Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 4995 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 178
cô đơn, không ai nương tựa

❊ ❊ ❊

Một vệt máu uốn lượn hệt như vết nứt của một chiếc bình sứ, tuôn chảy mạnh mẽ như nước sông, nhỏ giọt xuống chiếc áo trắng, đỏ như một đóa hồng mai trong tuyết, chói mắt, rung động lòng người.

Đôi con ngươi trong suốt của Kiều Tâm Du bị phủ dưới một màng sương dày, khiến tầm mắt cô mơ hồ, nhưng dù gì cô cũng không muốn thấy cái thế giới tàn nhẫn, dơ bẩn này......

"Anh còn dám đi lên phía trước một bước, tôi lập tức đâm miếng thủy tinh vào sâu bên trong!" Đáy mắt cô đầy vẻ lẻ loi căm phẫn và tĩnh lặng, bờ vai gầy yếu, thân thể nhu nhược. Không ai nghĩ cô gái nhỏ nhoi yếu đuối như cô lại có một thế giới nội tâm mạnh mẽ như vậy .

Người chung quanh ai nấy đều đứng hình nhìn vào khí chất thanh nhã nơi cô gái.

Tên đàn ông "óc đầy bụng phệ" kia giật mình, hắn chỉ muốn tìm con gái vui đùa một chút, không ngờ lại gặp họa.

"Hừ! Đàn bà thúi, hôm nay bỏ qua cho cô!" Ngón tay hắn chỉ vào Kiều Tâm Du, tức giận mắng một câu, xoay người rời đi.

"Xoảng!" một tiếng, mảnh kiếng dính vết máu rơi xuống trên sàn nhà rồi vỡ nát, Kiều Tâm Du thoáng chốc cảm thấy hơi sức toàn thân như bị rút sạch, thân thể mềm nhũn khuỵu xuống, ngồi bệt trên nền đất, vùi đầu vào hai đầu gối, chặn tất cả ánh sáng rơi vào trong đôi mắt mình.

Vết thương dài nhỏ trên cổ vẫn còn đang nhỏ giọt......

Mọi người xung quanh thỉnh thoảng đưa mắt tới nhìn cô, bọn họ phỏng đoán cô gái yếu đuối này vì bị đau, nên ngồi ở đó mà khóc lớn.

"Sao, chuyện gì xảy ra vậy?" Đang trong phòng bếp bận rộng, bà chủ và ông chủ quán ăn vì thấy sảnh trước quán mình khác thường nên chạy ra, nhìn thấy Kiều Tâm Du xụi lơ ngồi chồm hổm trên đất bèn nói, "Tâm Du, sao vậy?"

Kiều Tâm Du nghĩ mình còn phải làm việc, vội ngẩng đầu lên, đôi mắt thoáng qua một tia sáng cứng cỏi, lập tức khôi phục vẻ trong suốt thường ngày, dường như chuyện vừa rồi căn bản không hề phát sinh qua trên người cô.

"Con đi làm việc tiếp ngay!" Khóe miệng Kiều Tâm Du khẽ cong lên, một nụ cười nhạt, lịch sự, tao nhã xuất hiện lại trên mặt.

"Tâm Du, cổ con sao vậy? Sao lại chảy máu?" Bà chủ ước chừng bốn mươi năm mươi tuổi, cỡ tuổi không sai biệt lắm với mẹ Kiều Tâm Du, sau khi tiếp xúc với cô một thời gian, bà đã thích cô gái này từ tận đáy lòng.

Kiều Tâm Du xoa nhẹ cổ, như để kiểm chứng vết thương và đau đớn. Tại sao máu chảy nhiều đến thế mà cô lại không cảm thấy đau? Có lẽ, vì quá đau, nên cô đã vô cảm đi rồi chăng!

Khóe miệng cô cong lên thành một nụ cười nhạt, dáng vẻ như không có gì, nói "Con không sao cả, ông bà mau đi làm việc tiếp đi, ngoài này có con là đủ rồi."

"Con nhóc này" Bà chủ cau mày, "Đã vậy rồi mà còn không mau đi bệnh viện băng bó, ngộ nhỡ bị nhiễm phong đòn gánh, thì phải làm sao bây giờ?"

Bà chủ đối với Kiều Tâm Du mà nói chỉ là một người không quen không biết mà thôi. Nhưng sự quan tâm của bà dành cho cô lại chân thành tha thiết đến thế, thoáng chốc lòng của Kiều Tâm Du cảm thấy ấm áp, lỗ mũi đau xót, một dòng nước ấm hướng thẳng lên trên rồi chảy xuống, hốc mắt cô ngập đầy nước trong, "Vết thương nhỏ thôi, không sao!" Giọng cô đã có chút nghẹn ngào.

"Tính khí con nhóc này thật bướng bỉnh!" Bà chủ đưa tay tháo tạp dề trên người Kiều Tâm Du xuống, "Đừng để bà và ông lão kia lo lắng, mau đến bệnh viện băng bó đi! Yên tâm, tiền lương hôm nay bà sẽ theo lẽ thường mà tính cho con."

"Cám ơn!" Kiều Tâm Du cầm áo khoác lên, khi đang muốn đi ra ngoài thì ...

"Đi một mình vào ban đêm không an toàn đâu, để tôi đi với cô!" Kiều An Mạn vốn đang ngồi yên bên kia, đột nhiên đứng lên, khoác tay Kiều Tâm Du bước ra ngoài.

————

Sương đêm mang theo ý lạnh cùng với ẩm ướt hòa tan vào không khí, đem cả màn đêm vốn đã đen lại càng thêm đen, càng thêm lạnh......

Mà ánh đèn yếu ớt càng làm nổi bật lên cảnh tượng xa hoa truỵ lạc, ngợp trong vàng son, phù hoa lộng lẫy càng khiến nơi đáy lòng mọi người trống không và thiếu thốn.

Câu Lạc Bộ Hoàng Đình vẫn đầy người như mọi khi, âm nhạc nổ vang, ánh đèn chói lóe, dưới tác dụng của rượu cồn, mọi người ném đi tất cả đè nén cùng những lo lắng, cố gắng chơi đùa, không khí ngày một tăng cao.

Nhưng, trên lầu hai Câu Lạc Bộ Hoàng Đình, trong căn phòng cao cấp nhất, không khí lại trầm lặng, gương mặt đẹp trai tiêu chuẩn của ba người đàn ông đầy vẻ u ám, mây đen phủ lên đôi mắt của bọn họ.

Khí lạnh từng chút từng chút ào đến đôi mắt Nhâm Mục Diệu khiến đôi mắt hắn mờ mờ ảo ảo, ngửa đầu uống cạn một ly Whisky cay xè, "Vẫn không có chút tin tức?"

Giọng nói trầm thấp đột nhiên vang lên, phá vỡ bầu không khí yên lặng, bực bội lúc này.

"Không có." Mày kiếm đen như nhuộm của Ám Dạ Tuyệt nhíu chặt, "Chỉ có thể tiếp tục điều tra, cần thêm chút thời gian nữa. Nhưng cô ấy đã từng nộp đơn vào một công ty, rồi lại vì quá khứ đã từng ngồi tù, nên không có công ty nào đồng ý thuê" Ám Dạ Tuyệt đưa một xấp tài liệu cho Nhâm Mục Diệu xem.

Nhâm Mục Diệu lật vài tờ, đều là công việc thiết kế, cô ấy đã từng xin việc tại vị trí thiết kế Búp Bê, thiết kế Ly Tách......

Đôi mắt đen bỗng dưng thoáng qua một tia sáng, "Chúng ta đăng tin tuyển dụng đi!"

"Tiểu Du Du không có đầu óc sao? Biết đó là tập đoàn Nhâm Thị và tập đoàn Đinh Đạt còn tự chui đầu vào lưới à!" Đinh Hạo Hiên lập tức hiểu ý Nhâm Mục Diệu, hắn hết sức phản đối, "Tôi vẫn cảm thấy chủ ý tôi đề ra là tốt nhất!" Hắn chống cằm, khóe mắt dâng lên ý cười, vẻ mặt mờ ám nhìn Nhâm Mục Diệu.

"Ai nói là tập đoàn Nhâm Thị và tập đoàn Đinh Đạt?. Không phải còn có tập đoàn Kim Khống của Ám Dạ Tuyệt sao......"

Tổ chức Ám thuộc về hắc đạo, nhưng thân phận của Ám Dạ Tuyệt không phải chỉ như thế, hắn còn nắm trong tay một thế lực khổng lồ - tập đoàn Kim Khống, mà người biết chuyện này không phải là thành viên của tổ chức ngầm, thì cũng chỉ có thể là Nhâm Mục Diệu và đinh Hạo Hiên.

"Này! Cái tên chết bằm nhà cậu, vì đuổi bắt vợ, mà cả tập đoàn Kim Khống của Ám Dạ Tuyệt cũng không tha. Nhưng công ty người ta là đầu tư cổ phiếu, cho vay, lập quỹ ..... Cậu đinh để Tiểu Du Du đi phỏng vấn xin việc gì? Thiết kế gì trong đó?"

Nhâm Mục Diệu lại đảo đảo ly rượu, uống một hơi cạn sạch, "Tôi muốn đầu tư, mở một công ty vàng bạc đá quý." Đây vốn là suy tính từ lâu của hắn, giọng lạnh nhạt. Truyện FULL - http://thegioitruyen.com

"Công ty vàng bạc đá quý?" Đinh Hạo Hiên nhíu mày, "Nghề này có lợi nhuận cao vậy sao? Không phải là vì Tiểu Du Du mà cậu nhảy vào nghề này đấy chứ?" Đinh Hạo Hiên đột nhiên thoáng suy nghĩ qua.

"Không được sao?" Nhâm Mục Diệu nói, ngữ điệu lạnh lùng thẳng thắn.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »