Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5038 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 229
tiểu quỷ cùng đại nhân (tiểu quỷ cùng người lớn)

❊ ❊ ❊

"Két, cạch ——". Cửa kính pha-lê biệt thự nhà họ Nhâm đột nhiên bị đẩy ra

Tiếng động thật nhỏ bỗng đánh thức hai tiểu quỷ đang ngủ trên ghế salon.

Bàn tay nhỏ nhắn tròn đầy của Nhạc Nhạc dịu dàng xoa xoa đôi mắt mơ màng, nhất thời kinh ngạc, "A ——" tiếng thét chói tai vừa mới bắt đầu thét lên lập tức bị giọng Khả Khả lấp mất.

"Cha, chúng con chỉ bảo cha khuyên mẹ về nhà, sao cha... lại trực tiếp cướp mẹ về?" Khả Khả bất đắc dĩ lắc đầu một cái, lần nữa khẳng định danh ngôn "Tình yêu khiến mình thành kẻ ngốc".

Nhâm Mục Diệu bế Kiều Tâm Du đang ngủ say, hạ thấp giọng nói: "Cái này gọi là hiệu suất!"

Cái từ "cướp" này làm tự ái hắn thiệt hại hết sức, hắn phải cố giữ vững hình tượng chói lọi mạnh mẽ trước mặt hai con.

"Ngàn vạn lần không thể để mẹ phát hiện chúng ta thông đồng với nhau! Khả Khả, chúng ta mau mau dọn dẹp đồ đạc chạy đi!" Nhạc Nhạc lập tức bắt lấy tay Khả Khả, chạy lên lầu.

"Ư..." Kiều Tâm Du nhẹ nhàng nỉ non một câu, đầu gục vào trong ngực Nhâm Mục Diệu cọ xát mấy cái, rồi tiếp tục ngủ say.

Nhâm Mục Diệu cúi đầu nhìn gương mặt yên bình khi ngủ của cô, "Em làm cách nào lại có thể khiến hai tiểu ác ma này chịu phục tùng theo em thế?" Xem ra hắn phải nhờ cô chỉ giáo một chút rồi.

————

"Nhâm Mục Diệu, cậu lừa Tiểu Du Du về được chưa?" Đôi chân dài của Đinh Hạo Hiên duỗi ra, thành công đạp sập cửa.

Hai tay Ám Dạ Tuyệt bỏ vào trong túi quần, dáng vẻ nhàn nhã, khiến cho Đinh Hạo Hiên trông như đang chạy trốn.

Không ngờ trong phòng làm việc của Nhâm Mục Diệu lại có thêm hai đứa trẻ trắng nõn dễ thương như hai búp bê sứ.

Hai gương mặt không chút tà ác ấy ngó về phía cửa ——

"Nhóc con —— chính là người... ở trên quần của chú..." Đinh Hạo Hiên vừa nhìn thấy gương mặt đáng yêu hồn nhiên của Nhạc Nhạc, lập tức nổi trận lôi đình, tay chỉ vào cô nhóc quát to.

"Đinh Hạo Hiên! Không cho phép cậu hung dữ với con gái tôi!" Tình thương của người làm cha - Nhâm Mục Diệu bộc phát, lạnh lùng quát lớn về phía Đinh Hạo Hiên.

Đinh Hạo Hiên như bị sét đánh trúng, giật mình nhìn Nhâm Mục Diệu, rồi nhìn Khả Khả Nhạc Nhạc, "Hai tên tiểu quỷ này không phải là con trai con gái của cậu và Tâm Du đấy chứ?"

"Rất tiếc!" Nét mặt Khả Khả biểu lộ ra vẻ thông minh, nở nụ cười, "Chính là chúng cháu!"

Nhâm Mục Diệu thả giấy tờ và bút ra khỏi tay, đi tới, "Khả Khả, Nhạc Nhạc, chú này là bạn tốt của cha, đây là chú Ám." Truyện FULL

"Chúng cháu chào chú Ám!" Hai tiểu quỷ khéo léo chào hỏi.

"Chú Ám ơi!" Giọng đặc sữa của Nhạc Nhạc thốt lên, kéo kéo quần của hắn.

Ám Dạ Tuyệt hiểu ý của nhóc, ngồi chồm hổm xuống.

Tiểu Nhạc vui mừng rối rít dùng tay giữ mặt hắn, chẳng sợ hắn chút nào, "chụt" mạnh một cái, "Chú Ám, đây là quà ra mắt cháu tặng chú, vậy quà ra mắt của chú đâu?"

Bàn tay nhỏ bé mở ra, để ngay trước mặt hắn.

Hành động này làm cho Ám Dạ Tuyệt vừa buồn cười vừa lúng túng, "Chú Ám sẽ bổ sung sau, được không? Nhạc Nhạc muốn quà gì?"

"Mười con gấu bông lớn bằng cháu." Nhạc Nhạc không khách khí nói lên yêu cầu của mình.

"Nếu Nhạc Nhạc có quà ra mắt, mà người lớn lại không thể thiên vị? Vậy cháu cũng muốn!" Khả Khả cũng không khách khí.

Ám Dạ Tuyệt vừa nhìn phiên bản thu nhỏ của Nhâm Mục Diệu, rất hứng thú, hỏi "Vậy cháu muốn quà gì?"

Ngón tay nhỏ bé chỉ vào túi quần hắn, "Cây súng lục này."

"Khả Khả, đấy là súng thật, trẻ con không thể chơi." Nhâm Mục Diệu lấy ra uy nghiêm của người cha.

Nhạc Nhạc chầm chậm nói: "Khả Khả đã sưu tập được tám cây súng lục hàng thật rồi." Nhạc Nhạc chẳng chừa chút mặt mũi nào cho Nhâm Mục Diệu, còn đặc biệt nhấn mạnh hai chữ "hàng thật".

"Hả?" Nhâm Mục Diệu đột nhiên cảm thấy mình chẳng hề hiểu rõ về hai tiểu quỷ này, "Khả Khả, súng lục của con ở đâu ra?."

"Phần thưởng của cậu Lạc Y!"

Ám Dạ Tuyệt vừa nghe đến hai chữ Lạc Y, ánh lạnh chợt phát quang, móc cây súng lục ra đưa cho Khả Khả, "Chú Ám rồi sẽ đưa cho cháu cây súng lục chín chuôi"

Khả Khả vừa thấy cây súng trong tay, hai mắt lập tức tỏa sáng, "Có phải là súng Steyr M9, đường kính 9 millimet, băng đạn 14 pha-ra."

"Sao cháu biết?" Ám Dạ Tuyệt sững sờ hỏi.

Nhạc Nhạc vỗ vỗ vai Khả Khả, "Anh ấy là chuyên gia."

Đinh Hạo Hiên cảm giác mình bị bỏ rơi, vội vàng tự giới thiệu mình, "Khả Khả, Nhạc Nhạc, chú cũng là bạn tốt của cha các cháu, cũng là tri kỷ của mẹ các cháu đó! Chú nói cho hai cháu biết, hai cháu làm vậy với chú Đinh ở sân bay là rất không đúng, nói xin lỗi đi!"

Khả Khả và Nhạc Nhạc liếc nhìn nhau một cái, thở ra một tiếng thật dài, lộ ra vẻ rất khó xử.

"Ông Đinh, thật xin lỗi!" Hai đứa trăm miệng một lời.

"Ông Đinh?" Lặp lại xưng hô của hai tiểu quỷ dành cho Đinh Hạo Hiên, Nhâm Mục Diệu và Ám Dạ Tuyệt thoải mái cười lớn.

"Đồ Tiểu quỷ!" Đinh Hạo Hiên tắt thở, bị hai tiểu quỷ trêu chọc không sao, nhưng còn bị hai anh em vũ nhục nữa.

Giọng điệu hung dữ của Đinh Hạo Hiên dọa sợ Nhạc Nhạc, làm cô bé giật mình, cô bé kéo kéo quần của hắn, dùng đôi mắt sáng trong nhìn hắn, "Chú ngồi chồm hổm xuống đi."

Đôi mắt trong suốt dường như gió mát trăng thanh giống Kiều Tâm Du như đúc, có lực sát thương cực kì lớn với Đinh Hạo Hiên, hắn lập tức ngồi chồm hổm xuống, mặt lại gần Nhạc Nhạc, như đang mong đợi cô nhóc "chụt" một cái thật thơm lên mặt mình.

Ai ngờ, Nhạc Nhạc đưa bàn tay nhỏ bé mềm mại của mình ra, rồi để lên đỉnh đầu Đinh Hạo Hiên, khẽ vuốt mấy cái, miệng còn nói lầm bầm, "Chú phải ngoan ngoãn, không nên tức giận, tức giận sẽ già nhanh hơn đó."

Sao cảm thấy là lạ? Cảm giác như Nhạc Nhạc đang vuốt ve một loại động vật trung thành nào đó —— chó?.

Lửa giận của Đinh Hạo Hiên bốc lên, phốc một cái, hắn bế Nhạc Nhạc lên cao, "Nhóc con này! Tuổi còn nhỏ đã hư như vậy, trưởng thành sẽ thế nào hả?."

"Ô oa... Ô oa..." Nước mắt Nhạc Nhạc như hệ thống cung cấp nước, nói chảy là chảy, lập tức gào khóc.

Chỉ cần phụ nữ khóc, Đinh Hạo Hiên lập tức luống cuống, nói chi là trẻ con. Đinh Hạo Hiên tức thời từ vai vế kẻ trên trở thành người kẻ dưới, cầu xin tha thứ: "Nhạc Nhạc, là đứa trẻ ngoan nhất, đừng khóc, đừng khóc mà!"

Nhâm Mục Diệu biết Nhạc Nhạc cũng có chỗ không đúng, nên chỉ ngồi yên nhìn hai chú cháu diễn trò, chứ không đi dỗ con gái.

"Ông Đinh, là người xấu nhất, thật hung dữ!" Giọng Nhạc Nhạc nghẹn ngào, nói.

"Đúng! Công... chú xấu nhất, không nên hung dữ với cháu, Nhạc Nhạc xinh đẹp, tha cho chú đi, đừng khóc mà!"

...

Steyr M9

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »