Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5037 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 255
người phụ nữ kiên cường

❊ ❊ ❊

Hai tháng, Nhâm Mục Diệu có tỉnh lại hay không vẫn là một chuyện không thể đoán được, Kiều Tâm Du vẫn không xa không rời, hết lòng chăm sóc hắn, Khả Linh cũng bị phần chấp nhất này cảm động, cô lựa chọn cách lặng lẽ chúc phúc bọn họ, "Anh ấy vốn là của cô, chưa từng thay đổi qua. Có cô bên cạnh anh ấy, cuối cùng sẽ có một ngày anh ấy hồi tỉnh thôi."

"Cám ơn!" Kiều Tâm Du chân thành tha thiết nói: "Tương lai không lâu, cô sẽ gặp được tình yêu của cô."

Khả Linh mỉm cười gật đầu.

Hai người bèn nhìn nhau cười, quá khứ không vui lập tức tan thành mây khói.

Trước kia, Khả Linh vẫn trói buộc trong lồng giam của chính mình, quá mức để ý ánh mắt của người khác, vô hình chung đã tạo cho mình một loại gông xiềng, đến khi, tự lui xuống một bước, cô mới phát hiện trên thế giới trời cao biển rộng này còn có rất nhiều thứ tốt đẹp đáng giá để cô theo đuổi.

————

"Mẹ, mẹ!" Khả Khả Nhạc Nhạc vừa xuống xe đã vội vã chạy vào đại sảnh. Hai đứa nhóc chạy rất nhanh, túi xách nhỏ trên lưng thoáng một cái đã bị chúng đánh rơi.

"Mẹ, cha tỉnh lại chưa?" Nhạc Nhạc bĩu môi, lầm bầm hỏi, tuy còn nhỏ tuổi nhưng cô bé đã đọc được vẻ bi thương trên gương mặt Kiều Tâm Du, dù vậy cô nhóc vẫn còn ôm lấy một tia hi vọng.

Kiều Tâm Du lắc đầu một cái, trong đôi mắt hiện lên những tia sáng nhỏ vụn, trước mặt hai con, cô nhất định phải giả vờ mình rất kiên cường. Cô dịu dàng chuyển hướng nhìn lên lầu hai, "Mục Diệu đang truyền dịch dinh dưỡng."

Kiều Tâm Du không phải không muốn ở bên hắn, nhưng khi nhìn đến cánh tay to khỏe ấm áp giờ đã trở nên gầy gò, hiện lên mạch máu màu xanh đậm, trên mu bàn tay đều là những vết xanh tím của lỗ kim.

Nhâm Mục Diệu như vậy khiến Kiều Tâm Du rất đau lòng, cô nở nụ cười buồn.

"Mẹ, mẹ yên tâm đi, cha nhất định sẽ tỉnh lại!" Khả Khả kiên định gật đầu, "Chỉ là vấn đề thời gian thôi."

Nhạc Nhạc cũng gật đầu, "Mẹ, cha yêu mẹ như vậy, làm sao có thể bỏ lại mẹ chứ? Hơn nữa, có đứa trẻ cực kì thông minh, đáng yêu lanh lợi, khéo léo động lòng người làm con gái như con, cha sao có thể hờ hững được chứ?"

Khả Khả bất thình lình thốt ra một câu: "Tự kỉ."

"Đó là bởi vì em có tư chất tự kỉ đấy!"

"Ai đang nói mình có tư chất tự kỉ đấy?" Từ cửa bay tới một giọng nói vang dội.

Đinh Hạo Hiên mặc một bộ quần áo thoải mái màu xám tro, cổ áo sơ mi màu hồng tùy ý để nửa mở, quyến rũ tới mức không kềm chế được lại mang theo vài phần thưởng thức thời thượng.

"Ông Đinh, sao chú lại tới?" Nhạc Nhạc có chút bất mãn trừng mắt nhìn hắn.

Hai tay Đinh Hạo Hiên bỏ vào túi quần, đi về phía bọn họ, cước bộ giống như người mẫu đang trình diễn, vóc người cao ráo, ngũ quan anh tuấn, toàn thân toát lên khí thế xuất sắc bất phàm, "Cô bé xinh đẹp, chẳng lẽ cháu không hoan nghênh chú tới sao?"

Hắn dần dần sinh ra loại miễn dịch hiệu quả với cái xưng hô "Ông Đinh" này, lúc trước hắn giương cung bạt kiếm chiến đấu với nó, đến bây giờ thì mặc kệ nó, thái độ trên về bản chất đã chiến thắng. Hắn muốn phản kháng cũng không có can đảm, hai tiểu quỷ này có những chiêu thức "chỉnh" người bất tận, hắn cũng không phải chưa từng thấy qua, thật sợ có một ngày tất cả những chiêu đó đều được dùng trên người hắn, khi ấy, chắc hẳn là ngày giờ chết của hắn đã tới. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.

"Làm sao chú lại không biết cháu không hoan nghênh chú tới, da mặt chú thật dày, được rồi, giờ chú có thể đi." Nhạc Nhạc rất không nể mặt hắn, trực tiếp nói.

"Nhạc Nhạc! Không được vô lễ như thế!" Kiều Tâm Du nghiêm nghị khiển trách cô bé, "Mau xin lỗi chú Đinh đi!"

Mặc dù hai đứa nhóc kia thích nghịch ngợm gây sự không biết lớn nhỏ, nhưng vẫn nghe lời Kiều Tâm Du. Nhạc Nhạc chu mỏ, tâm không cam lòng không nguyện thốt ra ba chữ: "Thật xin lỗi."

"Ha ha......" Đinh Hạo Hiên vui, hắn cuối cùng cũng hòa được một ván, dù là dưới sự trợ giúp của Kiều Tâm Du.

Hắn chợt thu lại dáng vẻ bất cần đời, vẻ mặt cực kì lạnh băng, "Nhâm Mục Diệu vẫn chưa tỉnh lại sao." Cách nói trần thuật như nói cho chính hắn. Mỗi lần tới biệt thự nhà họ Nhâm, hắn đều mong mỏi có thể nghe được giọng điệu thô bạo của Nhâm Mục Diệu, nhưng, mỗi lần đều là thất vọng.

"Có phải đã xảy ra chuyện gì không?" Kiều Tâm Du nhìn ra được vẻ nặng nề không thể che giấu được trên mặt Đinh Hạo Hiên.

"Ừ!" Đinh Hạo Hiên ngồi xuống, "Hai tháng rồi, tin tức Nhâm Mục Diệu bị thương đã bắt đầu lộ ra, cổ phiếu hôm nay bắt đầu trượt giá, mà nội bộ của tập đoàn Nhâm thị vì mãi không gặp được Nhâm tổng giám đốc, nên nhân viên bắt đầu có chút lung lay, lo lắng......" Giọng điệu Đinh Hạo Hiên nhẹ nhàng, kể rõ trạng thái tập đoàn Nhâm Thị lúc này.

Lúc Nhâm Mục Diệu hôn mê gần hai tháng, mọi công tác của tập đoàn Nhâm Thị đều do Đinh Hạo Hiên và Ám Dạ Tuyệt điều hành, mặc dù tất cả mọi diễn biến của tập đoàn đều bình thường, song chẳng có tin tức gì của Nhâm tổng giám đốc suốt hai tháng, thì đương nhiên khó tránh khỏi việc mọi người có những ý nghĩ kì quái, suy đoán lung tung. Bây giờ tập đoàn Nhâm Thị như rắn mất đầu, có quân nhưng vô tướng, dường như đã bị chia năm xẻ bảy, đối mặt với cái bánh ngọt lớn như vậy, nhiều công ty đã bắt đầu thèm chảy nước miếng, mơ tưởng giựt lấy cơ hội ngàn năm một thuở này nuốt xuống cái bánh lớn.

Biểu cảm Kiều Tâm Du càng ngày càng nặng nề, cô cắn chặt cánh môi, ánh nhìn dịu dàng trong đôi mắt dần biền mất, lần nữa ngước mắt lên là lúc bên trong tràn đầy phần mạnh mẽ, "Đinh Hạo Hiên, em muốn bảo vệ tập đoàn Nhâm thị thay Mục Diệu, anh giúp em được không?"

"Em muốn làm gì?"

"Ngày mai mở đại hội cổ đông! Trước tiên phải lấy được sự tin tưởng của bọn họ, sau đó đảm nhiệm chức vụ thay cho tổng giám đốc." Kiều Tâm Du vững vàng nói.

Đinh Hạo Hiên không ngờ Kiều Tâm Du sẽ có loại ý nghĩ này, hắn tỏ vẻ ngạc nhiên.

"Chẳng lẽ anh không tin em?" Kiều Tâm Du lý giải biểu tình kinh ngạc của Đinh Hạo Hiên thành việc hắn không tin tưởng mình.

"Không? Anh sao có thể không tin em. Chỉ không muốn nhìn thấy em mệt mỏi thôi, vừa chăm sóc Nhâm Mục Diệu, giờ lại còn muốn...... Thật ra thì tập đoàn Nhâm thị có anh và Ám Dạ Tuyệt cũng ổn rồi."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »