Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5098 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 203
lòng như lửa đốt

❊ ❊ ❊

"Không —— đừng gọi điện cho Mục Diệu!" Kiều Tâm Du không để ý đến cây súng lục đang dí vào trên đầu mình, cô đưa tay lên, muốn cướp lấy chiếc điện thoại trên tay Lương Tử Ngưng.

"Con đàn bà chết tiệt, cút sang một bên!"

Hai người giằng co với nhau, tay Lương Tử Ngưng run lên, "Đoàng ——" một tiếng, tiếng súng lục phát ra rõ rệt.

"Á......" Kiều Tâm Du bị đau, cô hét to một tiếng, thật may là viên đạn không bắn trúng cánh tay cô, chỉ sượt qua bả vai. Nhưng, máu cứ ào ạt chảy ra từ miệng vết thương, không ngừng tuôn ra ngoài. Kiều Tâm Du lập tức dùng tay bên kia chặn vết thương lại, máu đỏ tươi từ giữa kẽ tay rỉ ra......

Lương Tử Ngưng lạnh lùng liếc nhìn cô, "Tôi đã bảo cô nên ngoan ngoãn nghe lời mà!" Ngay sau đó cô ta bấm số gọi cho Nhâm Mục Diệu.

————

Đang trong giờ họp, Nhâm Mục Diệu hết sức chuyên chú lắng nghe tất cả các bản báo cáo doanh thu tháng trước của bộ phận quản lý. Mặc dù trong lúc đối phó với tập đoàn Kim Thái, cổ phiếu có chút rớt giá. Nhưng, nó lập tức lại tăng lên, hiện giờ tình hình rất tốt.

Đột nhiên tiếng nhạc chuông đặc biệt bay bổng tới phòng họp lặng như tờ, là giọng một cô gái làm nũng õng ẹo gào thét to: "Ông xã, ông xã mau nghe điện thoại, bà xã đại nhân gọi tới nè..."

Vì để phân biệt với người khác, Nhâm Mục Diệu đặc biệt đem tiếng chuông của Kiều Tâm Du gọi tới cài đặt nhạc chuông thành bài hát riêng, khẽ cau mày, từ khi nào thì biến thành tiếng chuông tạp nham buồn nôn thế này hả? Nhưng rồi, chân mày hắn lại giãn ra, trừ Kiều Tâm Du ra còn người nào có thứ can đảm đó.

Trên mặt Nhâm Mục Diệu hiện lên nụ cười chói lọi, nhấn xuống phím call, "Tâm Du, nhớ anh sao?"

Các trưởng bộ phận vốn đang ngồi yên trong phòng họp lập tức rối rít mở rộng tầm mắt, người trước mắt thật là tổng giám đốc vô tình máu lạnh của bọn họ sao? Anh ta không ngờ cũng có nụ cười, thật làm cho họ không dám tin, có vài người gở mắt kiếng xuống, lau lau tròng kính của mình, cho là mình hoa mắt.

"Hi, Nhâm Mục Diệu, biết em là ai chứ?"

Đôi mắt tối tăm của Nhâm Mục Diệu lập tức ngưng trệ lại, vẻ mặt cứng đờ, "Tâm Du đâu? Sao cô có điện thoại của cô ấy?"

"Ai ——" Lương Tử Ngưng thở dài một tiếng, "Cô ấy đang ở bên cạnh em, bọn em gặp nhau ôn chút chuyện thôi, anh cần gì lo lắng đến vậy."

"Không! Mục Diệu, đừng tin cô ta..., cô ta muốn......" Kiều Tâm Du hướng về phía điện thoại lớn tiếng gào thét, nhưng lại bị Lương Tử Ngưng lấy tay bịt chặt miệng cô lại. Vì cánh tay cô đã bị cô ta trói, nên không có cách nào phản kháng.

"Cô muốn gì?" Nhâm Mục Diệu lẳng lặng nói, giọng nói bình tĩnh, nhưng là loại an tĩnh trước cơn sóng to gió lớn.

"Muốn gì? Anh nói xem, một cô gái yếu đuối như tôi thì có thể muốn gì? Chỉ muốn gặp mặt anh chút thôi, ai bảo anh là tổng giám đốc tập đoàn Nhâm thị cao cao tại thượng, dân chúng nhỏ như tôi đây muốn gặp anh một lần thật không dễ dàng, cho nên phải cần vợ anh "xây cầu dắt mối*"..."

(*): ý chỉ vật trung gian liên kết hai bên

Nhâm Mục Diệu trực tiếp cắt đứt lời cô ta, "Cô đang ở đâu, tôi lập tức tới ngay..."

Hắn nghe địa chỉ truyền đến trong điện thoại, "Bíp" một tiếng, hắn ngắt điện thoại di động. Đôi mắt nghiệm ngặt nhìn các trưởng bộ phận còn đang ngơ ngác, lớn tiếng gầm hét: "Nhìn cái gì! Hội nghị kết thúc ở đây!"

Nhất thời, những trưởng bộ phận kia mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, sắc mặt trắng bệch, rối rít đứng lên đi ra khỏi cổng.

Đôi mắt thâm thúy luân chuyển ánh sáng đen tối, bấm một số điện thoại.

Tiếng "Píp —— píp —— píp ——" vang lên rất nhiều, sau một lúc mới thông, đầu bên kia điện thoại truyền tới một giọng nói lười biếng, "A lô ——"

"Nhâm Dịch Tuấn! Tao cảnh cáo mày, lo mà quản giáo tốt đàn bà của mày đi!" Lời nói lạnh băng như một mũi tên nhọn, đâm về phía đầu kia điện thoại.

Nhâm Dịch Tuấn vừa nghe được giọng Nhâm Mục Diệu, đôi mắt tức giận lưu chuyển hiện lên ánh lạnh, hắn đứng lên, dùng cước bộ đá lăn mấy chai rượu dưới đất, "Gì? Bây giờ mày muốn cười nhạo tao vì tao đã thua mày sao, muốn xem kết quả của tao có bao nhiêu thê thảm à..."

"Tao không có hứng thú với mấy chuyện đó, càng không có thời gian!" Nhâm Mục Diệu vừa nghe điện thoại, vừa đi về phía thang máy chuyên dụng, "Mày lo trông chừng người đàn bà của mày đi, bảo cô ta đừng có ra ngoài gây chuyện thị phi."

"Mày nói ai? Lương Tử Ngưng?" Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

"Không ngờ mày còn có rất nhiều đàn bà!" Nhâm Mục Diệu châm chọc.

"Lương Tử Ngưng, cô ta sao?"

Gai bạc trong đôi mắt lạnh của Nhâm Mục Diệu chợt lóe, lạnh lùng nói: "Tâm Du đang trong tay cô ta."

"Cái gì?" Đầu Nhâm Dịch Tuấn vốn còn kèm theo nửa phần men say, nhưng vừa nghe được câu nói kia, lòng hắn dường như có một tảng đá ập tới, khơi dậy nên những đợt sóng to gió lớn, nhất thời khiến hắn cực kì tỉnh táo, "Ở đâu?... Được, tao tới ngay..."

Ngắt điện thoại, Nhâm Dịch Tuấn đi ra khỏi căn phòng vây hãm hắn ba ngày nay, khoác thêm một cái áo gió màu đen, nhặt chìa khóa xe trên khay trà, hắn bước nhanh ra ngoài.

Bên tai hắn vang đi vang lại câu nói kia của Lương Tử Ngưng ——"Anh không phải hận Nhâm Mục Diệu sao, được! Em sẽ giết hắn giúp anh!"

Không được! Hắn không cho phép Lương Tử Ngưng vì hắn mà làm ra loại việc ngốc đó.

"Nhưng, Tâm Du trong tay cô ta, Tâm Du đang gặp nguy hiểm!" Nhâm Mục Diệu đối với an nguy của bản thân hoàn toàn không để ý, tâm trí hắn hiện giờ chỉ đầy ắp Kiều Tâm Du.

Nhâm Mục Diệu ngắt máy, chân nhấn mạnh cần ga, chiếc Lamborghini bỗng chốc chạy vọt ——

————

Bên trong xe, mùi máu tươi nồng nặc tràn ngập, chân mày Kiều Tâm Du nhíu chặt, cắn răng nhịn loại đau đớn khoan xương thấu tim truyền tới nơi cánh tay, trán cô thấm ra một lớp mồ hôi mỏng.

"Lương Tử Ngưng, cô thật sự rất thích Nhâm Dịch Tuấn?"

Lương Tử Ngưng bỗng dưng quay đầu, lạnh lùng liếc cô một cái, "Điều này không thể nghi ngờ!" Cô ta rút mấy tờ khăn giấy, đè xuống vết thương của Kiều Tâm Du.

"Đó căn bản không phải là yêu!" Kiều Tâm Du cắn răng nói ra, giọng kiên quyết.

Nghe cô nói thế, tay Lương Tử Ngưng thoáng dùng thêm lực, ấn thật mạnh vào vết thương của cô, nhất thời, toàn bộ tờ khăn giấy trắng như tuyết được nhuộm thành màu máu đỏ tươi, "Ha ha... Tình cảm tôi dành cho Dịch Tuấn nếu không phải là yêu, vậy thì là gì?" Trong đôi mắt Lương Tử Ngưng bỗng chốc lao ra hai ngọn lửa, "Tôi vì anh ấy mà có thể sửa mặt thành gương mặt của Lương Tử Oánh, vì anh ấy mà câu dẫn đàn ông khác... Vì anh ấy tôi còn có thể giết người, cô biết không? Hai tay tôi đã nhuộm đầy máu, chính tôi đã động chạm tới thắng xe của Lương Tử Oánh, khiến chị ta gặp phải tai nạn xe cộ, cứ như vậy mà chết, đứa bé của chị ta và Dịch Tuấn đương nhiên cũng chết theo..."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »