Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5056 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 109
bị buộc sinh non

❊ ❊ ❊

"Không... Không phải vậy! Khụ, khụ..." Lương Tử Ngưng cảm giác cổ họng có một luồng hơi nóng xông lên cay cay, một loại cảm giác hít thở không thông đánh tới, "Anh có nhớ lần đó đi đảo Mick Nors ở trên thuyền..." Hai tay của cô dùng sức nắm chặt lấy tay hắn, sức của hắn quá lớn, căn bản cô không thể làm nên chuyện gì.

Thì ra trong mắt hắn, tính mạng của cô giống như chuyện vặt, cô yêu hắn như thế, nhưng hoàn toàn không có ý nghĩa...

Trong đôi mắt đẫm lệ của cô phản xạ ra nhàn nhạt ánh mắt bi thương. Cô không giãy dụa nữa, chậm rãi nhắm hai mắt lại...

"Phịch ——" Nhâm Dịch Tuấn buông lỏng, tiện tay vung mạnh, giống như đang vứt đi một con búp bê. Cô thuận thế té lăn trên đất.

Toàn thân cô không còn chút sức, sàn nhà lạnh như băng truyền đến hơi lạnh thấu xương, "Khụ, khụ..." Một tràng ho sặc sụa, cô như đang muốn đem phổi ho ra ngoài luôn, cuối cùng hô hấp cũng có thể truyền đến bầu không khí trong sạch.

"Đứa bé này bao lớn?" Hắn lạnh lùng nhìn cô một cái.

Lương Tử Ngưng cảm thấy còn có hi vọng, kích động nói: "Đã hơn hai tháng, bác sĩ nói đứa nhỏ rất khỏe mạnh."

"Cũng may, lấy ra rất dễ!" Đôi mắt đen của Nhâm Dịch Tuấn níu lại, lời nói lạnh lùng của hắn đánh tới bên tai cô.

"A ——" Lương Tử Ngưng kêu lên một tiếng sợ hãi, cô lập tức bị Nhâm Dịch Tuấn lôi dậy, ném vào trên giường, "Tập đoàn Nhâm thị vốn nên thuộc về tôi, là do tình thế bắt buộc!"

Chợt đặt mình đè lên trên người cô, đôi đồng tử trong mắt hắn thiêu đốt nên ngọn lửa khát máu, "Đứa bé này phải chết, bao nhiêu viên đá cản đường, tôi sẽ lấy xuống từng viên một."

Lương Tử Ngưng liều mạng giãy giụa, khốn khổ cầu khẩn, nước mắt như thác nước mà trút xuống, "Đừng như vậy... Đây là con của anh mà, em muốn đứa con này..."

Vẻ mặt của Nhâm Dịch Tuấn cứng đờ mang theo ánh mắt lạnh lẽo gian tà, hắn dùng chân đẩy ra hai chân của cô, khiến cho hoa kính trắng mịn của cô hiện ra ở trước mặt hắn, đem hai chân cô gác ở bên hông. Đôi mắt đen nhánh thoáng qua một tia tuyệt tình, ôm lấy eo nhỏ của cô kéo nhanh tới thứ to lớn của hắn —— hoàn toàn vùi vào thân thể của cô, không có một chút dịu dàng.

"A..." Lương Tử Ngưng thống khổ kêu lên thảm thiết, giống như đang có một cây dao sắc đem thân thể cô mạnh bạo mà rạch ra.

Thống khổ vẫn chưa dừng lại, cô còn chưa kịp thích ứng với thứ khổng lồ của hắn, hắn bắt đầu điên cuồng tiến lên, mãnh liệt giống như hận không thể đem cô đâm xuyên qua.

"Đau, Dịch Tuấn... Xin anh đừng làm vậy... A..." Kèm theo từng tiếng thê lương là tiếng thét, hắn thẳng mạnh vùi sâu vào chỗ sâu nhất, sâu nhất trong thân thể cô ——

Lương Tử Ngưng đau đến sắc mặt tái nhợt, không một chút máu. Giống như một con búp bê sứ, ánh mắt cô tan rã nhìn trần nhà. Đau đớn tới mức như gai đâm thấu xương một trận lại một trận đánh tới, khiến cô phải hôn mê.

Hơi thở kiều mị, ấm áp vui vẻ dần dần tiêu tán, tất cả đều bị màn đêm u ám nặng nề thế chỗ, bao bọc chặt chẽ không thể thối lui.

————

Kiều Tâm Du cũng không biết mình làm thế nào mà bước xuống xe, vừa có cảm giác tỉnh lại, đã đến bình minh.

"Ục, ục..." Bụng đã hát lên rồi. "vườn không nhà trống", đứa nhỏ đói bụng sẽ không tốt?

Cô vừa định bò dậy, lại phát hiện ngang hông đã bị một cánh tay bền chắc khóa chặt. Cô nhẹ nhàng xoay người qua bên cạnh, Kiều Tâm Du trừng mắt nhìn Nhâm mục Diệu ngủ say như một con heo chết. Sau đó ngồi dậy, mở ngăn kéo tủ đầu giường, từ trong bọc lớn lấy ra một loại đồ ăn vặt, cô chọn một bọc khoai tây chiên có vị chanh.

"Crốp, crốp, crốp, ..." tiếng thức ăn thanh thúy phát ra.

"Ăn ngon không?" Bên cạnh đột nhiên truyền đến giọng nói trầm thấp.

Kiều Tâm Du chỉnh tiếng vang thấp xuống, đem khoai tây chiên ở bên khóe miệng để xuống trước mặt hắn, "Anh muốn ăn sao?" Tròng mắt trong suốt dí dỏm hướng về phía hắn chớp chớp.

"Đồ ăn này không tốt cho sức khỏe." Đôi mắt Nhâm Mục Diệu lộ rõ vẻ buồn ngủ, hắn lạnh lùng mở miệng nói, nhưng vẫn há to miệng muốn đến gần ăn khoai tây chiên.

Kết quả là lúc miệng chạm đến miếng khoai tây kia, Kiều Tâm Du bèn thu tay lại, ném vào trong miệng chính mình, "Crốp crốp! Crốp crốp!" Cố ý làm cho kêu lớn tiếng, "Đồ ăn không tốt cho sức khỏe anh đừng ăn. Tiếp tục ngủ đi!"

"Em ăn lớn tiếng như vậy, cứ như có xe máy ủi ở bên tai anh, em nói anh có thể ngủ được sao?" Nhâm Mục Diệu soi mói. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

"Cái này mà anh cũng nói được, lòng dạ quá hẹp hòi." Kiều Tâm Du nhanh chóng lấy ra một bọc khoai tây chiên nhét vào trong ngực của hắn, "Vị nguyên chất đó, cho anh"

Chính sách "Hối lộ" rất hữu dụng, Nhâm Mục Diệu cũng ngồi xếp bằng, xé túi khoai ra, "Anh cảm thấy hình như còn thiếu thiếu cái gì đó?"

"Ừ! Nếu có phim thì ......"

Lời Kiều Tâm Du vẫn chưa nói hết, Nhâm Mục Diệu đã nhấn xuống một cái nút, ngay sau đó mở ra TV 64 inch LCD.

"Cái này có thể sử dụng được à?" Kiều Tâm Du kinh ngạc hỏi: "Em còn tưởng đây chỉ là đồ trang trí, để căn phòng này có chút hơi hướm khoa học kĩ thuật thôi."

"Trang trí?" Nhâm Mục Diệu khẽ cau mày, thật bội phục trí tưởng tượng của cô "Em muốn xem phim gì?"

"Ở Nhà Một Mình?"

"Cũ rích"

"Kế hoạch bảo bối."

"Ngây thơ."

"Thiên tài bảo bối!"

"Nhàm chán."

"Ngủ!"

"À...... Hình như không có phim này."

Kiều Tâm Du đem khoai tây chiên trong tay mình nhét vào trong ngực hắn, chui vào trong chăn, xoay người không để ý tới hắn nữa.

"Sao vậy?" Nhâm Mục Diệu nhẹ nhàng lôi kéo cô ra.

"Anh chuyên chế! Bá đạo! Chuyên quyền!" Kiều Tâm Du bực mình nói.

"Được rồi, em nói đi! Rốt cuộc muốn xem phim gì?"

Kiều Tâm Du bĩu môi, lẩm bẩm nói: "Thám tử lừng danh Conan. Ai ~ anh nhất định sẽ nói phim này ngây thơ, nhàm chán......"

"Đúng là đủ ngây thơ đủ nhàm chán!" Nhâm Mục Diệu ngoài miệng nói như vậy, nhưng vẫn tìm tòi, lục lọi trong danh mục phim, cuối cùng chọn ra thám tử lừng danh Conan.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »