Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5118 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 126
thần thương khẩu chiến (miệng đấu miệng)

❊ ❊ ❊

Ám Dạ Tuyệt nói một cách ẩn ý: "Cậu thuê cô ta giết chính cậu đi, sẽ lập tức biết ngay năng lực của một sát thủ."

"Ý kiến hay! Không cần phải khoa trương vậy đâu, nếu tình hình kinh tế của cậu đang có chiều hướng đi xuống, vậy cứ để tôi thuê cho nhé." Nhâm Mục Diệu mượn cơ hội giễu cợt hắn ta.

Đinh Hạo Hiên tức giận, giương mắt càn quét nhìn hai gương mặt tuấn tú.

————

Kiều Tâm Du nhìn vào chiếc chén sứ, một màu nâu đỏ, hệt như một vũng nước cặn dơ, cảm giác ghê tởm xông thẳng lên trên cổ họng cô, mùi thuốc bắc đậm đặc dần dần tản ra bốn phía.

Cô lập tức bít chặt lỗ mũi, hỏi: "Đây là cái gì vậy?"

Vị Doanh Dưỡng Sư đầy kinh nghiệm đứng một bên, cung kính giới thiệu: "Đây là cháo thảo dược Huyết Yến, đối với việc dưỡng thương và làm lành vết thương, bổ huyết và dinh dưỡng, hiệu quả cực kì tốt và rõ rệt."

"Huyết Yến? Chính là máu đàm của Chim Yến xuất ra từ việc ho khan sao......" Kiều Tâm Du lần đầu tiên nhìn thấy loại "thực phẩm dinh dưỡng" trân quý như vậy, tuy cô có kiến thức hiểu biết về nó nhưng, "Vật này có thể ăn sao?"

Vừa nghĩ tới "đàm", Kiều Tâm Du không nhịn được nôn ọe.

"À......" Vị Doanh Dưỡng Sư bác học đa tài bối rối giải thích, "Ơ...... tôi có thể giải thích." .

"Thật ghê rợn! Tôi không ăn đâu!" Kiều Tâm Du đem chén cháo thảo dược Huyết Yến đẩy ra xa xa.

"Cô chủ, nhưng tiên sinh đã hạ lệnh, vì để cho sức khỏe của cô sớm khỏe lại, mọi thức ăn của cô điều được chế biến theo sách Điều Lý Dinh Dưỡng." Doanh Dưỡng Sư có chút khó xử.

Kiều Tâm Du nhìn vị Doanh Dưỡng Sư khoảng bốn mươi năm mươi tuổi, gần với tuổi của mẹ cô, cô cũng không muốn làm khó bà ấy, "Vậy, vậy, bà có thể len lén đem nó đổ đi, à khoan! Nếu đem đổ thì thật tiếc, bà đã nói nó rất dinh dưỡng mà, vậy bà uống đi, bà không nói, cháu cũng không nói, sẽ chẳng ai biết đâu......" Kiều Tâm Du đang liều lĩnh mạo hiểm thuyết giảng ý tưởng độc đáo của mình, kết quả ... cửa đột nhiến truyền đến một tiếng cạch —— Truyện FULL - http://thegioitruyen.com

"Không tệ không tệ! Ý tưởng này thật sự không tệ! Không ngờ em còn dám nghĩ đến chuyện tìm đồng lõa lừa gạt tôi nữa đấy!" vẻ mặt Nhâm Mục Diệu âm trầm đi vào.

Mùi thuốc bắc nồng nặc tràn ngập từng góc trong gian phòng này. Loại mùi vị này thật sự rất khó ngửi! Nhâm Mục Diệu không khỏi nhíu mày.

Kiều Tâm Du liếc mắt nhìn hắn, bộ mặt không chút che giấu tâm trạng mình không vui, cô chu môi, nghiến răng nghiến lợi tỏ vẻ tức giận.

Đôi mắt sâu thẳm không thấy đáy, như phát ra hơi thở thần bí làm cho con người ta có cảm giác nhìn không thấu, dám khi dễ hắn, sự uy nghiêm, lạnh lẽo của hắn càng tăng cao, càng thêm phấn khí thế uy hiếp.

Tầm mắt hai người giao nhau, tuy không lóe ra tia lửa, nhưng mùi khói thuốc súng từ từ tràn ngập khắp căn phòng.

Nhâm Mục Diệu thu hồi tầm mắt trước, "Bà đi xuống đi!" . Hắn lãnh đạm nói với vị Doanh Dưỡng Sư.

Doanh Dưỡng Sư thấy không khí giữa hai người có phần không tốt, lập tức nhanh chân chạy mất, giống như muốn chảy thoát khỏi một trận hoả hoạn, cực kì vội vàng.

Kiều Tâm Du tức giận trừng mắt liếc hắn một cái, kéo chăn lên, muốn tiếp tục nằm xuống ngủ.

Nhâm Mục Diệu lập tức lạnh băng ra lệnh: "Ăn nó trước đã!"

"Muốn ăn, anh ăn đi!" Kiều Tâm Du cố chấp như một đứa trẻ giận dỗi, "Tôi biết rõ anh chán ghét tôi, nhưng cũng không cần "chỉnh" tôi tới mức này chứ!"

"Em nói tôi đang "chỉnh" em?". Đôi mắt sâu của Nhâm Mục Diệu toát ra tia lửa, hắn đặc biệt điều động một vị Doanh Dưỡng Sư tới chăm sóc sức khỏe của cô, thế nhưng cô lại không phân biệt tốt xấu, không để ý tới hành động tốt đẹp của hắn, còn nói hắn "chỉnh" cô.

"Còn không phải à? Anh nhìn xem đây là cái gì!" Kiều Tâm Du khuấy động lên một chút thứ kì lạ trong chén sứ, mùi thuốc bắc lập tức bay ra.

"Đây là gì?" Nhâm Mục Diệu lại gần, liếc mắt nhìn.

"Là Huyết Yến ~~~" Âm thanh Kiều Tâm Du run rẩy.

Tưởng có thứ gì kì lạ, thì ra là cái này, "Huyết Yến, rất bổ cho thân thể, chuyện bình thường thôi. Nhân lúc còn nóng, mau ăn hết đi!"

"Bình thường?" Trên mặt Kiều Tâm Du hiện lên vẻ u ám, cô cảm thấy đầu những người này mới không bình thường đấy? Cô xoay đầu, "Tôi không ăn!"

"Ăn!" Nhâm Mục Diệu cáu kỉnh nói, giọng lộ ra mấy phần không kiên nhẫn.

"Không ăn!" Kiên quyết không cúi đầu trước thế lực của ác ma.

"Không ăn đúng không, vậy em muốn tôi cạy miệng em ra rồi đổ chúng vào sao?"

Kiều Tâm Du mím chặt miệng, con ngươi trong suốt hiện lên một làn nước, hệt như nai con, cực kì điềm đạm đáng yêu.

Nhâm Mục Diệu thở dài một cái, ngừng thở, cầm lên chén cháo uống vào một hớp.

Kiều Tâm Du vui vẻ, tên này quả nhiên không bỏ được thứ Huyết Yến trân quý như thế, nên tự mình hưởng dụng. Cô vừa định vỗ tay khen ngợi "Tráng Sĩ", kết quả ——

Gương mặt tuấn tú của hắn dần dần đến gần cô, Kiều Tâm Du muốn trốn tránh, nhưng chỉ vừa cử động mạnh một chút, lập tức làm đau vết thương trên bụng, một cơn đau nhói lập tức được kích thích. Muốn tránh nhưng không thể tránh, cánh môi Kiều Tâm Du chỉ có thể bị hắn chiếm lấy......

Một thứ mùi tanh nồng nhanh chóng quanh quẩn ở chóp mũi của cô, Kiều Tâm Du ngậm chặt miệng, không để cho gian kế của hắn được như ý. Con ngươi Nhâm Mục Diệu càng thêm phần tối tăm, cắn mạnh một cái vào đôi môi hồng, thừa dịp cô kêu đau, linh hoạt dùng lưỡi cạy ra hàm răng cô, Huyết Yến nồng đậm dần dần trượt vào trong miệng của cô, Nhâm Mục Diệu lo lắng cô không chịu nuốt xuống, nên triền miên hôn cô.

Một ý nghĩ xảo trá lướt qua trí óc, Kiều Tâm Du dùng lưỡi đem đồ hắn đẩy qua lần nữa đẩy trả lại cho hắn, Nhâm Mục Diệu biết dụng ý của cô, lập tức phản kích......

Cứ như vậy, môi lưỡi quấn quít, một trận "Thần thương khẩu chiến (miệng đấu miệng)" lâu dài lập tức được triển khai.

Trải qua một phen tác chiến trăm ngàn cực khổ, chén cháo thảo dược Huyết Yến cuối cùng cũng được giải quyết hết. Kết quả chính là, hai bên đều tổn hại, Kiều Tâm Du uống vào không ít, nhưng cô cũng không để cho Nhâm Mục Diệu tốt hơn, hắn bị buộc uống một phần.

Đôi môi Kiều Tâm Du bị hắn giày vò tới mức sưng đỏ, tức giận trợn trừng mắt nhìn hắn. Dùng sữa tươi súc miệng, xóa đi mùi vị ghê tởm này.

Chân mày Nhâm Mục Diệu nhíu chặt, "Mùi vị này rất kì quái sao?"

"Dĩ nhiên rất kì quái!" Kiều Tâm Du nghiêm túc giải thích: "Máu đàm của chim Yến xuất ra lúc ho khan, anh dám nói vị này không kì dị sao?"

Gương mặt tuấn tú của Nhâm Mục Diệu cứng đờ, lập tức từ hồng chuyển sang xanh, sau đó lập tức biến thành màu đen, "Em! Một ngày ba phần, đừng mong trốn!" Nói xong, hắn sải bước chạy nhanh về phòng vệ sinh.

Lần đầu tiên Kiều Tâm Du nhìn thấy "Sắc thái rực rỡ" của hắn, không nhịn được mà cười: "Nếu anh có thể giúp tôi ăn, tôi lập tức sẽ thuận theo một chút."

Rất nhanh, Nhâm Mục Diệu từ phòng vệ sinh đi ra, mặt có chút tái nhợt, nhưng khí thế vẫn như cũ hiên ngang, "Tôi chỉ muốn thân thể em sớm khỏe lại thôi."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »