Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5066 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 265
gắn bó bên nhau

❊ ❊ ❊

Kiều Tâm Du rót một ly nước, đưa cho Nhạc Nhạc, "Uống xong, con ngoan ngoãn đi ngủ nhé." Cô dịu dàng xoa xoa đầu Nhạc Nhạc.

Nhạc Nhạc ừng ực ừng ực rất nhanh đã uống hết, trước khi xoay người đi, nhóc nghiêm túc nói với Kiều Tâm Du: "Mẹ, con và Khả Khả còn nhỏ, cha mẹ có thể đừng tránh né chúng con không? Như thế sẽ khiến con và Khả Khả trưởng thành sớm, nghiêm trọng hơn sẽ hình thành một bóng ma trong lòng con và Khả Khả."

Kiều Tâm Du lúng túng liếc mắt nhìn Nhâm Mục Diệu.

————

Có hai tiểu quỷ ở bên cạnh, mỗi lúc Nhâm Mục Diệu muốn cùng Kiều Tâm Du thưởng thụ tình yêu cuồng nhiệt hay thân thiết một chút, hai tiểu quỷ sẽ xuất quỷ nhập thần bất ngờ xông tới. Chuyến đi Hy Lạp vì thế bị bao phủ bởi một làn mây đen, Nhâm Mục Diệu cũng nhanh chóng mất đi sự hăng hái, vội vã kết thúc lần du lịch này.

Hắn vốn muốn để hai tiểu ác ma phiền phức này ở lại Hy Lạp, nhưng Kiều Tâm Du quá mềm lòng, trước khi đi vẫn mang hai tiểu ác ma này theo.

Biệt thự nhà họ Nhâm lập tức lại khôi phục trạng thái náo nhiệt như trước.

Mặt trời chiều ngã về tây, ngọn lửa nhuộm đỏ cả nửa bầu trời, luồng sáng đỏ xuyên qua cánh cửa sổ đi vào trong phòng làm việc, kéo dài bóng ai đó trên sàn nhà.

Vì Kiều Tâm Du sẽ phải đến công ty làm việc vào ngày mai, chỉ mới có mấy ngày cô không có ở nhà, mặc dù Đinh Hạo Hiên đã giúp cô xử lý giấy tờ, nhưng đối với những quyết sách kế hoạch riêng của công ty, cô vẫn phải biết. Kiều Tâm Du mệt mỏi xoa mi tâm, liếc nhìn từng tờ giấy tờ, cùng với một đống giấy tờ khác đang chất thành một ngọn núi nhỏ bên cạnh.

Nhâm Mục Diệu bưng một ly cà phê thơm nồng vào phòng làm việc, "Tâm Du, đừng làm việc nhiều quá, uống ly cà phê nghỉ ngơi chút đi!"

"Không cần, anh uống đi." Lúc nói chuyện với Nhâm Mục Diệu, đầu Kiều Tâm Du vẫn không ngẩng lên, tầm mắt nhanh chóng đảo qua đống giấy tờ.

Nhâm Mục Diệu thật sự không vui, hắn lặng lẽ đi tới sau lưng Kiều Tâm Du, gỡ cặp kính mắt đang gác trên sống mũi của cô xuống, "Những tài liệu này em không xem cũng không sao mà."

"Ý anh là... anh đồng ý về công ty ư?" Giọng Kiều Tâm Du hưng phấn hẳn lên, trong con ngươi chớp động ánh sáng chói lóa.

"NO!" Nhâm Mục Diệu lắc đầu một cái.

Việc Nhâm Mục Diệu phủ nhận như đang dội cho cô một gáo nước lạnh, "Em thích thiết kế đá quý, căn bản không hề thích quản lý công ty, anh không thể thương hương tiếc ngọc chút ư..."

"Anh không ép em ngồi lên vị trí này." Tính cách thích đùa giỡn vô lại của Nhâm Mục Diệu nổi dậy, hắn thản nhiên cười nói: "Em rất vất vả đúng không! Anh dạy em một phương pháp đơn giản để đối phó nhé, em không cần xem giấy tờ, cứ ký tên thẳng, mỗi một ngày qua em cứ kí tên khoảng chừng vài chục lần là được."

Kiều Tâm Du nghe xong vẫn chẳng hiểu, "Nghe qua, chức tổng giám đốc của tập đoàn Nhâm thị rất đơn giản, chỉ cần biết ký tên là được, nhưng... sao lại có cảm giác cứ như mình bị phạt kí tên vậy."

"Đấy là phương pháp lười biếng." Nhâm Mục Diệu vỗ vỗ bả vai của cô, "Cho nên chiếc ghế tổng giám đốc, em vẫn cứ tiếp tục ngồi đi."

Kiều Tâm Du đột nhiên hiểu, lòng vòng nửa ngày, Nhâm Mục Diệu vẫn muốn cô tiếp tục tiếp tục và tiếp tục làm việc, "Anh không sợ bị Đinh Hạo Hiên chê cười rằng anh đang sống kiếp sống cơm nhão (trai bao) sao?"

"Cậu ta có bản lãnh đó sao."

Hơ... Da mặt Nhâm Mục Diệu dầy đến thế từ khi nào vậy, hắn không lấy làm hổ thẹn, ngược lại còn rất tự hào nữa.

Cô nghiêm nghị hỏi: "Nói đi! Chừng nào thì anh mới bằng lòng về công ty hả?"

Vấn đề này, Nhâm Mục Diệu thật chưa từng nghĩ qua, ngón trỏ hắn xoa xoa cằm, chậm rãi nói: "Đợi đến khi em có con đi! Anh sẽ phê chuẩn cho em ở nhà nghỉ sinh." Nếu Tâm Du có em bé, mà hắn lại cứ để cô cực khổ, vậy hắn không còn là Nhâm Mục Diệu rồi.

"Thật sao?" Kiều Tâm Du quay đầu, vẻ mặt thành thật hỏi.

Nhâm Mục Diệu gật đầu, "Để em mang bụng to đi làm, cơm nhão anh ăn cũng không được thơm."

Lúc hắn còn đang nói chuyện, Kiều Tâm Du đã đứng lên, đôi tay vòng lấy cổ Nhâm Mục Diệu, cả người dần dần sáp lại gần hắn.

"Em muốn làm gì?"

Khóe miệng Kiều Tâm Du khẽ cong lên, mang theo nụ cười yêu mị, "Biết rõ còn hỏi! Đương nhiên là quyến rũ anh, nếu không em làm sao mang thai được?"

Nói xong, cô nghiêng người, chủ động hôn lên múi môi của hắn. Học cách của Nhâm Mục Diệu, đầu lưỡi nhẹ nhàng miêu tả hình dáng môi, mút vào thật sâu, gặm nuốt...

Nhâm Mục Diệu không ngờ câu chuyện mình bịa ra để viện cớ lại có thể mang đến cho hắn một vốn lời đến vậy, khóe miệng hắn chứa đựng ý cười xấu xa. Hai cánh tay vòng chắc lấy thân thể mềm mại của cô, từ từ khép mắt cảm thụ sự nhiệt tình chủ động.

"Bịch bộp ——" giấy tờ trên bàn sách rối rít bay xuống sàn nhà...

Nhâm Mục Diệu ôm Kiều Tâm Du đặt lên bàn sách, ánh mắt mù mịt ngọn lửa của dục vọng, hắn đến sát bên tai cô hỏi: "Em vẫn muốn tiếp tục sinh con cho anh sao?"

Gương mặt trắng nõn của Kiều Tâm Du chợt đỏ ửng, đôi mắt mê ly nhìn Nhâm Mục Diệu, nháy mắt mấy cái, "Em muốn anh nhanh về công ty làm việc."

"Thương lượng chút nhé, Khả Khả Nhạc Nhạc quá bướng bỉnh, đứa tiếp theo của chúng ta liệu có thể khéo léo chút, giống như em!" Nhâm Mục Diệu khom lưng, hôn vào chóp mũi cô.

"Vậy ý anh là Khả Khả Nhạc Nhạc di truyền bộ gien ác ma của anh đúng không, anh rất hiểu tính mình đấy!" Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Nụ hôn ẩm ướt của Nhâm Mục Diệu tinh tế như hạt mưa rơi vào da thịt trơn mềm láng bóng tựa ngọc Dương Chi của Kiều Tâm Du, dọc theo trán, cánh môi, cổ, xương quai xanh... kiều diễm trượt xuống...

"Tâm Du, anh yêu em..." Giọng nói khàn đục mang theo chân tình.

"Em cũng vậy..." Kiều Tâm Du không cần tiếp tục đè nén tình cảm của mình, trực tiếp thẳng thừng biểu lộ: "Em cũng yêu anh, rất yêu rất yêu anh."

== một hình ảnh ngọt ngào, rất ngọt ngào, không thể biểu lộ bằng lời nói, các vị đại gia tự tưởng tượng nhé! ==

Từng tổn thương, từng đau đớn, từng nhớ mong... từng hình ảnh một chợt hiện lên trước mắt, đã từng mệt mỏi, đã từng khóc, đã từng đau. Hai trái tim cô đơn, cứ tưởng sẽ vĩnh viễn phiêu bạc không nơi nương tựa, cho đến khi gặp được nhau, một lần rồi lại một lần bỏ qua nhau, rồi hiểu lầm, rồi biệt ly... Ngược lại, càng khiến họ xích lại gần nhau hơn.

Tình yêu của họ, chuyển hóa thành một câu nói —— đời này kiếp này, tình yêu của chúng ta mãi không thay đổi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »