Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5072 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 215
bệnh tình nặng thêm

❊ ❊ ❊

Nhâm Mục Diệu dắt tay Kiều Tâm Du đi về phía giáo đường, cha xứ với gương mặt hiền lành trang trọng hỏi: "Nhâm Mục Diệu, con có nguyện ý để Kiều Tâm Du trở thành vợ của con, bắt đầu từ hôm nay, hai con luôn ở bên nhau, giúp đỡ nhau, bât kể là tốt hay xấu, là giàu hay nghèo, bệnh tật hay khỏe mạnh, hai con vẫn luôn yêu nhau, chỉ có cái chết mới có thể chia lìa các con."

"Con đồng ý!" Ba chữ này không chút chậm trê mà thốt ra từ miệng Nhâm Mục Diệu, dường như hắn đã nói chúng rất nhiều lần.

"Như vậy, Kiều Tâm Du, con có nguyện ý để Nhâm Mục Diệu trở thành chồng của con, bắt đầu từ hôm nay, các con luôn bên nhau, giúp đỡ nhau, bất kể là tốt hay xấu, là giàu hay nghèo, bệnh tật hay khỏe mạnh, hai con vẫn yêu nhau, quý trọng nhau, chỉ có cái chết mới có thể chia lìa hai con."

Kiều Tâm Du ngẩng đầu lên nhìn Nhâm Mục Diệu, gương mặt anh tuấn của hắn chặn lại đường đi của ánh sáng mặt trời, tia sáng nhàn nhạt làm lộ ra từng đường cong cứng cáp trên gương mặt hắn, sáng chói như thần linh. Đôi mắt trong suốt của cô lóe lên, cánh môi mỏng hé mở, "Con đồng ý!"

Cô đồng ý, đồng ý cùng anh đi qua cuộc sống ngắn ngủi mà hoa lệ này. Cô đồng ý, đồng ý cùng anh chịu đựng mưa gió, vì anh sinh con, nuôi dưỡng chúng. Cô đồng ý...... Mặc dù cô đồng ý, nhưng là trời cao dường như đã đặt ra một kỳ hạn, một khi nó đi qua, cô sẽ lập tức không có được hạnh phúc.

Kiều Tâm Du cảm thấy một trận cảm giác mê muội đánh tới, thân thể thoáng lay động, nhưng ngay sau đó lại vững vàng. Chắc là vì thiếu máu, cô chẳng quan tâm.

"Bây giờ mời hai bên trao đổi nhẫn."

"Rừm rừm ——" đột nhiên trên không trung xuất hiện một chiếc máy bay điều khiển từ xa, không đúng! Định thần nhìn lại, không phải là một chiếc máy bay điều khiển từ xa, mà là một cặp giấy tờ, được gắn trên một chiếc máy bay điều khiển từ xa, nó đang chầm chậm bay tới phía Nhâm Mục Diệu ——

"Nói cho cậu biết, từ lúc tôi năm tuổi đã bắt đầu chơi máy bay điều khiển từ xa rồi, vậy mà cậu còn không tin!" Đôi tay Đinh Hạo Hiên thành thạo bấm nút, liếc mắt nhìn hướng đi của máy bay, rồi quay đầu trừng mắt liếc Ám Dạ Tuyệt.

Ám Dạ Tuyệt thở dài, "Cậu không biết số máy bay điều khiển từ xa bị hủy trong tay cậu là bao nhiêu sao?"

"Hừ!" Đinh Hạo Hiên không phục, ném hộp điều khiển cho hắn ta, "Nếu cậu giỏi, biểu diễn cho tôi xem đi!"

"Á ——" Tiếng kêu gào từ phía quan khách truyền đến. Truyện FULL - http://thegioitruyen.com

Trong nháy mắt Đinh Hạo Hiên ném hộp điều khiển, máy bay vốn đã nhích tới gần Nhâm Mục Diệu, hắn đang muốn đưa tay ra đón, ai ngờ, nó đột nhiên chệch đi phương hướng, đụng trúng ngay đầu Nhâm Mục Diệu, thật may là hắn phản ứng kịp thời, tránh được.

Nhâm Mục Diệu hung tợn, trừng mắt liếc nhìn Đinh Hạo Hiên.

"Xin lỗi nhé!" Đinh Hạo Hiên cười cười, cúi đầu khom lưng về phía Nhâm Mục Diệu.

Ở bên cạnh, Ám Dạ Tuyệt nhanh chóng cầm lên hộp điều khiển, ngón tay nhanh chóng ấn nút phía trên, chiếc máy bay vốn mất ổn định lập tức vững vàng đến gần Nhâm Mục Diệu, rồi dừng lại ——

Lần này, Đinh Hạo Hiên trợn tròn mắt. Hắn không ngờ tài nghệ của Ám Dạ Tuyệt lại cao siêu đến vậy, lúc nãy, hắn còn đần độn múa rìu qua mắt thợ, thật không còn mặt mũi về nhà rồi.

Trên cặp giấy tờ còn có một chiếc hộp bằng gấm đươc một dãy ruybăng đỏ khéo léo buộc chặt, Nhâm Mục Diệu mở nó, lấy ra chiếc nhẫn kim cương.

"Ơ......" Kiều Tâm Du cảm động, có chút nói không nên lời.

"Còn nhớ rõ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không? Là vì bản hợp đồng này......" Nhâm Mục Diệu cầm bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô lên, chiếc nhẫn chậm rãi luồn vào ngón áp út bên tay trái, từ ngón tay của cô mà toát lên luồng sáng long lanh, "Bây giờ anh rất hối hận vì lúc đó đã hành động theo cảm tình, nhưng mà anh bây giờ cũng thấy mình rất may mắn, thật may người đó lại là em."

"Gặp em, anh vốn nghĩ cuộc đời sau này của mình đã đi vào Địa Ngục, song gắng sức đi thêm một bước về phía em, anh mới hiểu được, em đang dẫn anh tới Thiên Đường......"

Kiều Tâm Du mặt chứa ý cười, lấy chiếc nhẫn nam bằng bạch kim trong hộp gấm ra, đeo vào ngón tay của hắn, dù chiếc nhẫn đơn giản, song khi ở trên tay hắn, lại có vẻ vô cùng tôn quý.

Nhưng, hiện giờ cô đang dùng nụ cười che giấu đi đau đớn mình đang cố chịu, từng cơn đau đớn tê liệt một đang đánh tới đầu cô như từng đợt sóng thủy triều. Cô phải chịu đựng! Kiên trì! Cô không muốn lưu lại bất kì sự tiếc nuối nào trong hôn lễ của mình.

"Cha tuyên bố hai con đã là vợ chồng, chú rể, con có thể hôn cô dâu."

Một tràng tiếng vỗ tay mang theo sự chúc phúc nhiệt tình vang lên trên không trung.

Nhâm Mục Diệu bước lên một bước, đôi tay hắn nhấc chiếc khăn voan trắng trước mặt Kiều Tâm Du, lại gần gương mặt cô, tay ôm chắc vòng eo thon nhỏ, hôn lên cánh môi cô.

Kiều Tâm Du cảm giác đầu cô sắp nổ tung, cô cảm thấy mũi mình ẩm ướt, một mùi tanh bốc lên, cảm giác hỗn độn choáng váng lần nữa đánh úp tới, lần đánh phá này đã là cực hạn cô có thể chịu được, ý thức dần dần mơ hồ......

Nhâm Mục Diệu cạy hàm răng cô ra, lật khuấy mùi đàn hương từ miệng cô, hương vị ngọt ngào, nhưng đột nhiên hắn ngửi thấy một mùi máu tươi, cảm giác thân thể Kiều Tâm Du ở trong ngực đang dần trở nên yếu ớt.

"Tâm Du ——" Nhâm Mục Diệu ôm lấy Kiều Tâm Du đang sắp ngã xuống, thấy máu đang từ trong mũi cô ào ạt trào ra, lo lắng hỏi, "Tâm Du, em làm sao vậy? Tỉnh lại đi......"

Trên ghế ngồi của quan khách, Phương Đình bỗng dưng đứng lên, sải bước đi về phía giáo đường trên hồ.

Nhâm Mục Diệu lập tức bế Kiều Tâm Du đang hôn mê, đi lên du thuyền. Áo cưới trắng như tuyết bị máu nhuộm thành màu đỏ thẩm, chói mắt, kinh hãi.

"Ha ha......" Đinh Hạo Hiên vô tâm cười lớn, "Cậu nhìn dáng vẻ gấp gáp của tên quỷ Nhâm Mục Diệu kia xem, hắn hôn cô dâu tới mức ngất xỉu luôn, về sau có thể dùng chuyện cười này cười hắn thật lâu."

Ánh mắt Ám Dạ Tuyệt trầm xuống, nhìn vẻ mặt lo lắng của Nhâm Mục Diệu.

Trên du thuyền, Nhâm Mục Diệu lập tức đặt Kiều Tâm Du lên bãi cỏ, "Phương Đình, chuyện gì xảy ra với cô ấy vậy? Sao đột nhiên cô ấy chảy máu mũi, còn té xỉu nữa?"

Phương Đình vẻ mặt nặng nề, quan sát đôi mắt cô, kiểm tra vết thương sau đầu, "Vừa mới giải phẫu không lâu, do cô ấy quá mệt nên mới vậy." Hắn chỉ có thể dùng lý do này nói cho qua chuyện, "Mau! Đưa cô ấy đến bệnh viện!"

————

Nhâm Mục Diệu không ngờ hôn lễ của mình sẽ dùng bệnh viện làm điểm kết thúc, nhìn Kiều Tâm Du lần nữa được đưa vào phòng giải phẩu, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn cô đau đớn, vết thương vốn đã khép lại nơi trái tim hắn, lần nữa bị xé tan.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »