Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5123 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 115
lãnh tuyệt (thật lạnh)

❊ ❊ ❊

Bà nội Nhâm thấy cô ăn như hổ đói, vội vàng đưa lên một chén canh, "Con ăn từ từ thôi, coi chừng nghẹn."

"Ăn đi!" Một miếng chân giò Thạch Anh được gắp vào dĩa của Kiều Tâm Du, Nhâm Mục Diệu thờ ơ nhìn cô một cái.

Mùi dầu béo ngậy, khó chịu phát ra từ chân giò làm khuấy động lên từng trận đảo lộn trong dạ dày Kiều Tâm Du "Ụa ——" một cơn khí nóng hướng thẳng lên trên cổ họng cô.

"Thật xin lỗi!" Cô vội vàng che miệng, chạy nhanh về phòng vệ sinh.

Mang thai cũng được bốn tháng rồi, đáng lẽ ra cô phải không còn nôn mửa nữa, hoặc chí ít cũng phải giảm bớt rồi mới đúng. Nhưng phản ứng nôn mửa của Kiều Tâm Du lại ngày càng nhiều.

Nhâm Mục Diệu nghiêng mắt, lười liếc nhìn cô, xong xuôi hắn tiếp tục ăn cơm, còn ăn một cách say sưa ngon lành.

Bà nội Nhâm thở mạnh ra, rồi vuốt vuốt đôi đũa trong tay, "Thằng hư này, nó là vợ của cháu, mà cháu cũng không thèm quan tâm sao!"

"Phụ nữ có thai, nôn mửa rất bình thường mà." Nhâm Mục Diệu bình thản nói: "Bà nội à, đầu bếp nấu món ăn này không tệ, bà nên ăn nhiều một chút đi."

Bà nội Nhâm hung tợn trừng mắt liếc hắn một cái, rồi đứng dậy đi về phía phòng vệ sinh.

"Ụa...... ụa ......" Cô nôn tất cả những món ăn khi nãy còn "ăn như hổ đói" ra, nhưng vẫn còn chưa đủ, lại thêm một trận co rút dạ dày kéo tới, khiến tất cả dịch mật còn lại cũng được phun ra ngoài.

Kiều Tâm Du vì không muốn bà nội lo lắng, nên khóa cửa phòng vệ sinh lại.

Bà nội Nhâm chỉ có thể đứng ngoài cửa mà gõ, "Tâm Du, cháu mau mở cửa cho bà đi."

"Bà nội, con...... ụa...... Không sao......" Nôn mửa làm sắc mặt cô trắng bệch như tờ giấy. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.

Chất lỏng sềnh sệch xen lẫn từng vệt máu, mấy ngày nay cô đều nôn ra máu. Có thể vì phản ứng nôn mửa quá kịch liệt, tiếp đến, bụng cô lại truyền đến một cơn đau đớn vì co rút.

Kiều Tâm Du nhẹ nhàng vuốt ve phần bụng hơi nhô lên, "Con à, con nhất định phải kiên cường với mẹ nha!"

Ngoài cửa, truyền đến tiếng "lách cách" của chìa khóa, Kiều Tâm Du vội vàng mở cửa, bàn tay cô giữ chặt nắm cửa lạnh như băng, lại còn khẽ run lên, "Tại sao lại là anh......"

Gương mặt tuấn tú của Nhâm Mục Diệu vẫn bình tĩnh, "Bà nội bảo tôi tới xem xem cô nôn xong chưa."

"Bà nội đâu?" Kiều Tâm Du không dám ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt của hắn quá mức sắc bén, đâm thẳng vào lòng dạ yếu đuối của cô, khiến cho nó vấy máu.

"Đi ngủ rồi, mọi người đang ăn cơm, mà cô lại chạy tới nơi đây nôn mửa, thử hỏi còn ai muốn ăn nữa chứ!". Giọng trách cứ của hắn cứ như cơn gió lạnh vào mùa đông, khiến lòng cô hoàn toàn đóng thành băng.

Kiều Tâm Du cúi đầu không thể thấp hơn nữa, "Lần sau tôi sẽ chú ý."

"Sau này, cô không cần phải dùng cơm với chúng tôi nữa." Nhâm Mục Diệu lãnh đạm nói.

"Ừ!" Cô nặng nề gật đầu hai cái.

Nhâm Mục Diệu đối với phản ứng nhẫn nhục chịu đựng của cô cảm thấy rất tức giận, cô đang dùng cách nhẫn nhịn mà im lặng phản kháng hắn sao?

"Cô không phải rất thích ngủ sao! Vậy cô mau đi dùng cơm với chị Vương và mấy người giúp việc đi, ăn xong thì đi ngủ sớm."

Muốn cô cùng ăn cơm với những người giúp việc kia. Tại sao hắn lại lựa chọn loại phương thức này mà vũ nhục cô? Chà đạp tự ái của cô không nói làm gì, nhưng hắn lại còn muốn cô bẽ mặt?

"Tôi biết rồi." Kiều Tâm Du cắn chặt môi, cố gắng giữ cho giọng của mình có vẻ tự nhiên, cùng chút khinh thường. Dòng nước lạnh như băng từ trong hốc mắt trực xông ra, nhưng cô không thể khóc, không thể ở trước mặt hắn mà khóc, cô không thể để cho hắn nhìn thấy dáng vẻ yếu thế của mình được. Chẳng qua, thứ nước mắt mặn mặn, lại chua chát ấy sắp không thể nhịn được nữa rồi, cô đi lên trước ——

Lúc cô sắp vòng qua người Nhâm Mục Diệu, lại bị thân hình cao lớn của hắn cản lại, ngăn cản đường đi của cô, "Cô không có gì để nói ư?"

"Không có."

"Cô......" Nhâm Mục Diệu càng ngày càng muốn phát hỏa, mấy ngày nay hắn cố ý ở lại công ty rất khuya mới về nhà, hắn cố ý thờ ơ cô, muốn cô nhận lỗi với hắn, kết quả —— cô lại dửng dưng với hắn.

"Tôi mệt rồi......" Kiều Tâm Du vòng qua hắn, đi ra khỏi phòng vệ sinh.

Đôi con ngươi sâu thẳm vội lướt qua thân hình mảnh mai kia, nhưng chỉ mới dừng lại một chút, ánh mắt hắn có chút mờ mịt, tim chợt bị một lưỡi dao sắc bén đâm xuống, đau đớn không dứt......

Trở về phòng, Kiều Tâm Du rửa mặt, thay chiếc áo ngủ bằng vải cotton rồi chui vào chăn. Khép mắt, trong đầu cô đều là những ánh mắt cùng với gương mặt tức giận của hắn mấy ngày qua, bên tai còn vang vọng giọng nói lạnh lùng của hắn.

Kiều Tâm Du cảm thấy thật lạnh, toàn thân cô không ngừng run rẩy, cảm giác lạnh từ từ, từ dây thần kinh của cô mà thấm ra bên ngoài. Cô ôm chặt lấy bản thân mình, đem chính mình co rúc lại, dường như chỉ có như thế, cô mới có thể có cảm giác an toàn hơn.

————

Nhâm Mục Diệu trong phòng làm việc bên cạnh uống rất nhiều rượu, nhưng cảm giác khó chịu kia không hề tiêu giảm đi chút nào, ngược lại càng uống càng rõ ràng hơn.

Đôi mắt lạnh chợt lóe lên, "Xoảng ——" ly thủy tinh đã được ném đến bên vách tường, trong khoảnh khắc bể tan thành những mảnh vụn.

Hắn chợt đứng lên, đi tới phòng ngủ chính, mở cửa, bên trong lập tức truyền đến tiếng hít thở nhỏ nhẹ, trong không khí nhàn nhạt mùi thơm, cùng với mùi trên người cô giống nhau như đúc.

"Hừ ——" . Đôi môi mỏng giương lên.

Hắn biết, mỗi đêm khuya hắn trở về phòng ngủ, cô rõ ràng còn tỉnh, lại giả vờ ngủ. Được thôi! Hắn sẽ cho cô giả bộ tiếp, xem cô có thể giả bộ tới khi nào? Nhâm Mục Diệu vén chăn lên, chui vào, bực mình mà đem cả người lạnh như băng của hắn dựa sát vào cô thật kín, hưởng thụ nhiệt độ ấm áp trên người cô.

Kiều Tâm Du nhắm chặt hai mắt, cảm giác được sau lưng mình có mùi rượu kèm theo đó là hơi thở tức giận của hắn, chất cồn trong rượu dường như đang làm hắn tức giận nhiều hơn, hô hấp nóng bỏng cứ phả vào bên chiếc cổ trắng của cô. Nhưng người hắn lạnh quá, lạnh như băng, hắn ôm chặt lấy cô, Kiều Tâm Du cảm giác lưng mình ngày một lạnh, khí lạnh dần dần chiếm lấn bản thân cô, giống như cô đang rơi vào địa ngục.

Vẫn không có phản ứng gì, để xem cô có thể giả bộ tới khi nào!

Nhâm Mục Diệu không đạt được mục đích thì không bao giờ chịu bỏ qua, bàn tay lạnh như băng của hắn dò vào áo ngủ cô, chậm rãi dời lên trên, thành công chiếm lấy thứ tròn tròn mềm mại.

Hắn đã được như ý nguyện nghe được một tiếng tiếng hít thở sâu vào của cô, dường như loại phản ứng này vẫn chưa thể thỏa mãn hắn, hắn cũng không tính tha cho cô dễ dàng. Bàn tay thô ráp, tiếp tục vuốt ve da thịt nõn nà, cùng với thứ màu đỏ thẩm trên quả đào......

Toàn thân Kiều Tâm Du căng thẳng, nhịp tim cô nhanh chóng tăng nhanh, mặt đã đỏ hết lên, bàn tay cô giữ chặt bàn tay thô ráp của hắn, "Đừng."

Đôi môi mỏng của Nhâm Mục Diệu dán chặt vào lỗ tai cô, "Đã tỉnh rồi sao? Thế nào, không tiếp tục giả vờ ngủ nữa sao!" Lời nói đen tối của hắn xen lẫn hơi thở ấm áp, khiến Kiều Tâm Du cảm giác được cô lúc này đang đứng ở giữa hai tầng lạnh và nóng, cực kì đau khổ, giày vò.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »