Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5145 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 195
một vở kịch hay

❊ ❊ ❊

"Soạt ——" một tiếng.

Tiếng động thật nhỏ đã đánh thức Kiều Tâm Du, "Ư......" Kiều Tâm Du mở ra đôi mắt mơ màng, duỗi cái lưng mệt mỏi, nhất thời cảm thấy toàn thân một trận đau nhức đánh tới, cánh tay vung đánh khối cơ bắp cứng rắn bên cạnh.

"Em muốn mưu sát chồng sao?" Bên cạnh truyền đến một tràng âm thanh khêu gợi.

"Mục Diệu?" Kiều Tâm Du dùng đôi mắt thanh tỉnh kinh ngạc nhìn chằm chằm hắn mấy giây, cô vươn tay thăm dò nhiệt độ trên trán hắn, thở phào một cái, "Cuối cùng cũng hạ rồi."

"Vận động ra mồ hôi chính là phương pháp trị nóng sốt hữu hiệu nhất mà!" Nhâm Mục Diệu cầm gói bánh quy trong tay, vừa nói vừa nhét vào miệng.

Kiều Tâm Du hung hăng trừng mắt liếc nhìn hắn một cái, "Ngụy biện!" Nhìn gói bánh bích quy trong tay Nhâm Mục Diệu, "Sao anh ăn cái này?"

"Anh biết đây là đồ ăn không tốt cho sức khỏe, nhiều chất bảo quản và a-xít béo không no, nhưng......" Đột nhiên hắn hạ thấp giọng xuống, "Anh đói bụng, không thể quản nhiều như vậy được."

"À?" Đến lúc này, Kiều Tâm Du mới nhớ tới cháo trong nồi vẫn còn đang nấu, may mắn là cô dùng nồi cơm điện, sau khi nấu chín, nó có thể tự động bật chốt giữ ấm, chỉ là không biết nồi cháo sau một đêm lăn lộn có còn..., "Em đi xem thử cháo còn ăn được không."

Kiều Tâm Du nhanh chóng chui ra khỏi chăn, mới phát hiện trên người không có một mảnh vải che thân. Hình như cứ vậy mà dán chặt bên hắn rất tự nhiên, xem hắn như quần áo kề cận bên cạnh mang đến một cảm xúc thoải mái mà tri kỉ.

Lúc Kiều Tâm Du mặc thêm áo ngủ, đôi mắt tĩnh mịch của Nhâm Mục Diệu không hề chớp, hắn chăm chú nhìn cô, "Vợ à, vóc người của em thật đẹp!"

Kiều Tâm Du bước hai bước, ngừng lại, bỗng dưng quay đầu, "Không bằng anh!" Liếc hắn một cái, rồi xoay người rời đi.

Một mùi thơm bay ra từ phòng bếp, mặc dù cháo sau một trận lăn lộn có chút trào ra, làm cả kệ bếp thật bẩn, nhưng khi mở nồi cơm điện ra, cháo ở bên trong nhờ nấu lâu, nên rất mềm dẻo và trơn bóng thơm mát, sềnh sệch như được nấu bằng bột gạo.

"Mục Diệu! Cháo ngon lắm, anh mau ra đây đi!" Kiều Tâm Du vừa múc cháo, vừa gọi hắn.

Đột nhiên có loại cảm giác, bọn họ giống như một đôi vợ chồng bình thường, buổi sáng người vợ vì chồng mà chuẩn bị bữa sáng. Chồng vì làm mệt nên yêu thích ngủ nướng, thế nên mỗi ngày đều cần vợ yêu gọi đi gọi lại nhiều lần.

"Em thật muốn anh ra?" Giọng Nhâm Mục Diệu trầm thấp từ phòng ngủ truyền đến.

"Nói nhảm!" Kiều Tâm Du để hai chén cháo lên trên bàn ăn nhỏ, "Anh không ra, không có phần anh đâu!"

Kiều Tâm Du cũng đã bụng đói kêu vang rồi, bưng chén cháo lên, ăn ngấu nghiến, "Ngon thật!" Truyện Sắc Hiệp - http://thegioitruyen.com

"Chừa cho anh chút!" Giọng Nhâm Mục Diệu đột nhiên truyền đến từ sau lưng Kiều Tâm Du, chén cháo trong tay cô lập tức bị đoạt mất.

Cô vừa quay đầu, "A ——" một tiếng kêu sợ hãi chói tai nhất thời vang tới tận mây xanh.

Kiều Tâm Du tầm mắt lạnh run nhìn thẳng xuống đất, "Anh...... Cái tên này, đồ điên!"

Không mảnh vải che thân, Nhâm Mục Diệu ngược lại rất thản nhiên, giống như giờ phút này trên người hắn vẫn còn đang mặc bộ độ đồ Tây quý báu được may bằng tay vậy, "Không phải em lột sạch tất cả quần áo trên người anh rồi sao? Không phải em bảo anh ra sao?" Nhâm Mục Diệu mặt uất ức nhìn cô, chỉ ra sự thật không thể chối cãi, "Đồ điên anh đây là do một tay em tạo ra đó."

"Anh...... anh không thể quấn chăn sao?" Kiều Tâm Du giận đến sắp trắng mắt.

"Phiền toái!" Nhâm Mục Diệu thản nhiên ngồi xuống bên cạnh Kiều Tâm Du, tự mình múc thêm một chén cháo.

"Vậy anh có thể mặc đỡ quần áo của em!"

"Quá đàn bà, anh không muốn làm má mì!" Nhâm Mục Diệu mặt chính trực nói.

"Anh...... anh......" Kiều Tâm Du giận đến mức không nói ra được lời nào, cô vươn tay lấy cái tạp dề khoác phía sau ghế ném cho hắn, "Anh dùng cái đó trước đi đã...... che che......"

Nhâm Mục Diệu dời tầm mắt sang phía Kiều Tâm Du, hiểu "cái đó" trong miệng cô ám chỉ cái gì, lạnh nhạt nói: "Em cho rằng anh đang biểu diễn trang phục người rừng à? Có phải cũng nên cung cấp thêm mấy cái lá cây thật không?."

Kiều Tâm Du sửng sốt, liếc mắt nhìn cái tạp dề, sau đó mới phát hiện màu tạp dề là màu xanh lá. Hiểu rõ ý tứ của hắn!

"Anh bây giờ đang biểu diễn trang phụ Adam và Eva rồi!"

"Adam và Eva?" Nhâm Mục Diệu cau mày nghĩ sâu xa chốc lát, chân mày rậm như được nhuộm màu giương lên, đùa cợt nói: "Anh bây giờ đã là Adam, vậy em có phải cũng nên trở thành Eva không?" Vừa nói xong, Nhâm Mục Diệu nhào tới, muốn cởi áo ngủ trên người Kiều Tâm Du xuống.

Kiều Tâm Du không nghĩ tới Nhâm Mục Diệu sẽ có một mặt bướng bỉnh đến thế, nhanh chóng tránh trái tránh phải tránh đi ma trảo của hắn, "Được rồi, được rồi! Đừng náo loạn nữa, em đi lấy quần áo cho anh. Anh mau trở lại giường đi! Ngộ nhỡ cảm lạnh, lại sốt lên thì làm sao bây giờ?"

"Không thể nào! Sức khỏe anh tốt lắm!" Nhâm Mục Diệu ghét Kiều Tâm Du coi hắn như người bệnh mà đối đãi, hắn không phục vỗ vỗ lồng ngực.

Kiều Tâm Du nhảy tới ghế sa lon, giơ cao cây lau nhà, phòng ngự, "Anh không quay về giường, em sẽ...... Em sẽ lập tức mở cửa, để hàng xóm láng giềng tới tham quan "người nguyên thủy"."

Nhâm Mục Diệu chống nạnh, tràn đầy tự tin nói: "Dù sao thân thể của anh cũng rất đẹp! Không sợ bị người khác nhìn!"

"Được lắm!" Kiều Tâm Du chậm rãi đi về phía cửa, "Em sẽ mở cửa ngay!"

"Két ——"

Cửa gỗ mở ra trong nháy mắt, Nhâm Mục Diệu nhanh chóng bắt lấy cái tạp dề trên ghế, thắt dây xung quanh .

"Bộp, Bộp ....." Ngoài cửa sắt truyền đến một tràng âm thanh vỗ tay nhiệt liệt.

"Đặc sắc, thật sự rất đặc sắc!" Đinh Hạo Hiên lấy khuỷu tay mình đụng đụng thân thể cứng như một khối sắt của Ám Dạ Tuyệt, "Không nghĩ tới ngay ở cửa ra vào mà cũng có thể thưởng thức một màn kịch hay?"

"Các anh...... Các anh sao lại ở đây?" Kiều Tâm Du sững sờ nhìn hai người đàn ông đứng trước cửa, lập tức xoay người, gương mặt bày biện ra một mảnh khổ sở, hung tợn trợn mắt nhìn Nhâm Mục Diệu, "Tại anh hết! Mất mặt chết đi được!" Sau đó bưng khuôn mặt ửng đỏ của mình, chạy vào phòng ngủ.

Nhâm Mục Diệu bình tĩnh tự nhiên mở cửa sắt ra cho hai người bạn tốt đi vào, mở miệng, lạnh như băng hỏi: "Sao biết tôi ở đây?" Nghe giọng điệu này, rất dễ nhận thấy hắn rất không thích bị bọn họ quấy rầy.

"Hà ...!" Đinh Hạo Hiên chỉ chỉ Ám Dạ Tuyệt, "Có cậu ta ở đây, cậu ở đâu, cậu ta không tra ra được sao? Này? Diệu, đây là style khăn tắm mới năm nay sao? Kiểu dáng thật rất đặc biệt nha!"

"Chắc là trộm từ phục trang cho vở kịch Người rừng!"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »