Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5127 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 180
cô gái chanh chua

❊ ❊ ❊

"Ý tốt của cô tôi nhận, giờ cô có thể đi!" Thái độ Kiều Tâm Du cực kì kiên quyết, cô biết đối với cái loại người này, căn bản là không cần phải quanh co lòng vòng, da mặt cô ta rất dày như lá sắt vậy. Dù giọng điệu của cô có ác liệt hơn nữa, thì cô ta vẫn cứ hời hợt thôi.

Đèn đường tỏa ra ánh sáng vàng mờ mờ thưa thớt, cắt màn đêm thành những ô nhỏ, mờ ảo, không rõ màu sắc.

Kiều Tâm Du bước nhanh về phía trước, cố hết sức muốn thoát khỏi Kiều An Mạn đang theo sát phía sau.

Kiều An Mạn đạp đôi giày cao gót lanh lảnh, chạy bước nhỏ, cố sức đuổi theo Kiều Tâm Du, "Này! Đi chậm một chút được không! Chúng ta đã lâu không gặp, nếu có thể gặp nhau ở đây, xem ra là rất có duyên ......"

Kiều Tâm Du đột nhiên dừng lại tại một khu nhà trọ cũ kĩ, nhìn dãy hành lang đen nhánh, "Tôi về tới nhà rồi, giờ cô có thể đi." Giọng điệu lạnh lùng lộ ra vẻ chán ghét cực kì.

Căn phòng này là nơi ở cũ của bà chủ và ông chủ quán ăn, lúc họ biết Kiều Tâm Du không có chỗ ở, đã miễn phí đưa căn phòng này cho Kiều Tâm Du, sợ cô cự tuyệt, hai ông bà kia đã nói đây là đãi ngộ từ thiện.

"À? Thì ra cô ở đây à?" Kiều An Mạn xem thường liếc nhìn khu nhà trọ cũ rích này, làm như nhìn lâu một chút sẽ làm ô uế đôi mắt cô ta, "Đây không phải là khu xóm nghèo sao!"

Giàn dây điện của nhà trọ rối loạn, như một dãy màng nhện chằng chịt trên không trung, máy điều hòa không khí thật xốc xếch dính trên vách tường. Bởi vì nước sơn đã tróc ra một ít, nên mặt ngoài có vẻ loang lổ.

"Đúng! Nơi này chính là xóm nghèo, đối với loại Thiên Kim Đại Tiểu Thư như cô, bước vào nơi này có phải sẽ hạ thấp địa vị không?" Kiều Tâm Du treo nụ cười giả dối nói với cô ta, sau đó xoay người bước vào khu nhà trọ đen nhánh kia.

"Tôi thật tò mò muốn biết nơi này trông như thế nào!" Kiều An Mạn nắm chặt lỗ mũi lại, đi theo Kiều Tâm Du lên căn phòng trọ nhỏ hẹp.

Kiều Tâm Du dùng sức dậm chân một cái, bóng đèn chớp tắt như cảm ứng được sức nặng bèn sáng lên, ánh sáng phát ra mờ mờ như ánh hoàng hôn, vẽ ra một bóng ma trên mặt đất.

"Ôi trời! Thế giới vẫn còn tồn tại thứ này à?"

"Cũ rách dơ dáy bẩn thỉu, nơi thế này mà còn có người ở được, quả là kỳ tích!"

"Má ơi! Thật buồn nôn......"

......

Kiều An Mạn dọc theo cầu thang đều nắm lỗ mũi, lanh lảnh phát ra giọng mũi không ngừng truyền ra từ đôi môi.

Trên cánh cửa sắt cũ kĩ đã rỉ sét, khi cô khẽ đẩy, một lớp sắt gỉ lập tức tróc ra.

Thừa dịp Kiều Tâm Du lấy ra cái chìa khóa mở cửa, Kiều An Mạn nhéo mạnh vào mông cô một cái rõ đau, cô ta đẩy mạnh Kiều Tâm Du một cái, thành công giật lấy chủ quyền, vươn tay đẩy cửa, nghênh ngang bước vào.

Chân mới vừa vặn bước vào, giọng nói chanh chua đã được bay ra ——

"Woa! Nhỏ như vậy sao người ở được, quả thật so với phòng vệ sinh nhà tôi còn nhỏ hơn đó!" Kiều An Mạn đột nhiên quay đầu lại, nụ cười đùa treo trên mặt có chút hả hê, "Kiều Tâm Du, tôi nghĩ cô không cần ở lại căn phòng nhỏ bẩn thỉu như vềy đâu, trở về nhà họ Kiều! Ít nhất thì phòng của cô trước kia tôi vẫn còn thay cô giữ lại, mặc dù đã chất đống đồ, nhưng so với nơi này nó còn rộng rãi hơn nhiều."

Gian phòng này mặc dù rất nhỏ, nhưng mọi thứ đều rất đầy đủ, qua mấy ngày được Kiều Tâm Du trang hoàng lại, nơi này đã có một chút hơi thở đáng yêu, mềm mại, dịu dàng của phái nữ mà cô mang tới.

Kiều Tâm Du bực mình bước vào, lạnh lùng lườm cô ta một cái, "Cô xem cũng đủ rồi, cười nhạo cũng đủ rồi, giờ hẳn có thể đi rồi chứ!" Kiều Tâm Du mở cửa, ra lệnh đuổi khách.

"Kiều Tâm Du, tôi dù gì cũng là chị họ của cô, lần đầu đi thăm chỗ ở của cô, chẳng phải cô nên rót cho tôi một ly trà sao, tôi mới ngồi một chút thôi cô đã ra lệnh đuổi người rồi, sao vậy? Nhà họ Kiều có dạy loại người này sao?" Kiều An Mạn không để ý tới lời nói của Kiều Tâm Du, mông cô ta ngã xuống một cái, ngồi lên ghế sofa, nhưng khi mông cô ta vừa chạm đến ghế sa lon "lão Trương" cũ rích kia, giống như có lửa thiêu đốt mông đít mình, cô ta lập tức nhảy lên, "Ngồi trên cái ghế sa lon này, quả thật là phỉ báng cái mông của tôi."

Kiều Tâm Du dựa nửa người trên tường, như đang xem một màn kịch, lười biếng nhìn biểu tình khoa trương trên mặt cô ta, "Thăm thú đủ chưa, có thể đi rồi chứ?" Giọng nói mềm yếu bất lực, bắt Kiều Tâm Du đối phó với hạng người tự cho mình là tâm điểm, vô liêm sỉ này, thật sự là vô lực mà.

Lấy kinh nghiệm Kiều Tâm Du đối với loại phụ nữ này, ắt hẳn nếu tối nay cô ta không phê bình từng món đồ, từng góc phòng, tuyệt đối sẽ không dễ dàng rời đi.

"Vẫn chưa!" Kiều An Mạn trực tiếp nói.

Kiều An Mạn nghênh ngang đi vào phòng ngủ của Kiều Tâm Du.

"Con người này, sao lại có thể như vậy......" Kiều Tâm Du bước nhanh về phía trước, ngăn cô ta lại, nhưng Kiều An Mạn đã tiến vào trong rồi.

"Ôi! Gian phòng nhỏ như vậy, cô có cảm giác mình đang ngủ trong ổ chó không?" Kiều An Mạn thở dài lắc đầu một cái, đôi con ngươi đen mang theo tia sáng sắc bén lóe sáng, liếc nhìn thấy thứ đang tỏa ra ánh hào quang trên gối đầu, đôi mắt cô ta thoáng chốc sáng lên.

Cô di chuyển bước chân, như không có việc gì, chậm rãi tới gần nó, "Sao cô lại tới nước này chứ? Thằng đàn ông mua cô đâu? Đúng rồi, anh ta hình như tên là Nhâm Mục Diệu, tổng giám đốc tập đoàn Nhâm Thị thì phải, anh ta nhiều tiền như vậy, cô phục vụ anh ta bao lâu nay, chẳng lẽ cũng không cho cô tiền chia tay sao?"

Vừa nghe đến ba chữ "Nhâm Mục Diệu", đôi mắt Kiều Tâm Du bỗng chốc ảm đạm, nỗi chua xót trong lòng cô sôi trào, cô cúi đầu, che giấu lớp màng ẩm ướt nơi đáy mắt.

"A! Tôi quên mất, cô là món hàng được bán cho anh ta mà, lúc đầu anh ta đã tốn năm ngàn vạn mua cô, sao lại có thể chịu tốn thêm tiền trên người cô nữa chứ? Năm ngàn vạn ai...... Sao cô lại có thể tự do nhanh như vậy?" Con ngươi Kiều An Mạn xoay chuyển một cái, "Chắc không phải cô trốn ra đó chứ?"

"Không phải!" Kiều Tâm Du nhanh chóng đáp lời, chặn đi ý nghĩ trong đầu cô ta, "Nhìn đủ chưa, có thể đi rồi chứ? Tôi mệt lắm, muốn ngủ!"

Kiều An Mạn chậm rãi dời bước ra khỏi phòng ngủ của Kiều Tâm Du, đột nhiên xoay người hỏi: "Phương Đình có biết cô ở đây không?"

"Không biết!" Kiều Tâm Du lạnh lùng liếc nhìn cô ta một cái, "Đừng nói với anh ấy đó!"

"Nói nhảm!" Kiều An Mạn vênh váo đắc ý nói. Cô không tốt bụng như vậy đâu, để cho Phương Đình biết tình cảnh của cô ta, sau đó sẽ bay đến bên cạnh cô ta à, còn lâu.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »