Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5115 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 260
thức tỉnh

❊ ❊ ❊

Đôi môi mỏng trắng bệch của Nhâm Mục Diệu hé mở, "Tâm Du......" Giọng khàn khàn như cơn gió thổi qua sa mạc, mang theo chút khó khăn.

"Ừ!" Hai mắt Kiều Tâm Du nhất thời tràn ra lệ nóng, cô ôm thật chặt lấy hắn, "Em biết anh sẽ tỉnh lại mà, cuối cùng cũng sẽ có một ngày anh tỉnh lại mà."

Nhâm Mục Diệu chầm chậm đưa ra bàn tay cứng đờ, đặt trên lưng cô, "Thật xin lỗi...... đã làm khổ em......"

Lần đầu tiên cảm thấy âm thanh khàn đục lại êm tai dễ nghe đến thế, Kiều Tâm Du lắc đầu, vùi người vào ngực hắn, lắng nghe từng tiếng tim đập mạnh mẽ có lực, trên gương mặt "hoa lê trong mưa" lộ ra nụ cười sáng chói, "Tỉnh lại là tốt rồi, còn một đống chuyện lớn chờ anh xử lý đấy?"

Nhâm Mục Diệu sửng sốt, khẽ cau mày, "Cái gì? Em mong anh tỉnh lại chỉ để xử lý công chuyện sao?"

Kiều Tâm Du cọ xát mặt vào lồng ngực hắn, lau đi khuôn mặt lạnh lẽo vì ướt dầm dề bởi nước và lệ, ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt vô tội nhìn hắn, "Hiện giờ em đang tạm thay chức vụ của anh, mỗi ngày xử lý nhiều công việc như vậy thật sự rất mệt mỏi!"

"Em?" Nhâm Mục Diệu vẻ mặt chất vấn, "tập đoàn Nhâm thị đã sống đủ thọ rồi cũng nên nhanh chết tại nhà thôi?"

Gió nhẹ nhẹ nhàng thổi qua, mang đến chút lạnh lẽo, Kiều Tâm Du run người một cái, vì quá vui mừng nên quên mất, vào giờ phút này hai người vẫn còn đứng trong hồ bơi.

"Sức khỏe của anh vẫn còn rất yếu, chúng ta mau về phòng thôi!"

"Cũng đúng! Sau này còn có thời gian bơi chung lặn chung."

————

Mới vừa tỉnh lại, tay chân Nhâm Mục Diệu vẫn chưa khôi phục linh hoạt, Kiều Tâm Du giúp hắn lau khô thân thể, sau khi thay quần áo xong, người cô đã ướt đẫm, bèn đi vào phòng tắm tắm nước nóng

Nhâm Mục Diệu dù sao cũng chỉ mới vừa tỉnh lại, cơ năng sinh lý vẫn chưa khôi phục, nhìn trần nhà, mí mắt càng ngày càng nặng, bất tri bất giác đã ngủ mất.

"Canh cách ——" hai bóng dáng nhỏ chạy vào gian phòng, bò lên giường lớn mềm mại.

Nhạc Nhạc lấy ra một đống chai lọ mỹ phẩm lớn từ trong túi, hạ thấp giọng: "Khả Khả, nếu em trang điểm cha thành một đại mỹ nhân, anh cũng không được chảy nước miếng nhìn cha đó!"

Tay cô nhóc chống cằm, làm ra dáng vẻ trầm tư, thận trọng ra tay làm việc riêng với Nhâm Mục Diệu, nhẹ giọng nói: "Cha à, thật ra thì chúng con cũng không muốn chỉnh sửa cha đâu, nhưng không chỉnh chúng con đây không chịu được. Cha ngủ một giấc lâu như vậy, chúng con cũng ra sức chăm sóc cha, cha lại tuyệt nhiên không trả đồng nào, rất tổn hại đến "uy danh" của chúng con, hôm nay là vì danh dự, cho nên cha chịu khó hy sinh chút nhé!"

Nhạc Nhạc nặn kem nền trước, sau đó vỗ nhè nhẹ đánh vào mặt Nhâm Mục Diệu, rất nhanh, gương mặt tràn đầy hơi thở của phái nam cùng sắc da màu đồng đã trở nên trắng nõn mềm mại như nước.

Bút kẻ lông mày, phấn mắt, má hồng, son bóng, mascara...... Dù sao chỉ cần bên tay có mỹ phẩm, Nhạc Nhạc đều không bỏ sót, bôi hết lên mặt Nhâm Mục Diệu.

Bởi vì hai mắt Nhâm Mục Diệu nhắm chặt, nên cô nhóc kẻ không được đường viền bên trong, không thể làm gì khác hơn là mặc kệ nó. Nhưng, Khả Khả ngồi ở một bên, thấy có chút ngứa tay, cậu cầm lên bút kẻ lông mày, vẽ một hình tròn thật đậm bên cạnh miệng Nhâm Mục Diệu.

"Khả Khả, anh đừng có quấy rối em..., anh vẽ cái gì đấy?"

"Nốt ruồi đen." Khả Khả còn giải thích, "Vào ngày xưa đấy là nốt ruồi bà mai."

Nhạc Nhạc chăm chú nhìn kỹ, "Như vậy xem ra, thật là có chút vị "vẽ rồng thêm mắt"."

"Cộc, cộc——" đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.

"Khả Khả, trốn mau!" Nhạc Nhạc nhét tất cả mỹ phẩm vào lại trong túi xách.

Đôi mắt Khả Khả khẽ liếc cánh cửa một cái, bình tĩnh nói: "Không kịp nữa rồi, nhanh, chúng ta mau tìm một chỗ trốn đi!"

Tầm mắt hai người đều nhìn vào chiếc giường, lúc này, hai đứa nhóc lộ ra vẻ ăn ý cao. Lúc cửa phòng tắm mở ra một thoáng, hai tiểu ác ma đã bò vào trong đáy giường.

Ăn mặc chỉnh tề, Kiều Tâm Du mở cửa, "Thật xin lỗi, lúc nãy em đang tắm, đến giờ mới mở cửa được." Mái tóc cô ướt đẫm, vẫn còn vài hạt nước nhỏ phía trên.

Nhận được tin tức, Đinh Hạo Hiên và Ám Dạ Tuyệt bỏ xuống tất cả chuyện xã giao, lập tức chạy tới. Phương Đình vừa giải phẫu xong, cũng không nghỉ ngơi chốc lát, lập tức chạy tới đây. Ba người vừa đúng gặp nhau ở cửa, cho nên cùng lúc tiến vào.

"Tiểu Diệu Diệu thật sự đã tỉnh?" Đinh Hạo Hiên kích động nói, không chờ đợi được, vọt vào gian phòng.

"A ——" Tiếng kêu lanh lảnh sợ hãi của Đinh Hạo Hiên vang đến tận mây xanh.

Ba người đứng ở cửa kinh ngạc, lập tức chạy tới.

Nhâm Mục Diệu bị tiếng thét chói tai đánh thức, chân mày hơi nhíu lại, mở ra đôi mắt nhập nhèm, không ngờ lại thấy được vẻ mặt kinh ngạc của Đinh Hạo Hiên.

"Khuya lắm rồi, đừng có biểu diễn màn tiếng thét giết heo trầm trồ đáng khen ngợi của cậu như thế, không tốt đâu." Nhâm Mục Diệu lạnh lùng nhạo báng hắn một phen.

Kiều Tâm Du thấy gương mặt đó của Nhâm Mục Diệu, thì hít vào một luồng khí lạnh.

Dường như vì muốn đạt tới hiệu quả trắng nõn, trên mặt Nhâm Mục Diệu chất đầy từng tầng phấn lót. Hai chấm đỏ trên má, giống như kiểu trang điểm geisha của Nhật Bản. Không biết có phải vì run tay hay vì cố ý, hai hàng lông mày của Nhâm Mục Diệu bị màu đen của bút kẻ làm cho cong cong khúc khuỷu, như một con giun xù xì. Càng hay hơn chính là, hai hàng lông mày lại không đều nhau, một cao một thấp. Cánh môi đỏ hồng, son môi làm đôi môi mỏng của hắn thô kệch trông như một chậu máu. Dĩ nhiên, cực kỳ sinh động phải kể tới việc bên cạnh miệng hắn có một nốt ruồi đen.

"Khả Khả Nhạc Nhạc! Mẹ đếm tới ba, mau lăn ra đây cho mẹ!" Kiều Tâm Du cố dồn lấy giọng ngọt ngào, song giận dữ hét.

"Không cần đếm, chúng con đã lăn ra đây rồi." Khả Khả Nhạc Nhạc biết một khi Kiều Tâm Du tức giận là cực kỳ kinh khủng, cho nên hai đứa bọn chúng ngoan ngoãn bò ra khỏi gầm giường.

"Nói! Vì sao các con lại làm vậy?!" Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Khả Khả Nhạc Nhạc lập tức trốn sau lưng Ám Dạ Tuyệt, tìm kiếm "núi" để dựa. Nhạc Nhạc cẩn thận ló đầu ra, len lén liếc nhìn Kiều Tâm Du một cái, "Con muốn tặng cho cha một điều bất ngờ, mừng cha tỉnh lại."

"Ha ha......" Đinh Hạo Hiên cũng rất "bất ngờ", từ kinh hãi chuyển biến thành niềm vui lớn, ôm bụng cười lăn lộn.

Chân mày Nhâm Mục Diệu khẽ cau chặt, "Gì chứ? Có gì đáng cười?"

Đinh Hạo Hiên cầm điện thoại di động lên, "Này! Cười một cái nha!" Hắn nhanh chóng nhấn xuống nút chụp hình, "Mặt cậu đẹp thế này không chụp hình kỉ niệm, thật sự rất đáng tiếc."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »