Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5092 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 156
không thể không để ý

❊ ❊ ❊

Đợi đến khi hắn uống sạch ly cà phê, cô cũng càu nhàu xong rồi.

Một tay Nhâm Mục Diệu cầm lấy tờ báo, tay kia lấy ly sữa tươi còn ấm đưa cho Kiều Tâm Du, "Em nói lâu như vậy, chắc khát nước rồi hả!! Thấm giọng chút đi rồi hãy tiếp."

Kiều Tâm Du nhận lấy ly sữa, uống một hớp, tiếp tục nói: "Chẳng lẽ khi ở vườn trẻ, thầy giáo không dạy cho anh biết là không thể vừa đọc sách vừa ăn sao......"

"Thứ anh xem không phải là sách, mà là báo. Anh không có ăn, mà là uống" Nhâm Mục Diệu nghiêm túc nói.

"Báo cũng là sách, ăn chính là uống, về tính chất nó đều như nhau mà, anh đừng có nguỵ biện, anh rõ ràng là đang làm hai việc cùng lúc!"

Nhâm Mục Diệu tiếp tục bới móc lời của cô, "Anh không có "làm hai việc cùng lúc", anh dùng mắt nhìn, dùng miệng ăn, còn phải dùng lỗ tai nghe. Cho nên là "làm ba việc cùng lúc"."

"Được, anh "da dụng một lúc", vậy còn không nhanh để tờ báo xuống, cầm lấy cái sandwich phô mai này giải quyết nhanh đi."

"Nếu em có thể im lặng một chút, được như thế, anh lập tức có thể từ bỏ "làm ba việc cùng lúc", thành một lòng một việc rồi."

"Anh ghét em nói nhiều!?." Kiều Tâm Du bĩu môi, tỏ vẻ uất ức nói: "Em chỉ lo lắng cho sức khỏe của anh thôi, em chỉ vì anh mà suy nghĩ......"

"Ai ~" Nhâm Mục Diệu than thở một tiếng, đứng lên, ôm eo nhỏ của cô, sau đó hôn lên cánh môi mềm mại, phương pháp này luôn là phương pháp hữu hiệu nhất khiến cô im miệng.

"Ư......" Kiều Tâm Du không thể lên tiếng phản kháng, chỉ có thể đánh vào bả vai của hắn, cô lại bị hắn sỗ sàng rồi. Xem ra hắn siêu cấp thích ăn đậu hũ, vậy hôm nay cô sẽ chuẩn bị một bữa tiệc toàn đậu hũ cho hắn, đậu hũ Ma Bà, rau trộn đậu hũ, canh đậu hũ, đậu hũ dồn thịt, cả món chao đậu hũ tiếng tăm lừng lẫy nữa.

Trong lúc ôm hôn triền miên, Kiều Tâm Du vẫn còn có thể tiếp tục chìm đắm trong suy nghĩ về thực đơn hôm nay.

Nhâm Mục Diệu đột nhiên buông lỏng cô ra, khẽ nhấp môi, "Em uống sữa tươi?"

"Đúng vậy!" Vẫn còn đang ở trong trạng thái hoảng hốt, Kiều Tâm Du vô thức đáp: "Là anh bảo em uống để nhấp giọng mà!"

Khuôn mặt Nhâm Mục Diệu tối đen, đi vào phòng tắm, vội vàng dùng nước súc miệng.

Từ nhỏ hắn đã rất ghét uống sữa tươi, giống như người ta ghét ớt xanh vậy, vừa ngửi tới mùi vị này, hắn đã cảm thấy ghê tởm.

"Anh dị ứng với sữa tươi sao?" Thấy hắn lập tức nhíu chặt chân mày, sắc mặt xanh xao, Kiều Tâm Du lo lắng, nên mới theo hắn vào đây. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://thegioitruyen.com

Cô đã từng nghe qua dị ứng phấn hoa, đậu phộng, hải sản...... nhưng dị ứng sữa tươi thì... chưa từng

Nhâm Mục Diệu súc miệng xong, lại tiếp tục bóp kem lên bàn chải, một lần rồi lại một lần chải sạch hàm răng, không xóa sạch cái vị sữa kia, hắn sẽ không cam lòng.

"Anh có muốn em gọi cấp cứu không?" Kiều Tâm Du tự trách nhìn hắn, vội xoay người rời đi.

Vì hôn, mà lây dính một chút xíu sữa tươi, rồi phải vào bệnh viện, không trở thành chuyện cười của thế kỷ mới là lạ. Nhâm Mục Diệu vội vàng túm lại tay cô, trong miệng vẫn còn bọt, nói: "Anh rất rất rất ghét sữa tươi, mùi vị ghê tởm của nó khiến anh muốn nôn, biết chưa?"

"Em đã biết anh kiêng ăn giống như trẻ con rồi, đã vậy sao anh không nói sớm."

"Anh nói rồi, thì em sẽ không càm ràm mỗi ngày bên tai anh nữa, cũng sẽ không nhìn thấy được biểu hiện quan tâm này của em nữa."

Con ngươi Kiều Tâm Du khẽ nhíu lại, "Thì ra anh mỗi ngày đều xem lời em nói thành một vở diễn? Anh thật xấu xa!" Những quả đấm nhỏ giống như hạt mưa liên tục rơi vào người của hắn.

Lúc này, tiếng chuông điện thoại di động bỗng từ trong phòng khách truyền đến.

"Anh nghe điện thoại chút, chờ lát nữa anh sẽ để cho em đánh đủ." Đánh gì cơ chứ, so với gãi ngứa cho hắn thì chẳng khác mấy.

Nhâm Mục Diệu cầm điện thoại di động lên, sau khi điện thoại được tiếp thông, chân mày hắn khẽ siết chặt, vẻ mặt càng ngày càng nghiêm trọng.

"Sao vậy?"

"Công ty có chuyện." Hắn nhặt lấy chùm chìa khóa trên khay trà thủy tinh, rồi vội vã đi ra ngoài.

Kiều Tâm Du quay đầu liếc mắt nhìn cặp sandwich vẫn chưa được hắn nuốt trôi kia, thì thầm một câu, "Chuyện quan trọng tới mức nào mà ngay cả ăn chút đồ ăn sáng cũng không được."

Thở dài một hơi, cô cúi đầu, nhìn thấy túi giấy tờ màu vàng trên khay trà, "Sao anh ấy lại quên đem túi giấy tờ quan trọng như vậy?"

Kiều Tâm Du lập tức lấy bọc gói lại sandwich, rồi cầm lên túi giấy đuổi theo hắn. Nhưng Nhâm Mục Diệu đã lái xe đi, cô lập tức gọi điện thoại di động cho hắn, mà đường dây lại bận. Cho nên Kiều Tâm Du vội bảo tài xế đưa cô đi.

"Cậu Vương, có thể lái nhanh hơn một chút không?." Kiều Tâm Du không ngừng thúc giục.

"Cô chủ, không phải lỗi của tôi, mà là vì cậu chủ lái xe quá nhanh, tốc độ lái xe của cậu ấy đã đến mức siêu tốc, vì lý do an toàn, tôi không thể tăng tốc độ hơn nữa."

Nhâm Mục Diệu lái xe gấp thế kia, là vì công ty xảy ra chuyện vô cùng nghiêm trọng à?

Kiều Tâm Du không khỏi lo lắng thay cho hắn.

Nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ nhanh chóng bay vọt qua, chiếc xe thể thao Lamborghini màu vàng của Nhâm Mục Diệu thì lại giống như một tia sáng, lướt cực nhanh, Kiều Tâm Du chỉ có thể nhìn nó đi càng lúc càng xa, mơ hồ biến thành một cái bóng màu vàng.

"Không đúng, nếu đến công ty thì phải quẹo phải chỗ ngã tư chứ, nhưng xe cậu chủ lại quẹo trái." Tài xế hướng về Kiều Tâm Du báo cáo.

"Vậy chúng ta cũng quẹo trái đi!" Đây không phải là đường đến bệnh viện sao, lòng Kiều Tâm Du khẽ run, một bầu không khí lạnh lẽo ập vào lòng cô, "Chúng ta đến bệnh viện đi!"

Vẻ mặt khẩn trương lúc sáng của Nhâm Mục Diệu là vì vậy ư, nói vậy hắn rất quan tâm Lương Tử Ngưng. Kiều Tâm Du biết Lương Tử Ngưng bây giờ là bệnh nhân, hơn nữa cô ấy hiện giờ rất lẻ loi, cô ấy không có lấy một người thân để giúp đỡ hay chăm sóc cho cô ấy, cô không nên so đo chuyện này mới phải. Nhưng khi nghĩ tới lý do Nhâm Mục Diệu khẩn trương là vì cô, lòng của cô giống như bị một tảng đá đè lên, thật nặng nề, ngột ngạt.

————

"Chuyện gì xảy ra?" Ánh mắt nghiêm túc của Nhâm Mục Diệu nhìn chằm chằm vào bác sĩ.

Dưới ánh nhìn soi mói, sắc bén của Nhâm Mục Diệu, bác sĩ run rẩy nói: "Là...... vì khi chúng tôi báo cho Lương tiểu thư chuyện thai nhi bị dị dạng, phải làm giải phẫu sinh non, thì cô ấy bắt đầu chửi bới, không chịu phối hợp thực hiện các bước chuẩn bị trước giải phẫu."

"Đồ vô dụng!" Gương mặt tuấn tú của hắn lập tức bị một tầng khí đen, mịt mù bao phủ "Chút chuyện nhỏ mà làm cũng không xong."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »