Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5027 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 219
biết được chân tướng

❊ ❊ ❊

Âm nhạc ồn ào, ánh đèn lóa mắt, vũ điệu mị hoặc. Là những thứ mà câu lạc bộ Hoàng Đình trình diễn mỗi đêm.

"Được rồi!" Đinh Hạo Hiên như rớt cả cổ họng, giọng điệu đề cao tận mấy dexiben hét thẳng vào tai Nhâm Mục Diệu: "Đừng uống nữa, hôm nay cậu đã uống đủ rồi!" Hắn tiện tay giành lấy chai rượu trong tay Nhâm Mục Diệu.

Đôi mắt đen của Nhâm Mục Diệu khinh thường liếc nhìn Đinh Hạo Hiên bằng nửa con mắt, sau đó quay đầu lại nói với người bán rượu: "Thêm một chai Whisky."

"Không được, có nghe hay không!"

Người bán rượu run rẩy nhìn hai người trước mặt, một muốn hắn lấy rượu, một lại không cho. Hơn nữa, hắn biết hai người kia đều là ông chủ của hắn, hai người ai cũng không thể đắc tội, bây giờ tình thế khó xử, mồ hôi lạnh của hắn chảy ròng ròng.

"Này! Đủ chưa!" Đinh Hạo Hiên rống to: "Cậu cho rằng sau khi Tâm Du mất, chỉ có cậu khổ sở, chỉ có cậu đau lòng thôi sao? Tôi cũng khổ sở, cũng đau lòng vậy! Cô ấy là cô gái đầu tiên khiến tôi yêu..." Ngửa đầu uống một hớp rượu đoạt lấy từ tay Nhâm Mục Diệu.

Trong đôi con ngươi thâm thúy của Nhâm Mục Diệu hiện lên ánh sáng đỏ rực như máu, thoáng chộp lấy cổ áo Đinh Hạo Hiên, "Tôi không cho phép cậu để ý tới cô ấy, có nghe không?!"

Đinh Hạo Hiên vung tay đánh rụng tay của hắn, "Còn có thể ghen à, không tệ ha! Tôi còn tưởng cậu chỉ còn biết uống rượu."

"Hừ!" Nhâm Mục Diệu đoạt lấy chai rượu trong tay hắn ta, mãnh liệt rót xuống.

Đinh Hạo Hiên thở dài, giọng đè nén, trầm thấp nói: "Dáng vẻ cậu bây giờ nếu để Tâm Du thấy được sẽ càng thêm đau lòng"

Nhâm Mục Diệu để chai rượu xuống, sững sờ nhìn Đinh Hạo Hiên, đôi mắt tĩnh mịch không có tiêu điểm.

"Anh, anh không phải là tổng giám đốc của tập đoàn Nhâm thị sao? Tôi là chị họ của Kiều Tâm Du, Kiều An Mạn."

Âm thanh kích động rót vào tai Nhâm Mục Diệu. Nếu là bình thường, đối với loại đàn bà mê trai này căn bản sẽ không có chút quan tâm, nhưng nửa câu cuối, lập tức khiến Nhâm Mục Diệu đưa tầm mắt của mình về phía cô ta.

Trên người Kiều An Mạn mặc bộ váy hoa văn da báo khêu gợi, cổ áo chữ V khoét to, lộ ra khe rãnh thật sâu, hai chân được một đôi vớ da màu đen bao bọc lại, cô vì thấy được Nhâm Mục Diệu mà vẻ mặt rất vui mừng.

Nhâm Mục Diệu đi về phía cô ta, đôi mắt dán chặt vào ngực của cô ta ——

Kiều An Mạn nghĩ vẻ ngoài cùng với vóc người của bản thân đã hấp dẫn Nhâm Mục Diệu, nên lập tức vén mái tóc phủ trên vai mình ra sau lưng, nghiêng người về phía trước, khiến nửa phần đẫy đà hiện ra trước mắt hắn.

Nhưng, đôi mắt đen chỉ nhìn vào sợi dây chuyền trên cổ cô ta —— "MISS" .

Đinh Hạo Hiên thở dài nói: "Nhâm Mục Diệu, khẩu vị của cậu thật sự..." Quá kém rồi.

"Nhâm Tổng giám đốc ——" Kiều An Mạn nũng nịu gọi một tiếng, nhào cả người mình vào Nhâm Mục Diệu.

Nhâm Mục Diệu mặc dù đã có mấy phần men say, nhưng bản năng tránh né thứ dơ bẩn của hắn vẫn còn có thể hoạt động, bước chân hắn khẽ dời.

Điều này làm cho Kiều An Mạn chụp hụt, cô ta nhếch nhác té lăn trên đất.

Đôi mắt đen xoay chuyển, tia sáng lạnh bắn ra bốn phía, lạnh lùng hỏi: "Thành thật khai báo đi!"

Hắn muốn biết vì sao "MISS" của Kiều Tâm Du lại ở trên cổ của cô ta.

Kiều An Mạn bị luồng khí ác độc toát từ người Nhâm Mục Diệu làm cho giật mình, cô cứng người ngồi nghiêm trên nền đất, "Anh, anh biết rồi đấy... Tôi không hề cố ý đụng chết vợ chưa cưới của anh, càng không cố ý để Kiều Tâm Du thay thế tôi đi ngồi tù, là mẹ tôi... mẹ tôi ép em ấy đi..."

"Cái gì?" Nhâm Mục Diệu kích động rống to, "Cô nói Kiều Tâm Du ngồi tù thay cô, xe kia không phải do cô ấy lái?"

Trái tim vốn đau nhói, giờ càng thêm đau, dường như theo từng mỗi nhịp đập là từng vết nứt to dài đang bị xé toạc ra, kèm theo mỗi lần đập là máu cứ ồ ạt chảy.

Lúc hắn trả thù Kiều Tâm Du, cô khốn khổ cầu khẩn, hắn chưa bao giờ tin tưởng qua, thì ra hắn đã phạm qua loại sai lầm không thể tha thứ này với cô, tại sao, tại sao lại để cho hắn đến bây giờ mới biết được chân tướng, muốn đền bù cũng không còn cơ hội, là trời cao đang trừng phạt hắn sao? Cho nên muốn hắn cả đời phải sống trong áy náy tự trách.

"Cô đáng chết!" Cánh môi Nhâm Mục Diệu khạc ra ba chữ.

"Thật xin lỗi, tất cả đều là ý tưởng của mẹ tôi, van xin anh, tha cho tôi đi!" Kiều An Mạn khóc lóc kể lể, không để ý tới hình tượng, quỳ xuống cầu xin Nhâm Mục Diệu tha thứ.

"Cô không xứng!" Nhâm Mục Diệu đưa tay giựt xuống "MISS" trên cổ cô, lạnh lùng nói: "Nói đi! Sợi dây chuyền này sao lại ở trong tay cô?"

Kiều An Mạn khiêm người cúi đầu, "Là Kiều Tâm Du đưa cho tôi ."

Chân Đinh Hạo Hiên mang một đôi giày da đen thủ công, bước lên, giẫm lên tay cô ả đang ngồi trên sàn nhà "Thứ người như thế, cậu không dùng chút thô bạo, sẽ không khiến ả nói ra lời thật đâu. Tôi vốn không đánh đàn bà, cậu rất may mắn, hôm nay tâm tình tôi cực kỳ khó chịu, mà cậu lại mang cái bộ mặt thiếu nợ đó." Đinh Hạo Hiên từng thấy qua giấy tờ của Kiều Tâm Du tại nhà Nhâm Mục Diệu, biết mỗi ngày cô bị ả ta khi dễ thế nào. Tức giận thẳng hướng bùng phát, chân nặng nề vân vê bàn tay cô ta.

"A ——" Kiều An Mạn bị đau thét chói tai, hít vào vài hớp không khí lạnh, "Được, được, tôi nói! Là tôi lấy trộm từ phòng của Kiều Tâm Du, tôi nghĩ sao cô ta có thể có vật gì tốt cơ chứ, sợi dây chuyền này nhất định là đồ giả, cô ta là loại người hạ đẳng, đâu cần phải đeo dây chuyền, cho nên tôi mới lấy đeo."

Nghe được Kiều An Mạn nói ra lời vũ nhục Kiều Tâm Du, Đinh Hạo Hiên càng thêm dùng lực.

"Nói cho cô biết, sợi dây chuyền này làm từ bạch kim, mỗi một viên kim cương đều là thật. Toàn thế giới cũng chỉ có một cái, giá thị trường mười triệu, cô bây giờ đủ để làm phường trộm cướp rồi."

"Xử lý thế nào đây?" Đinh Hạo Hiên lòng đầy căm phẫn nói.

"Báo án!" Đuôi lông mày sắc bén của Nhâm Mục Diệu khẽ giương.

Kiều An Mạn nghe thấy hai chữ kia lập tức kinh hoàng, ôm lấy hai chân Nhâm Mục Diệu, "Van xin anh, xin đừng báo cảnh sát, một khi tôi ngồi tù, đời tôi lập tức sẽ bị hủy..." Cô ta dùng bộ ngực cao vút liếm chân của hắn, "Đừng báo cảnh sát có được không, tôi có thể vì anh mà làm trâu làm ngựa..."

"Ha ha..." Đinh Hạo Hiên tùy ý cười to, "Nông trường ở New Zealand của tôi đang thiếu bò sữa, cô có muốn nhận lời mời không. Thiên nhiên cực kì thuần khiết, sau khi tới đó không cần phải mang theo cái "bịch nhựa hình chuối" đâu" Truyện Sắc Hiệp - http://thegioitruyen.com

Mặt Nhâm Mục Diệu u ám, không chút lưu tình dùng một cước đá văng ả ta ra "Cô và mẹ cô lo mà chuẩn bị đón tiếp cuộc sống trong ngục tù tới kiếp sau đi!"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »