tiếp cho hắn một dao, hoặc một "viên" là tốt nhất, vậy mới dứt khoát!" Nói xong, Ám Dạ Tuyệt đã muốn mở cửa xe.

Đinh Hạo Hiên ngăn hắn lại, "Không cần! Cậu đường đường là đại ca của tổ chức Ám, tự mình ra tay đối phó với loại người hạ lưu như thế, sẽ tổn hại tới uy nghiêm sau này đó."

"Vậy cậu đi đi!" Ám Dạ Tuyệt mở tay ra, súng lục tinh tế khéo léo đã lên nòng sẵn.

Ám Dạ Tuyệt đã thấy qua thân thủ Đinh Hạo Hiên, đối với việc giết chết loại người dư thừa không đáng được sống, chỉ cần sử dụng một đầu ngón tay của hắn là được.

"Giết chết người này, chỉ tổ bẩn tay tôi." Đinh Hạo Hiên lắc đầu, đẩy cánh tay hắn ta về, "Cất súng đi! Tôi còn đang giúp người ta làm thí nghiệm đấy?"

Tiếng nói mới vừa rơi xuống, Đinh Hạo Hiên ý thức được mình lỡ miệng, vội vàng ngậm lại.

"Thí nghiệm? Ai?" Ám Dạ Tuyệt níu lấy vấn đề này.

Đinh Hạo Hiên ha ha cười to, "Tôi có nói tới thí nghiệm sao? Cậu nghe lầm rồi." Nhìn điếu thuốc trong tay Ám Dạ Tuyệt sắp tàn, hắn nói sang chuyện khác, "Thêm một điếu đi!" Một điếu thuốc mới được đưa tới trước mặt hắn ta. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

"Đúng rồi! Thuốc kia là từ đâu tới?" Đôi mắt tà ma bất chấp của Ám Dạ Tuyệt dần dần đóng băng.

"Tôi tự có cách riêng của bản thân!" Đinh Hạo Hiên một tay khoác lên bả vai hắn ta, thăm dò, "Thuốc đó siêu cấp mạnh mẽ, tôi còn hàng, cậu có cần không?"

Ám Dạ Tuyệt đánh rụng cánh tay Đinh Hạo Hiên đang khoác lên vai hắn, "Cậu giữ lại cho mình từ từ dùng đi! Không ngờ, khẩu vị của cậu không chỉ vỏn vẹn nằm trong việc thích người đẹp ngực to, lại còn phải cần dùng thuốc......"

"Ai nói tôi dùng thuốc!" Đinh Hạo Hiên nóng nảy, cật lực giữ gìn danh tiếng của bản thân, khoe một chút cơ bắp trên cánh tay, "Cậu xem xem, vóc người như tôi đây còn cần dùng thuốc sao?"

Ám Dạ Tuyệt chậm rãi hút một hơi thuốc, lẫn trong làn khói lượn lờ khạc ra bốn chữ: "Miệng cọp gan thỏ."

————

Úc Thường Kiện nghiêng người dựa trên ghế sa lon, hai chân vừa nhấc, chân tùy ý gác trên bàn trà, một tay cầm ly uống rượu, ngửa đầu một hơi tận sức uống hết, "Thêm!"

Cô gái nước ngoài ngồi bên cạnh, cầm chai rượu bran-đi trong tay, rót cho ông, "Uống nhiều rượu đối với thân thể không tốt đâu." Cô cố hết sức nói ra giọng Trung kém cỏi của mình.

"Lắm mồm!" Úc Thường Kiện cảm thấy thân thể mình càng ngày càng nóng, có thể là do tác dụng của cồn. Hắn đưa ra nắm lấy bộ ngực cao vút của cô gái nước ngoài, để ly rượu trong tay xuống, ôm cô gái vào lòng ngực, đè lên người.

"Úc tiên sinh, anh không phải muốn uống thêm rượu sao? Uống thêm chút nhé?" Trên mặt cô gái nước ngoài treo lên nụ cười, đưa chai rượu tới trước mặt ông.

Mắt Úc Thường Kiện hừng hực hiện lên dục hỏa, cảm thấy hạ thể sưng đau đến mức sắp nổ tung. Hắn đoạt lấy chai rượu trong tay cô gái nước ngoài, ngửa đầu uống sạch phần rượu còn dư lại, "Baby! Anh tới đây!" Như con mãnh thú đói bụng, hắn nhào tới bên người cô gái.

"Bộp! Bộp!" Ngoài cửa truyền đến âm thanh của tiếng vỗ tay, Đinh Hạo Hiên quay đầu nhìn gương mặt lạnh như băng của Ám Dạ Tuyệt, nói: "Xem ra chúng ta tới rất đúng lúc, vừa kịp xem cảnh cao trào."

Úc Thường Kiện khó khăn bò dậy, nhìn hai người xa lạ trước mắt, mặt kinh ngạc hỏi: "Bọn mày là ai, vào đây bằng cách nào?"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »