Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5035 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 218
đau triệt nội tâm

❊ ❊ ❊

"Tâm Du!" Nhâm Mục Diệu mới bay về từ Ý, lập tức chạy đến bệnh viện, "Không thể nào, không thể nào!"

Phòng bệnh trống không.

Nhâm Mục Diệu mệt mỏi ngã nhào lên đệm giường trắng toát, hắn hít sâu một hơi, nhưng vẫn không ngửi thấy mùi hương của Kiều Tâm Du.

Phương Đình lặng lẽ đứng bên cạnh Nhâm Mục Diệu, gật đầu, giọng trầm thấp nói: "Buổi tối vào ngày đầu tiên anh đi Ý, não Tâm Du bắt đầu xuất huyết, rồi thì..." Giọng của hắn nhỏ dần.

"Không thể nào! Lúc tôi đi, Tâm Du còn rất khỏe mà, cô ấy nói sẽ chờ tôi về, nhất định sẽ chờ tôi về..."

Nhâm Mục Diệu tìm kiếm khắp nơi, "Tâm Du, em không cần chờ anh nữa rồi, em mau ra đây đi! Trò đùa này không vui đâu!" Gầm giường, sau ghế sa lon, phòng vệ sinh... Một góc nhỏ cũng không bỏ sót.

Đôi mắt tối đen lạnh lẽo của hắn hiện lên vẻ đau thương, sương lạnh lan dần hiện lên trong đáy mắt, làm cả con người hắn rơi vào trong trạng thái ngây ngô.

"Đủ rồi! Tâm Du sẽ không xuất hiện đâu, cô ấy thật sự đã đi rồi..."

"Không thể nào, anh gạt tôi! Anh nhất định đang gạt tôi!" Nhâm Mục Diệu hướng về phía hắn rống to.

Nhâm Mục Diệu không ngờ, vừa ra khỏi phi trường, thì đánh mất hành lí, bên trong có tất cả các công văn và điện thoại di động. Người phụ trách khu Châu Âu của tập đoàn Nhâm thị vốn sẽ đến đón hắn, kết quả hắn lại được lên một máy bay tư nhân, bay đến một hòn đảo nhỏ, bị hiểu lầm là bạn của chủ nhân hòn đảo đó, được chiêu đãi tận tình, nhưng trên đảo không có tín hiệu truyền tin, khiến hắn không thể liên lạc ra bên ngoài. Cuối cùng hắn cũng được người ta hiểu là không phải bạn của chủ nhân hòn đảo, sau đó được đưa về Ý. Tìm được hành lý bị mất, vừa mở điện thoại di động lên, lập tức nhận được tin dữ - Tâm Du đã qua đời.

Đối với hắn mà nói, đây quả là một tin dữ động trời, hắn lập tức bối rối, mặc kệ cả cha vợ, trực tiếp mua vé máy bay bay về, thời gian bay khá dài, nhưng hắn vẫn trong trạng thái vô tri vô giác, cổ hắn như bị treo ngược, trái tim thì run rẩy kịch liệt.

Phương Đình túm lấy cánh tay hắn, "Vậy anh đi theo tôi!"

————

Phòng ăn mang kiểu Châu Âu, tràn ngập phong cách Baroque, cây cột đá màu trắng sữa, bàn ăn làm bằng gỗ thật dài, cùng với đế cắm nến màu bạc...

Bộ dao nĩa nằm trong đôi tay mảnh khảnh phát ra thứ ánh sáng chói lọi.

Chân mày của cô nhíu chặt lại, không ngừng khuấy động bộ dao nĩa trong tay, nhưng đối với miếng bò bít-tết đầy đủ hương vị trước mắt này, cô chẳng có chút cảm giác ngon miệng nào.

"Tâm Du! Con phải ăn nhiều một chút. Chẳng lẽ nó không hợp khẩu vị của con sao" Người ngồi trên ghế chủ nhân là một người đàn ông độ tuổi trung niên có gương mặt rất đỗi hiền từ, ông nói với vẻ quan tâm.

Ngồi đối diện Kiều Tâm Du là Lạc Y, hắn nghiêng đầu, nói với cô giúp việc sau lưng: "Bảo đầu bếp Trung Quốc làm mấy món Trung cho tôi." Đôi mắt hắn tối dần, thêm vào một câu, " Vị chua cay."

"Đừng làm phiền người ta." Kiều Tâm Du cúi đầu, "Em không đói."

"Vậy sao được?" Hạ Trí Tĩnh từ tốn khuyên, "Con bây giờ là một người ăn hai người bổ, con chắc không muốn đứa nhỏ trong bụng con bị đói chứ?"

Ánh sáng màu xanh lục trong mắt Lạc Y lóe lên, buông ra bộ dao nĩa trong tay, hắn chợt đứng dậy, "Nhất định là do tên khốn kia phụ bạc em đúng không? Anh* lập tức bắt hắn tới đây cho em."

(*): nguyên convert là "ca", tức "anh trai", một cách gọi thân mật, người Trung Quốc ngoài người trong gia đình ra, chỉ gọi "ca" với người rất thân, vậy nên khi Kiều Tâm Du gọi Phương Đình là "Anh Phương Đình", Nhâm Mục Diệu mới giận như thế (ở chương trước đó nhớ không? ), mình cũng định dịch thành "Anh Phương Đình", nhưng thấy vậy không hay, không rõ với đầy đủ ý lắm nên thôi, một số xưng hô mình thấy nên giữ nguyên thì tốt hơn, chẳng hạn như "thiếu nãi nãi", nếu dịch sát là "bà nội trẻ" , nhưng trong Trung Quốc, từ đó lại có nghĩa là "vợ của trưởng nam trong gia đình quý tộc (nhà giàu có)".

"Anh, không cần đâu!" Kiều Tâm Du kinh hãi, lệ bỗng chảy tràn ra khóe mắt, "Anh ấy không làm gì em cả, là em tự mình rời đi thôi. Là em cảm thấy mình thế này không xứng với anh ấy, không thể làm bạn đời với anh ấy, hôm nay khi anh ấy về, chắc sẽ rất đau lòng, thực sự..." Lệ chất chứa quá nhiều, nặng trĩu trào ra khỏi đôi mắt cô.

"Yên tâm đi! Ba và anh con sẽ ở bên con, đứa nhỏ và con nhất định sẽ không sao. Lan Tâm ở trên trời cũng đang nhìn con đó." Hạ Trí Tĩnh vừa nghĩ tới mẹ Kiều Tâm Du, giọng đã dần dần nghẹn ngào, Ai ~ một câu cảm thán thốt ra, càng lớn tuổi, càng dễ xúc động. Truyện FULL

Kiều Tâm Du chớp chớp đôi mắt đang chảy lệ, ngẩng đầu lên, nở một nụ cười nhàn nhạt, "Ba, con lại để cho ba lo lắng rồi." Kiều Tâm Du lần nữa cầm dao nĩa lên, cắt một miếng bò bít-tết, nhét vào trong miệng.

Mùi dầu mỡ nhầy nhầy béo ngậy, thẳng hướng chảy vào trong dạ dày, lật khuấy lên một cảm giác buồn nôn mãnh liệt.

Cô lập tức đứng lên, khăn ăn trên đùi rơi xuống đất, che miệng lại chạy thẳng tới phòng vệ sinh.

Hạ Trí Tĩnh lập tức quát lớn về phía bốn vị bác sĩ đang đứng nghiêm một bên, "Các anh còn không nhanh đi xem thử!"

Ông rất có lỗi với mẹ con Kiều Lan Tâm, hơn hai mươi mấy năm rồi, ông không hề làm gì xứng đáng với chức trách của một người cha, thật vất vả mới tìm được con gái, nhưng bây giờ con gái ông lại phải từng giờ từng phút khốn khổ đấu tranh với bệnh tật. Thật hổ thẹn, ông nhất định phải dốc hết sức lực để bù đắp lại tội lỗi của mình.

————

Gió mát thổi mạnh vào một người đàn ông hốc hác.

Khung cảnh nghĩa trang so với lần trước hắn tới thật khác, khi ấy, cỏ khô phủ đầy, cây cối trụi lủi, xa xa là một màu trắng bạc đơn thuần. Nhưng hiện giờ, cỏ xanh như tơ, mềm mại như nhung hệt như một chiếc thảm lông tinh tế. Nhánh cây đã nảy lên một chồi non mới, xanh xanh nhạt nhạt.

Luồng gió ấm áp thổi qua gò má Nhâm Mục Diệu, nhưng, thế nhưng, hắn lại không cảm thấy chút ấm áp nào, khí lạnh từ trong đáy lòng hắn tràn ra ngoài, đóng băng trái tim của hắn, đông cứng cả dòng huyết quản.

Nhâm Mục Diệu cứng đờ đứng trước một ngôi mộ mới, phía trên tấm hình, là một nụ cười tươi sáng, rực rỡ như ánh mặt trời. Hắn tê dại lắc đầu, "Không đâu, Tâm Du sẽ không rời xa mình..."

Phương Đình thở dài, chân mày nhíu chặt, khó khăn nói: "Xin nén bớt đau buồn." Hắn thật không gạt người, lương tâm hắn giờ phút này chịu đủ mọi khiển trách, nhưng vì Kiều Tâm Du, hắn không thể không làm vậy.

"Anh gạt tôi đúng không!" Nhâm Mục Diệu chợt tiến lên, nắm lấy cổ áo của Phương Đình, "Tâm Du đã đáp ứng sẽ làm vợ tôi cả đời, cô ấy sẽ không rời xa tôi đâu!"

"Anh đừng tự lừa mình dối người nữa, khi con người không chịu chấp nhận sự thật trước mắt, sẽ nghĩ ra đủ loại lý do để tự lừa gạt chính mình, nhưng đây là sự thật, không ai có thể thay đổi được." Phương Đình gỡ cánh tay hắn đang níu chặt cổ áo mình ra.

Gương mặt tối đen của Nhâm Mục Diệu thoáng hiện lên chút bi ai, hắn buông lỏng tay, ngồi trước bia mộ, mặt dán vào tấm bia lạnh băng, miệng lầm bầm nói: "Tâm Du, sao em lại nỡ rời xa anh, sao em nỡ... cuộc sống của anh không có em, sẽ trôi qua thế nào đây..."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »