Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5055 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 184
tự chui đầu vào lưới

❊ ❊ ❊

Kiều Tâm Du đi ngang qua một sạp báo, vừa đúng nhìn thấy bìa của một quyển quyển tạp chí, tít trên trang đầu đều là tin tức về Nhâm Mục Diệu. Dường như có một bàn tay vô hình, nhéo mạnh vào lòng Kiều Tâm Du, khiến nhịp tim cô trở nên dồn dập hốt hoảng.

Ánh lạnh lóe lên trong đôi con ngươi trong vắt, Kiều Tâm Du hít sâu một hơi, bất chợt quay đầu, vươn tay, chặn lại một chiếc taxi.

————

Kiều Tâm Du chạy nhanh vào Nhâm Thị, trên đường đi, cô nhìn thấy gương mặt của mỗi nhân viên đều được phủ đầy một áng mây đen, xem ra tia tức này không phải là tin đồn vô căn cứ.

"Tôi muốn gặp tổng giám đốc của các cô!" Kiều Tâm Du chạy nhanh vào phòng làm việc của thư kí.

"Tổng giám đốc không có ở đây! Anh ấy uống say, đã được Đinh tiên sinh cùng với Ám tiên sinh đưa ra ngoài rồi." Thư ký cung kính nói với Kiều Tâm Du.

"Cô nói Nhâm Mục Diệu say rượu?"

Ban ngày mà uống rượu? Có phải đả kích lần này đối với hắn rất lớn?

Kiều Tâm Du cố không nghĩ nhiều, lập tức xoay người, đi đến nhà họ Nhâm.

Mới mấy ngày không về, không hiểu sao cô lại có một loại cảm giác xa lạ với biệt thự này. Cũng đúng! Trước đây cô xem nơi này là nhà mình, mà bây giờ, nơi này đối với cô mà nói, chỉ là một nơi ở của người ngoài thôi.

Lương Tử Ngưng có ở bên trong không? Cô đột nhiên tới đây, liệu có làm phiền họ hay không?

Lòng Kiều Tâm Du chất đầy nghi ngờ, cô trì trệ, không có dũng khí bước lên một bước.

Bồi hồi đứng trước cửa ra vào, lòng cô do dự mãi......

"Cô chủ, cô đã về?" Tay cầm túi rác, Chị Vương kinh ngạc nhìn thân hình gầy gò của Kiều Tâm Du, "cô chủ, sao cô lại đứng trước cửa, cô không vào sao?"

"Tôi......" Kiều Tâm Du cúi đầu, nhất thời khó có thể ngẩng lên, "Lương Tử Ngưng có ở đây không?"

"Lương tiểu thư? Không phải cô ấy ở bệnh viện sao, làm sao lại ở đây?" Chị Vương thở dài, "Cô chủ, cô không biết sau khi cô đi rồi cậu chủ lo lắng nhiều đến cỡ nào đâu, gương mặt của cậu ấy luôn u ám, ngày ngày đều say rượu."

Kiều Tâm Du lòng buồn bã, ngước nhìn ngôi biệt thự cao quý thanh lịch, hỏi: "Anh ấy ở trong đó sao?"

"Cậu chủ không phải đang làm việc ư?"

Anh ta không ở công ty cũng không có ở nhà, rốt cuộc anh ta đã đi đâu?

Sau đó Kiều Tâm Du lại tới viện điều đưỡng, rồi lại tới nghĩa trang ngoại thành...... Kiều Tâm Du tìm hắn khắp mọi nơi, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Nhâm Mục Diệu đâu cả.

Giờ phút này, cô thật muốn nhìn thấy hắn.

Đúng rồi! Lúc nãy, thư ký không phải nói hắn đi cùng Đinh Hạo Hiên với Ám Dạ Tuyệt sao, sao cô không thử hỏi Đinh Hạo Hiên? Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.

Kiều Tâm Du không suy nghĩ nhiều, lập tức lấy điện thoại đã tắt máy mấy ngày liền, vừa bật nguồn lên, từng tin nhắn một liên tục nhảy ra ——

"Tâm Du, anh xin lỗi, là anh không nghĩ đến cảm thụ của em, là anh không đúng, đừng đùa cợt anh nữa, trở về đi!"

"Tâm Du, em đừng tức giận! chuyện Lương Tử Ngưng anh không hề trách em, cũng không hận em! Đứa bé trong bụng cô ấy căn bản không phải là của anh, em mau trở về đi!"

"Đột nhiên thật nhớ - rất nhớ em, làm sao bây giờ? Đã ba giờ sáng rồi, nhưng anh vẫn không ngủ được, mỗi ngày mỗi lúc anh đều nhớ về em, không có em, thế giới của anh chỉ là một màu một xám trắng."

......

Mới vài ngày ngắn ngủi, Kiều Tâm Du không thể tin được Nhâm Mục Diệu đã nhắn hàng trăm tin cho cô.

Kiều Tâm Du không có thời gian xem từng tin một, cô lập tức mở danh bạ, tìm số điện thoại của Đinh Hạo Hiên, nhấn nút ——

————

"Ai vậy nè?" Đinh Hạo Hiên vì thái độ không chịu phối hợp của Nhâm Mục Diệu mà tâm phiền ý loạn, không ngờ lúc này còn có điện thoại gọi tới quấy rầy hắn, nhưng khi đôi mắt lười biếng của hắn thoáng nhìn thấy tên người gọi hiện trên màn hình, hắn lập tức nhảy dựng lên, kích động nói: "Là Tâm Du! Cô ấy gọi điện thoại cho tôi nè!!!!"

"Cút ngay!" Nhâm Mục Diệu lập tức phẫn nộ, vung tay đánh rụng bàn tay của thợ trang điểm, "Tránh ra đi!"

Đinh Hạo Hiên đắc chí ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt dư thừa liếc hắn một cái, "Tiểu Du Du gọi cho tôi mà, không phải cậu."

Nhâm Mục Diệu nhào tới, muốn đoạt lấy điện thoại trong tay hắn ta, "Đưa ngay cho tôi!" . Trong đôi con ngươi lạnh băng toát ra tia lửa nóng.

"Chịu khó ngồi chờ chút để gặp trực tiếp nhân vật chính đi, điện thoại để tôi nghe được rồi!" Đinh Hạo Hiên sợ Kiều Tâm Du cúp điện thoại, tay hắn ấn xuống phím call ——

"A lô! Là Tiểu Du Du sao?" Giọng Đinh Hạo Hiên lập tức trở nên mềm nhũn, khiến cả người Nhâm Mục Diệu nổi đầy da gà.

Đầu dây Điện thoại di động bên kia truyền đến tiếng thở dốc dồn dập, "Đinh Hạo Hiên, Mục Diệu đang ở đâu? Tôi tìm anh ấy khắp nơi, nhưng vẫn không thấy."

Nhâm Mục Diệu quên mất hình tượng của mình, đứng bên cạnh Đinh Hạo Hiên, kê đầu lại gần, nín thở ngưng thần cẩn thận lắng nghe giọng nói dịu dàng trong vắt truyền tới bên trong điện thoại. Tảng băng lạnh trong đôi con ngươi dần dần hòa tan, hóa thành một dòng nước tĩnh lặng gợn sóng.

"Cậu ta à?" Đinh Hạo Hiên cố ý kéo dài âm giọng, liếc xéo Nhâm Mục Diệu bên cạnh, "Cậu ta đang ở Câu Lạc Bộ Hoàng Đình, say đến mức mơ hồ, giờ đã đi đâu rồi, tôi cũng không biết nữa."

"Câu Lạc Bộ Hoàng Đình đúng không? Tôi tới ngay!"

Kiều Tâm Du vừa dứt lời, đầu dây bên kia điện thoại cũng lập tức truyền đến tiếng "bíp" kéo dài.

"Cô ấy lập tức đến ngay!" Đinh Hạo Hiên hưng phấn kêu lên, không quên tự khen mình, "Thấy không! Tôi thật lợi hại, chỉ cần một mưu kế nhỏ, Tiểu Du Du đã chạy đến ngay."

Trong bóng tối, Ám Dạ Tuyệt giống như một người tàng hình, bị người khác xem nhẹ, ánh mắt sắc bén như mắt chim ưng của hắn nhìn chằm chằm vào màn hình máy vi tính, chú ý từng dãy biểu đồ hình gấp khúc của số liệu. Sau khi trải qua phán đoán, hắn quả quyết ban bố từng mệnh lệnh một.

Nếu hai người kia hiện giờ đã bận chuyện ..... đàn bà, vậy để hắn xử lý công việc của bản thân là tốt rồi.

Nhâm Mục Diệu không thể chờ để được gặp Kiều Tâm Du nữa, hắn sải bước chạy về phía cửa, nhưng lại bị Đinh Hạo Hiên ngăn lại.

"Cậu cứ như vậy mà chạy ra ngoài, bảo đảm sẽ bị Tiểu Du Du phát hiện!" Đinh Hạo Hiên túm hắn lại, lôi về phía thợ trang điểm.

Nhâm Mục Diệu hết sức phản đối, hắn phẫn nộ, trừng mắt liếc, nhưng rồi cũng ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại, uy hiếp hai người thợ trang điểm, "Không được hóa trang thành dáng vẻ "không giống người", hiểu chứ!"

"Phải trang điểm sao cho thê thảm một chút, vậy mới khiến Tiểu Du Du càng thêm đau lòng, lập tức nhào đầu vào lòng cậu." Đinh Hạo Hiên giựt giây thợ trang điểm, để họ xuống tay nặng một chút. Hắn kích động không thôi, màn kịch hay do hắn sáng tác kiêm đạo diễn sắp được diễn rồi, hắn cười trộm, "Ngày xưa có nòng nọc tìm mẹ, còn ngày nay có Nhâm Mục Diệu tìm vợ yêu. Ha ha...... Diệu! Lần bày mưu tính kế sau, tôi bắt đầu thu phí đấy. Tôi đột nhiên phát hiện nghề này cũng rất có tính thương mại, có thể tính toán đến chuyện đầu tư."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »