Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5023 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 242
lương thiện ngữ châm ngôn (lời khuyên của một kẻ lương thiện)

❊ ❊ ❊

Anh tuấn, không chấp nhất, phong lưu phóng khoáng, đó là Đinh Hạo Hiên, từ trước đến giờ chỉ có hắn đá phụ nữ, chưa bao giờ tới phiên phụ nữ đá hắn.

"Trên mặt của cậu có mấy con chữ to này ——" Nhâm Mục Diệu chỉ vào khuôn mặt của hắn nói: "Tôi đã bị phụ nữ đá rồi."

"Stop!" Đinh Hạo Hiên đẩy tay hắn ra, "Ngày hôm qua tôi đã lên giường với gái nhà lành." Giọng điệu của hắn vui mừng như phát hiện ra mỏ vàng vậy.

Nhâm Mục Diệu lạnh lùng mở miệng, "Chúc mừng chúc mừng! Lại có con cừu nhỏ thuần khiết tiến vào trong bụng tên đại sói xám phong lưu cậu, kiếp trước cậu đã luyện thành công mệnh "phân chó"."

Sắc mặt Đinh Hạo Hiên trầm xuống, giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, "Thì cũng do con trai con gái bảo bối nhà cậu gây ra - chuyện tốt này!"

"Khả Khả Nhạc Nhạc?" Đôi mắt đen lạnh của Nhâm Mục Diệu dần dần có một nhịp sống, "Tụi nó lại nhuộm tóc cậu sang màu trắng à?" Nói xong, hắn tò mò muốn vò vò lật lật mái tóc đen nhánh sáng chói của Đinh Hạo Hiên.

Đinh Hạo Hiên lập tức đánh rớt tay hắn, nghĩ đến đây lại tức nổ máu, "Tôi nghĩ một khi quan hệ với gái nhà lành, cô ấy sẽ la hét gây lộn muốn tôi chịu trách nhiệm. Kết quả, khi cô ấy nhìn thấy mái tóc bạc trắng của tôi lập tức khóc lớn, lại còn gọi tôi là "ông nội*"......" Đinh Hạo Hiên tỏ vẻ mặt khổ sở.

(*): người Trung Quốc luôn gọi những người đàn ông cao tuổi là "ông nội" dù đó không phải là người nhà, chứ không gọi mỗi tiếng "ông" như người Việt Nam

"Vậy không phải rất tốt sao?" Nhâm Mục Diệu tiếp tục uống rượu giải sầu, "Cô ta sẽ không bắt một người đàn ông mà cô ta gọi là "ông nội" chịu trách nhiệm với mình, hay nói "ông nội, ông nhất định phải lấy cháu"!"

Đinh Hạo Hiên khổ não cúi gầm mặt, tay bừa bộn vò vò tóc, "Nhưng tôi đâu có muốn cô ấy trốn tránh tôi~~~"

Nhâm Mục Diệu kinh hãi, "Thằng này, cậu trúng độc rồi, không thể cứu được."

Mái tóc giả không chịu được cơn giày vò của Đinh Hạo Hiên, dần dần tuột xuống, Đinh Hạo Hiên trực tiếp cầm mái tóc giả lên, ném ngay xuống đất, "Ngay bây giờ tôi sẽ đi nói rõ với cô ấy."

"Một màn thổ lộ quá đỗi chân tình, nhưng, long trọng một chút vẫn tốt hơn." Nhâm Mục Diệu dùng ánh mắt quái dị nhìn hắn chằm chằm, "Tôi cảm thấy chỉ số IQ của cậu bây giờ không phải số lẻ, mà là số âm."

Lời của Nhâm Mục Diệu như đổ ngay một chậu nước lạnh vào đầu Đinh Hạo Hiên, hắn hơi sững sờ, hỏi: "Có ý gì?"

"Cậu xem thử giờ là mấy giờ? Cô gái nhỏ nhà lành của cậu không cần ngủ sao?" Nhâm Mục Diệu chỉ chỉ vào chiếc đồng hồ đeo tay khảm kim cương giá trị xa xỉ.

Thời gian, trong lúc bất tri bất giác đã vào lúc rạng sáng.

"Đúng rồi, đã trễ thế này, sao cậu còn chưa về nhà với vợ yêu?"

Nhâm Mục Diệu nhớ tới nỗi phiền lòng, chân mày khẽ chau chặt, "Tâm Du đã biết tới sự tồn tại của Khả Linh."

"Đối với chuyện này, tôi chỉ có thể cho cậu ba chữ —— rất đáng đời!" Đinh Hạo Hiên thẳng thắn, "Cậu cho rằng mình rất quan tâm Tâm Du, đã đủ hiểu cô ấy, nhưng năm năm trước, bệnh tình của cô ấy nghiêm trọng vậy, cậu lại chẳng biết gì..."

Nhâm Mục Diệu cắt đứt lời Đinh Hạo Hiên, "Cô ấy vẫn luôn giấu giếm tôi!" Hắn hết sức biện giải cho mình.

"Lừa gạt? Tại sao cô ấy lại muốn lừa gạt cậu? Còn không phải là vì cô ấy không muốn cậu lo lắng sao, tại sao cô ấy phải chọn cách rời đi, còn không phải là vì không muốn trở thành gánh nặng cho cậu sao. Cậu thân là chồng của cô ấy, miệng nói miệng kêu rất yêu cô ấy, muốn chăm sóc cô ấy cả đời. Chẳng lẽ lúc cô ấy giấu giếm bệnh tình, cậu chưa hề có cảm giác khác thường nào sao?" Đinh Hạo Hiên lại uống tiếp một ly rượu mạnh, một phen nói hết suy nghĩ trong lòng.

Đôi mắt Nhâm Mục Diệu càng thêm đen, trầm tư suy nghĩ về lời nói của Đinh Hạo Hiên, một cảm giác áy náy tự trách đè nặng trên ngực hắn. Hắn vẫn chỉ để ý đến cảm thụ của mình, vẫn yêu cầu Tâm Du tha thứ cho hắn, nhưng chưa bao giờ đặt mình vào hoàn cảnh người khác, vì cô mà nghĩ tới lập trường của cô.

Cô khóc nhiều như vậy, trong lòng có bao nhiêu uất ức, phát tiết với hắn chỉ một lần là xong sao?

Nhâm Mục Diệu lập tức để ly rượu xuống, xoay người rời đi ngay, nhưng cánh tay lập tức bị Đinh Hạo Hiên kéo lại.

Hắn đáng thương nhìn Nhâm Mục Diệu, "Ngồi đây uống rượu với tôi được chứ?"

Đinh Hạo Hiên rơi vào cuộc tình chân thật thâm sâu, lúc này hắn làm cho hai người họ như biến thành một đôi GAY, cả người Nhâm Mục Diệu nổi hết cả da gà.

"Tôi muốn về nhà chăm sóc vợ!" Nhâm Mục Diệu lập tức rút tay ra.

————

"Tích tắc, tích tắc..." Đồng hồ báo thức vẫn giữ vững tiết tấu đi qua đi lại.

Chiếc đèn bàn lúc này vẫn như cũ phát ra luồng sáng chói mắt, xua tan màn đêm tối tăm mờ mịt trong phòng làm việc.

Kiều Tâm Du mệt mỏi xoa xoa mi tâm ở giữa hai mắt, dù đã uống thuốc, nhưng cảm giác đau đầu tới mức muốn xé tan óc vẫn chưa có dấu hiệu chấm dứt. Mắt cô cay cay chảy ra những giọt lệ mặn chát, cô cảm thấy sức chống đỡ của thân thể mình đã tới cực hạn.

Nét bút cuối cùng được đặt xuống, hoa văn trên mặt nhẫn cuối cùng đã được hoàn thành. Cô để bút xuống, xoa đầu đứng lên, thân thể chợt nghiêng ngã, trước mắt tối đen như mực.

Cô lập tức đứng dậy, lảo đảo đi thẳng vài bước, đầu gối đụng phải thứ gì đó, tiếp theo, trọng tâm lập tức không vững, "Rầm ——" một tiếng, đụng phải một chậu hoa, cô té xuống đất.

Bước lên lầu, Nhâm Mục Diệu nghe được âm thanh phát ra từ phòng làm việc, lập tức vọt vào.

"Tách!" Bật tất cả đèn trong phòng làm việc lên, ngọn đèn nhỏ trên trần nhà lộng lẫy sáng chói như ánh sao.

Ánh đèn êm dịu như nước tỏa sáng ra bốn phía, lập tức tan ra, lấp đầy từng góc nhỏ.

"Tâm Du!" Nhâm Mục Diệu thấy cô té lăn trên đất, vội đỡ cô lên, "Sao em lại không cẩn thận để vấp té vậy, có bị thương không?" Ngay sau đó, hắn kiểm tra bàn tay và đầu gối của cô.

"Anh... Sao anh lại ở đây? Không phải anh đã đi ra ngoài rồi sao?" Kiều Tâm Du ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc trên người hắn, nói, "Anh uống rượu à?"

Kiều Tâm Du cúi đầu, tầm mắt lần nữa trở nên mơ hồ, dường như trước mắt cô có một lớp kính mờ, cô sờ sờ hai mắt của mình, "Kính của em đâu? Mục Diệu, tìm giúp em đi, kính của em đâu rồi?"

Nhâm Mục Diệu nghi ngờ nhìn cô, "Tâm Du, mắt em cận bao nhiêu độ thế?"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »