Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5054 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 174
thâm sâu tự trách

❊ ❊ ❊

Lương Tử Ngưng muốn mở miệng nói chuyện, nhưng khi miệng cô mở miệng, chỉ có máu loãng trào mạnh ra khỏi miệng......

"Tôi không cố ý, thật không cố ý......" Kiều Tâm Du dùng đôi mắt trong suốt của mình nhìn cô ta, cô ta gầy yếu vô lực, đáy mắt tràn đầy tức giận và u oán.

Từng giọt nước ấm áp trào ra khỏi hốc mắt Kiều Tâm Du, một giọt rồi một giọt rơi xuống.

Lương Tử Ngưng nằm trên sàn nhà lạnh như băng, cô cảm giác có một loại đau đớn xé rách tâm can đang từ hạ thể dần dần tràn ra khắp toàn thân, một luồng nhiệt nóng đang từ trong thân thể cô chảy xuống.

Cô dùng bàn tay nhuộm đầy máu níu thật chặt ống tay áo Kiều Tâm Du, "Cứu...... Cứu, con......" Cô yếu đuối nói không lưu loát hết câu.

Cô cảm giác đứa bé đang dần dần rời xa cô, không thể! Cô không thể không có đứa bé này.

Đứa bé là cầu nối cuối cùng giữa cô và Nhâm Dịch Tuấn, không có đứa bé này, Nhâm Dịch Tuấn sẽ hoàn toàn vứt bỏ cô......

Dần dần, cô cảm thấy mình bị một màn đêm bao phủ lấy, ý thức dần dần bắt đầu mơ hồ.

"Lương Tử Ngưng, cô mau tỉnh lại đi!" Bên tai không ngừng truyền đến tiếng kêu gào nghẹn ngào, nhưng màn đêm nặng nề vẫn kéo tới, và cô đã ngã vào trong bóng tối vô biên vô tận ấy......

——————

"Chuyện gì xảy ra!" Nhâm Mục Diệu vừa nhận được điện thoại, lập tức tạm ngừng hội nghị, mau chóng chạy tới.

Nhìn thấy bóng dáng cô độc mảnh khảnh yếu đuối của Kiều Tâm Du đứng ngoài phòng giải phẫu, cô đang dùng hai cánh tay ôm lấy chính mình, không ngừng run rẩy. Cô như ngã vào hầm băng, một tầng rồi một tầng cảm giác lạnh băng bao bọc lấy cô.

"Tâm Du." Nhâm Mục Diệu trầm thấp kêu lên một tiếng, đem cô gái khiến người ta động lòng thương xót này ôm vào người, "Chuyện gì đã xảy ra?"

"Mục Diệu! Em không cố ý, em thật sự không cố ý ......" Kiều Tâm Du không ngừng ấp a ấp úng,đôi tay cô dính đầy máu, cô giơ hai tay mình lên, "Mục Diệu, làm sao bây giờ? Rất nhiều rất nhiều máu, cô ấy sẽ không có chuyện gì chứ?"

"Không có!" Nhâm Mục Diệu thấy dáng vẻ kinh hoàng luống cuống của cô, biết cô đang sợ hãi, hắn ôm cô vào lòng, khẽ vuốt vuốt lưng cô, "Có rất nhiều bác sĩ danh tiếng đang giúp đỡ cô tay, cô ta sẽ không sao đâu......" Nhâm Mục Diệu không ngừng an ủi cô, hắn hi vọng làm thế có thể khiến cho cô bình tĩnh lại.

Đột nhiên, một vị bác sĩ từ bên trong đi ra.

Kiều Tâm Du đẩy Nhâm Mục Diệu ra, chạy tới, "Bác sĩ, cô ấy sao rồi?" Cô vội vã hỏi.

Bác sĩ lắc đầu một cái, tháo xuống khẩu trang, thở dài một tiếng, "Ai! Rất tiếc, vì bị va chạm mạnh nên tổn thương rất lớn...... Tôi rất tiếc, đứa trẻ trong bụng Lương Tử Ngưng đã không còn nhịp tim......"

"Không thể nào, làm sao có thể?" Kiều Tâm Du ngỡ ngàng luống cuống lắc đầu, hai mắt trống rỗng, tia sáng trong mắt biến ảo khôn lường, cô không thể tin được sự thật này.

Cô đã một lần trải qua nỗi đau khốn khổ khi mất đi đứa con, và giờ đây cô lại tận mắt nhìn thấy một sinh mệnh biến mất bởi chính đôi tay mình.

"Tiên sinh, nếu anh là người nhà của cô ấy, xin hãy ký tên ở đây, sau đó chúng tôi sẽ lập tức lấy đứa trẻ ra khỏi tử cung của Lương tiểu thư." Bác sĩ đưa lên một tờ đơn chấp thuận cho giải phẫu.

Đây không phải là lần đầu tiên Nhâm Mục Diệu ký tờ đơn này, ký tên vào đây xong, cũng đồng nghĩa với việc một sinh mạng bé nhỏ sẽ biến mất.

Đôi mắt lạnh băng của Nhâm Mục Diệu liếc nhìn nó, không suy nghĩ nhiều, hắn lấy cây bút trong túi ra, múa bút thành văn, bút phong mạnh mẽ, thể hiện bản tính tàn bạo cùng vẻ kiêu căng nơi con người hắn.

"Không thể nào, tuyệt đối không thể! Sẽ không......" Kiều Tâm Du như mất đi hồn phách, từng bước từng bước lui về phía sau tới khi lưng cô đụng phải vách tường cứng rắn lạnh như băng. Sau đó, cô như bị rút hết khí lực, mềm nhũn khuỵu xuống, ngồi sững sờ trên nền đất. Miệng vẫn không ngừng thầm thì.

"Tâm Du!" Nhâm Mục Diệu đi tới, thấy dáng vẻ thất hồn lạc phách của cô, hắn cũng không biết nên làm gì. Chỉ ôm cô vào lòng thật chặt, cho cô cảm giác sau lưng luôn có một nơi mạnh mẽ để dựa vào.

Kiều Tâm Du kéo ống tay áo của hắn lại gần, "Mục Diệu! Em thật sự không cố ý đâu, em không ngờ mọi chuyện sẽ thành như thế này." Ngữ điệu của cô chầm chậm mà dồn dập, giọng nói càng ngày càng nghẹn ngào, "Em thấy cô ấy ra khỏi phòng làm việc, lén lút cầm USB trong tay, em đoán chắc chắn cô ấy đã sao chép một bản tài liệu quan trọng nào đó."

"Em vì chuyện này mà xảy ra tranh chấp với cô ấy?" Đội mắt tối tăm của Nhâm Mục Diệu ánh lên tia nhìn dữ tợn mà lạnh băng, một luồng ánh sáng lạnh bắn tán loạn ra bốn phía.

"Em không có tranh chấp với cô ấy, em chỉ muốn...... Chỉ muốn lấy USB ra khỏi tay cô ấy, thật đó! Mục Diệu, anh tin em đi có được không, em thật sự không ngờ mọi chuyện lại diễn ra như vậy, lúc nhìn thấy cô đứng ở cạnh cầu thang, nếu cố giật nó ra khỏi tay cô ấy, em sợ sẽ nguy hiểm, nên em mới buông tay, không ngờ...... Thật sự, em không cố ý......"

Những giọt lệ óng ánh không ngừng đảo quanh trong vành mắt của cô, hai mắt cô mơ hồ, nhưng bóng dáng Nhâm Mục Diệu phản chiếu trong mắt cô lại hoàn toàn không mờ nhạt, sắc mặt hắn càng ngày càng trầm xuống, một ngọn lửa giận lạnh cứng dường như sắp phun trào ra.

Kiều Tâm Du đọc được suy nghĩ từ trong sắc mặt của hắn, thì ra...... hắn vẫn không tin cô.

"Em có cần vì một chút chuyện nhỏ như vậy mà tranh chấp với cô ta không!" Ý lạnh trong lời nói của Nhâm Mục Diệu dường như một cây thương bắn về phía Kiều Tâm Du. Truyện FULL - http://thegioitruyen.com

Đây là bước quan trọng phải đi trong bàn cờ mưu đồ của hắn, tất cả mọi chuyện đều đã nằm trong lòng bàn tay, thật không ngờ đột nhiên lại xảy ra chuyện này. Ngộ nhỡ bước đi này có vấn đề, thì hậu quả gây ra có thể khiến ván bài của hắn thua hoàn toàn? Lửa giận của Nhâm Mục Diệu lập tức bừng lên.

Sắc mặt trắng bệch của Kiều Tâm Du đông cứng lại, giống như chạm phải điện, đôi mắt trong suốt trợn to, không có sức sống, "Thật xin lỗi......" Cô duỗi cánh tay lạnh băng của mình đẩy hắn ra, dựa vào vách tường đứng lên.

Lệ trong hốc mắt cô tràn ngập, cuối cùng cũng không đè nén nổi, một giọt rồi một giọt lăn xuống, dần dần biến thành dòng suối nhỏ uốn lượn trên gương mặt tái nhợt của cô.

Từ sáng đến giờ Kiều Tâm Du vẫn chưa ăn gì cả, tuột huyết áp cộng thêm thiếu máu, khiến cô ngồi xổm một lát rồi đừng lên lập tức bị chóng mặt, trước mắt cô là một màu tối đen.

Nhâm Mục Diệu nhìn thấy thân mình cô hơi hơi lung lay, hắn tiến lên đỡ cô, "Tâm Du."

"Em không sao!" Kiều Tâm Du gạt tay hắn ra, "Để em yên tĩnh một chút."

Kiều Tâm Du vô lực đứng lên, cước bộ chậm rãi đi về phía cửa chính của bệnh viện.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »