Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5144 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 216
khách không mời mà đến

❊ ❊ ❊

Ánh mặt trời như luồng sáng màu bạc, từng đợt một bay vào phòng bệnh, tinh tế mà mềm mại, song sự ấm áp và dịu dàng ấy lại không tràn vào được trái tim Nhâm Mục Diệu hắn.

Một thân hình cao to đang đứng trước phòng bệnh, toàn thân hắn bị bóng tối phủ kín, thật nặng nề, không khí dường như bị kềm nén, khiến con người ta không thở được.

Hai mắt Kiều Tâm Du nhắm chặt, gương mặt xinh đẹp tao nhã của cô tái nhợt lại như tờ giấy trắng. Cô điềm tĩnh ngủ thiếp đi, đẹp như một mỹ nhân đang ngủ, lại hư ảo như ẩn như hiện, dường như đi ra từ câu chuyện cổ tích.

Đột nhiên, mí mắt cô khẽ giật.

"Mục Diệu!" Kiều Tâm Du từ từ tỉnh lại, mở mắt ra cô đã nhìn thấy Nhâm Mục Diệu đang đứng trước giường bệnh, khuôn mặt hắn tối tăm, như bị một tầng mây đen bao phủ, "Mục Diệu, anh sao vậy?"

Nhâm Mục Diệu buồn bực, đôi mắt như chim ưng của hắn lóe ra tia đen tối, nhìn về một phía khác.

Kiều Tâm Du nhìn dáng vẻ hờ hững của hắn, tim cô co rút lại, đôi tay chống đỡ thân thể, khó khăn ngồi dậy, "Vì em làm hỏng cả hôn lễ, nên anh mới tức giận như vậy phải không?"

Nhâm Mục Diệu thấy cô vất vả ngồi dậy, lập tức tiến lên đỡ cô, lót thêm hai cái gồi mềm mại sau lưng cho cô, "Biết rõ mình còn chưa khỏe hẳn, mà em còn cố ý cử hành hôn lễ theo kế hoạch......"

"Xin lỗi anh......" Kiều Tâm Du bĩu môi, nở một nụ cười sáng lạn về phía hắn, "Bây giờ em không phải đã khỏe hơn rồi sao?"

"Em còn nói!" Nhâm Mục Diệu thở hồng hộc vì giận: "Trơ mắt nhìn em té xỉu trước mặt, nhìn máu em không ngừng trào ra, mà anh lại không thể làm gì, càng không thể giúp em...... Em có biết, loại cảm giác khiến anh không thở được này, làm anh cảm thấy mình thật vô dụng không. Anh thật sự hi vọng, người bị viên đạn bắn trúng kia không phải em mà là anh!"

Kiều Tâm Du nhào vào cái ôm ấm áp của hắn, mặt dán chặt lồng ngực hắn, chậm rãi nói: "Thật xin lỗi! Sau này em sẽ không như vậy nữa, sẽ không bao giờ để anh lo lắng vì em......"

Đúng! Sẽ không bao giờ để hắn lo lắng nữa......

"Tiên sinh, ngài không thể vào......" Ngoài phòng bệnh truyền đến âm thanh ầm ĩ.

"Cạch" một tiếng, cửa được mở ra.

Một người đàn ông ngoại quốc bước vào, trên người mặc một bộ vest tây màu đen được thiết kế bởi một danh gia, vóc người to lớn rắn chắc, gương mặt cao quý, lại nghiêm túc lạnh lùng, vô hình chung toát ra khí chất lạnh lùng ngạo nghễ. Vẻ mặt tàn bạo khẩn trương, chân mày kiếm đen kịt rũ xuống, đôi mắt mang một màu xanh biếc trầm lắng mị hoặc.

Đi theo sau hắn là tám vệ sĩ mặc áo đen lạnh băng. Còn cô y tá vừa mới ngăn cản họ vào đã bị chặn ngoài phòng bệnh.

Chân mày Nhâm Mục Diệu khẽ siết chặt, dường như đang an ủi Kiều Tâm Du, hắn vỗ vỗ lưng cô, sau đó hắn thả Kiều Tâm Du ra, đứng lên, tay đút vào túi quần, đôi mắt chim ưng sắc bén nhìn thẳng vào người đàn ông đối diện, khóe môi lặng lẽ giương, "Không ai dạy anh khi vào phòng bệnh phải gõ cửa sao?" Lời này, hắn nói bằng một chuỗi câu tiếng Anh thành thục.

Khuôn mặt người đàn ông ngoại quốc khẽ cứng lại, tầm mắt lạnh lùng tàn bạo, giận dữ xoay về phía sau.

Vệ sĩ phía sau lập tức dùng tay gõ lên cửa vài cái.

"Bây giờ có thể rồi chứ?" Một câu thoại Hán ngữ lưu loát được thốt ra từ miệng người đàn ông ngoại quốc, hắn đột nhiên đưa tay phải ra, "Tôi là Emerson - Lạc Y, chào anh."

Nhâm Mục Diệu ngược lại bị thái độ hữu nghị đột ngột của hắn ta gây khó hiểu, nhưng vì biểu thị tác phong lễ nghĩa của bản thân, hắn vẫn đưa tay ra, song chỉ chạm vào tay hắn ta một chút, là lập tức thu hồi, gián tiếp biểu thị thái độ của mình. Truyện FULL

Emerson - Lạc Y? Một cái tên rất quen thuộc, Nhâm Mục Diệu hình như đã từng nghe ai đó nhắc tới tên này, đột nhiên, một ý nghĩ thoáng qua trong đầu hắn.

"Tập đoàn Hắc Ảnh?"

Tập đoàn Hắc Ảnh, dưới chính sách "thiết huyết*" của tân chủ tịch, lợi tức và quy mô mấy năm gần đây nhanh chóng tăng cao, ngay cả Mafia cũng không phải là đối thủ của nó.

(*): ý chí kiên cường cùng giàu lòng hi sinh, song Nhâm Mục Diệu dùng nó ở đây lại mang nghĩa phỉ báng

Hiện giờ tổ chức Ám ở Đông Phương và tập đoàn Hắc Ảnh tại Tây Phương do ngang hàng cùng tồn tại song phương với nhau, nên không thiếu được một chút xung đột. Gần đây, vì vài chuyện "làm ăn", tổ chức Ám của Ám Dạ Tuyệt và tập đoàn Hắc Ảnh có vài chuyện rất không tốt, cho nên Ám Dạ Tuyệt đã phải phái Dạ Mị đến Ý, nằm vùng trong tập đoàn Hắc Ảnh.

Lạc Y gật đầu, "Tôi là thủ lĩnh của tập đoàn Hắc Ảnh."

"Ngưỡng mộ danh tiếng đã lâu!" Nhâm Mục Diệu lạnh nhạt nói.

"Tôi mạo muội tới đây là vì muốn được xem "Mặc Ngọc" của phu nhân." Lạc Y không thèm pha trò tiếp với Nhâm Mục Diệu, trực tiếp nói ra mục đích của mình.

Lần này hắn về đây, vốn chỉ muốn tìm Dạ Mị, nhận được tin tức cô ấy đến bệnh viện Phương Thị, hắn vội vã chạy tới, song lại nhận được tin cô ấy mang thai ở phụ khoa, mà người lại không còn ở đây. Đang nghĩ đành phải thất vọng về nước, không ngờ khi qua đường, lại nhìn thấy một người đàn ông đang bế cô dâu của mình vào bệnh viện, người chung quanh ai cũng sợ hãi nhìn vào khuôn mặt mỹ lệ mà yếu ớt của cô dâu, mà hắn lại chỉ chăm chú nhìn vào miếng ngọc đang được đeo trên cổ cô gái đó.

"Mặc Ngọc?" Kiều Tâm Du sửng sốt, lấy miếng Mặc Ngọc ra khỏi cổ.

"Có thể để tôi xem chút không?."

"Không được!" Nhâm Mục Diệu tiến lên một bước, chắn ngang giữa Kiều Tâm Du và Lạc Y, trực tiếp ngăn cản hai người họ trao đổi ánh mắt.

Kiều Tâm Du đẩy Nhâm Mục Diệu ra, đưa Mặc Ngọc lên, "Đây, anh cầm đi!"

Bàn tay trắng toát của Lạc Y cầm lấy Mặc Ngọc, quan sát thật kĩ, đôi mắt màu ngọc bích của hắn bỗng trợn to, "Miếng ngọc này là ai đưa cho cô?" Giọng điệu của hắn cao lên, khó có thể che giấu kích động.

"Đây là di vật của mẹ tôi."

"Tên bác gái là Kiều Lan Tâm?" Lạc Y trả Mặc Ngọc lại cho Kiều Tâm Du.

Cô kinh ngạc, "Sao anh biết tên mẹ tôi?"

"Trong tay cha nuôi tôi – Hà Trí Tĩnh có một miếng ngọc giống của cô như đúc, nhưng ngọc trong tay ông là - Dương Chi ngọc. Hai miếng ngọc trắng đen này vốn là một đôi, cha nuôi tôi năm đó vì bị kẻ thù đuổi giết, nên không thể không rời xa người con gái ông yêu, trước khi đi ông để Mặc Ngọc lại cho bà. Vốn ông định sau khi gia tăng lực lượng của Hắc Ảnh lên đủ mạnh để chống lại kẻ thù cũng như bảo vệ bà sẽ quay về, nhưng khi đến nơi, ngôi nhà đó đã không còn ai..."

Kiều Tâm Du sững sờ, mở miệng nói: "Ý anh là cha nuôi của anh - Hạ tiên sinh, là ba tôi?"

Trái tim cô run rẩy kịch liệt, cô không phải trẻ mồ côi, cô còn ba.

"Hẳn là vậy, tôi sẽ lập tức báo tin tốt lành này về cho cha nuôi."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »