Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5135 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 168
thông cảm ngập tràn

❊ ❊ ❊

Bước vào gian phòng ngủ, cô rất nhanh bị một màn đêm tối đen, mờ mịt bao chặt lấy.

Ở một nơi xa lạ, không khí cũng ngập tràn vị xa lạ. Tất cả đều xa lạ......

Thân thể mềm mại của Lương Tử Ngưng chậm rãi khuỵu xuống, ngồi trên nền đất, cuộn người thành một khối, dựa vào bên hông giường, người cô không ngừng run rẩy. Tay phải vuốt ve vết thương trên cổ tay trái, một vết sẹo thật sâu. Vết thương ngoài da đã khép lại, nhưng vết thương trong lòng thì sao? Nó vẫn còn đang bị nhiễm trùng, rửa nát, mỗi lúc một sâu hơn......

"Con ơi, con nói xem mẹ phải làm gì? Phải làm gì đây? Tại sao tình yêu của mẹ phải mệt mỏi như vậy, khổ cực như vậy...... Tại sao? Con ơi, con nói cho mẹ biết đi có được không......"

Những giọt nước mắt ấm áp cứ tuôn rơi, nhỏ giọt xuống sàn nhà lạnh băng, văng lên những bọt nước tí tách .....

————

Nửa đêm.

Bóng đêm tràn ngập, tất cả chìm vào trong yên lặng.

Có thể do hôm qua ăn quá nhiều nên cô có chút cảm thấy khát nước, bèn đi ra ngoài rót nước uống.., lúc đi qua phòng ngủ chính, Kiều Tâm Du nghe được tiếng khóc nửa nở bên trong.

Vì lòng hiếu kỳ, Kiều Tâm Du chậm rãi tới gần, tai dán vào cánh cửa gỗ, bên trong truyền đến giọng nói nức nở nghẹn ngào.

Đáy lòng Kiều Tâm Du khẽ run lên, cô không khỏi tự hỏi, có phải việc cô làm hôm nay rất quá đáng không? Nhưng, bảo cô phải chia sẻ chồng mình cho người khác, thật lòng cô làm không được, thật sự không được.

Thật ra thì, cô ấy cũng là một người đáng thương, hai chị em cùng sống nương tựa lẫn nhau, lẻ loi hiu quạnh lớn lên. Mà, chị cô ấy đã rời cô ấy đi, cho nên hiện giờ cô ấy thật sự chỉ còn lại một mình.

Cô ấy không phải là vì tương lai phải rời xa đứa trẻ của mình, nên mới thương tâm như vậy chứ......

Đôi con ngươi trong suốt của Kiều Tâm Du rung động, tâm hồ cũng nhộn nhạo gợn sóng —— có lẽ, cô chính là một người ích kỷ, cô mới chính là người nên rời đi.

Như vậy, đối với Đứa nhỏ và mọi người đều tốt.

Hoặc giả Nhâm Mục Diệu thật không có cách nào đưa ra loại quyết định hung ác này, vậy thì hãy để cô tự mình quyết định đi!

Đợi đến khi Đứa nhỏ sinh ra, cô sẽ rời đi, vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới của Nhâm Mục Diệu, giống như chưa từng xuất hiện qua.

Nước mắt lặng lẽ chảy xuống, lặng lẽ, im hơi lặng tiếng toát ra một tầng ưu thương......

Chờ Kiều Tâm Du ổn định lại tâm tình, trở lại gian phòng. Nhâm Mục Diệu đã tỉnh ngủ, mở ra đôi mắt lim dim nhìn cô, lười nhác đem cô ôm vào lòng, "Đi đâu vậy?"

"Khát quá nên em đi uống chút nước." Kiều Tâm Du cắn môi, "Em đánh thức anh à? Hay là không quen giường, nên ngủ không thoải mái?" Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://thegioitruyen.com

"Đều không phải! Là bởi vì, không có em bên cạnh anh......" Giọng trầm thấp lộ ra vẻ bỡn cợt, hắn vùi đầu trong cổ Kiều Tâm Du, hít sâu một hơi, ngửi mùi thơm thoang thoảng trên người cô.

"Dừng!" Đáy mắt có chút khổ sở, nhàn nhạt hỏi: "Mục Diệu, chúng ta có đối xử tệ với cô ấy quá không?"

"Ai?" Nhâm Mục Diệu ngẩng đầu, chống lên thân thể, ngước mắt nhìn cô.

"Lương Tử Ngưng." Kiều Tâm Du thấy đôi mắt Nhâm Mục Diệu dần đông cứng, lập tức giải thích: "Thật ra thì chúng ta có thể xem cô ấy như khách mà đối xử. Không cần phải đề phòng cô ấy khắp nơi, xem cô ấy như Tiểu Tam."

"......" Chân mày Nhâm Mục Diệu nhíu lại, không nói gì.

Kiều Tâm Du giơ tay lên, vuốt ve gò má lạnh lẽo của hắn, "Cô ấy thật ra rất đáng thương...... chúng ta thương hại cô ấy một chút có được hay không?"

"Anh chỉ sợ em bị thiệt thòi, phải chịu uất ức......" Nhâm Mục Diệu nắm lấy bàn tay mảnh khảnh, mềm mại, nhỏ bé của cô, hôn xuống lòng bàn tay cô.

Kiều Tâm Du lắc đầu, "Không đâu...... Chỉ cần ở nơi này vĩnh viễn có em ......" Kiều Tâm Du đặt tay lên lồng ngực bên trái của hắn, cảm nhận lực đập bên trong.

"Nơi này vĩnh viễn đều có em!" Nhâm Mục Diệu cúi người chiếm lấy đôi môi hồng.

Chiếc lưỡi ấm áp mà ướt át chậm rãi tiến vào, tuần tra khắp môi cô, thăm dò, lật khuấy nên mùi vị ngọt ngào, mềm mại. Kiều Tâm Du không chút kháng cự, chậm rãi khép mắt, mặc cho hắn hôn bừa bãi, cả người dựa vào người của hắn, đáp lại nhiệt tình của hắn.

Giờ phút này, ít nhất là vào giờ phút này, cô chứng minh được một điều, hắn vẫn còn ở bên cạnh cô.

————

Kiều Tâm Du không muốn cùng với Lương Tử Ngưng xảy ra xung đột, cô lựa chọn né tránh. lúc Lương Tử Ngưng đang dùng bữa ăn sáng, thì cô ở phòng ngủ ngủ...... Dù sao, không gặp cô ấy vẫn tốt hơn.

Kiều Tâm Du nhìn đồng hồ báo thức, không sai biệt lắm, khi Lương Tử Ngưng muốn ra ngoài tản bộ, cô cũng vừa đi xuống lầu.

Đi tới phòng khách, cô nhìn thấy Lương Tử Ngưng đã trang điểm đẹp đẽ, mặc một chiếc váy màu đỏ, bên ngoài khoác một chiếc áo nhỏ màu đậm, tay cầm túi xách, như đang đi xem mắt một ai đó.

"Cô ra ngoài à?" Kiều Tâm Du thuận miệng hỏi.

"Chẳng lẽ trong gia quy của nhà họ Nhâm có quy định tôi không thể ra ngoài sao?" Khi Lương Tử Ngưng thấy trên mặt Kiều Tâm Du thoáng qua vẻ không tự nhiên, rồi lập tức dùng vẻ mặt cao ngạo che giấu.

"Không có không có! Cô cứ thoải mái đi đi, không ai hạn chế tự do của cô cả! Chỉ là, tôi cũng đang muốn ra ngoài, không bằng đi chung cho có bạn!" Kiều Tâm Du nghĩ thầm, một phụ nữ có thai đi ra ngoài mà mang giày cao gót như vậy, cô có chút lo lắng thay cho cô ta, cô nên đi cùng cô ta để có gì còn có thể giúp được.

"Không cần!" Lương Tử Ngưng vội vàng hốt hoảng nói, giọng nói giương cao hơn, "Ý tôi là ..... tôi ra ngoài gặp bạn, cô không biết họ, có đi thì cũng chỉ quấy rầy chúng tôi nói chuyện phiếm......"

"Bạn? Vừa đúng, tôi không có nhiều bạn bè, biết thêm vài người cũng không tồi! Cô giúp tôi được không!?."

Thấy Kiều Tâm Du phải ra ngoài, theo chức trách, chị Vương lập tức đem túi cùng với áo khoác tới cho Kiều Tâm Du .

Kiều Tâm Du xốc lên túi xách, ôm lấy cánh tay Lương Tử Ngưng đi ra ngoài, "Cô còn chưa mua quần áo cho bà bầu đúng không? Vừa hay, hôm nay chúng ta đi dạo rồi mua luôn. Đúng rồi! Còn phải mua đồ dùng chống khúc xạ nữa......"

Kiều Tâm Du liên tục lẩm bẩm, hoàn toàn không nhìn thấy vẻ âm u trên mặt Lương Tử Ngưng.

Ngồi vào xe hơi, sau Lương Tử Ngưng có chút đứng ngồi không yên, tay không ngừng vòng vòng quanh dây túi xách, "Lát nữa dừng ở phần đường dành cho người đi bộ là được."

"Sao cô lại đi bộ ở đó? Vậy sao được, chỗ đó đông người như vậy, ngộ nhỡ bị người đụng phải thì biết làm sao bây giờ?"

Lương Tử Ngưng đột nhiên quay đầu lại, dùng đôi mắt lạnh băng, đe dọa nhìn Kiều Tâm Du.

"Cô nhìn cái gì?" Kiều Tâm Du bị ánh mắt của cô ta làm cho có chút không tự nhiên

....

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »