Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5112 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 235
bán bong bóng

❊ ❊ ❊

Nhạc Nhạc quay người về phía phát ra âm thanh ——

Một chị gái, trong đôi mắt trong veo như nước phát ra ánh nhìn như đưa đám, chiếc khăn quàng đan tay mang nhiều màu sắc quấn quanh đôi gò má trắng nõn giúp cô có vẻ càng thêm dí dỏm đáng yêu. Trên mặt của cô có hai má lúm đồng tiền thật sâu, chỉ cần miệng hơi nhíu một cái, nó sẽ nổi lên thật rõ.

"Chị ơi, sao chị lại thở dài thế?" Nhạc Nhạc đi tới.

Ngô Du Du ngẩng đầu nhìn khuôn mặt nhỏ bé bên cạnh, da thịt trắng nõn như nước, trên đôi mắt sáng ngời như bảo thạch là hàng lông mi dày như bàn chải, trông cô bé như một con búp bê.

"Tại vì chị phải bán được những sản phẩm này......" Ngô Du Du chỉ chỉ chiếc túi lớn bên cạnh, bên trong là từng hàng hộp được sắp xếp thật chỉnh tề.

Ngô Du Du là nhân viên bị sa thải chuyên nghiệp, lúc vừa tốt nghiệp, đi làm kế toán, kết quả ngay ngày đầu tiên cô làm rối các tài liệu quan trọng, sau đó bị xa thải. Tiếp đến, cô lại nghe theo lệnh triệu tập đi làm thư ký, ngày đầu tiên đưa cà phê cho ông chủ, cô lại trực tiệp dội nó vào người hắn, còn không may dội ngay trên đũng quần...... Cô bất khuất không chịu bỏ cuộc, tiếp tục tìm việc, cái công việc làm nhân viên tiếp thị này, không biết là lần đi làm thứ ba mươi hay ba mươi mốt rồi đây.

Nhưng, mắt thấy ngày cuối tháng sắp đến mà cô vẫn chưa bán được hộp nào, cứ như vậy, tháng này đừng nói đến tiền thưởng, nhất định ngay cả tiền lương căn bản cũng không có, lập tức sắp xếp hành lí, cuốn gói về nhà.

"Chị ơi, vật trong hộp là gì thế ạ? Có ăn được không?"

"Cái này......" Mặt Ngô Du Du ửng hồng, đến hiện giờ cô vẫn chưa vượt qua được chướng ngại trong lòng khi phải đi đẩy mạnh tiêu thụ vật đó.

Khả Khả đã thừa dịp Ngô Du Du không chú ý, len lén mở ra một hộp, bên trong có một đống bao nhỏ, hắn mở miệng một bao, "Chị ơi, bong bóng này có thể bán khá được trong nhà trẻ đấy." Khả Khả lật trái lật phải đánh giá "quả bong bóng" mềm mại trong tay, "Cái bong bóng này sao là lạ, miệng lớn như vầy, không dễ thổi hơi đâu!"

Ngô Du Du nhanh chóng đoạt lại "bong bóng" trong tay Khả Khả, cũng may là không bị mọi người xung quanh nhìn thấy, "Em nhỏ à, cái này là...... "bong bóng" dành cho người lớn chơi!"

"Bong bóng" dành cho người lớn? Một cách biểu đạt uyển chuyển cỡ nào, dù gì cũng không thể nói cho mấy em nhỏ này biết được rằng đây chính là bao cao su.

"Chị, chị có thể gọi chúng em là Khả Khả, Nhạc Nhạc!" Nhạc Nhạc vô cùng thích chị gái xinh đẹp có đôi má lúm đồng tiền này, cô bé lắc lắc cánh tay của Khả Khả, "Anh hai, không phải anh rất lợi hại sao! Mau giúp chị ấy bán hết bong bóng đi!"

"Cái này......" Khả Khả gãi đầu bức tóc, ngước đầu lên, ánh mắt vừa khéo rơi vào một bóng dáng quen thuộc. Đôi mắt màu đen của nhóc chớp qua một tia giảo hoạt, cười, "Nhạc Nhạc, em xem! Đó là ai?"

Nhạc Nhạc nhìn theo ngón tay Khả Khả, nhìn về phía cửa khách sạn đối diện, Đinh Hạo Hiên mặc bộ đồ vest màu xám, dáng người thẳng đứng, mái tóc đen nhánh sáng bóng làm hắn thêm phần chững chạc phóng khoáng. Hắn đang ôm một cô gái xinh đẹp bước xuống từ trong xe thể thao.

"Này, đó không phải là Ông Đinh sao!" Đôi mắt Nhạc Nhạc ánh lên một tia nghi ngờ, "Tóc của chú ấy sao lại như cũ rồi, Khả Khả, có phải thuốc của anh bị mất hiệu lực rồi không?"

Đôi mắt đen của Khả Khả nhìn chằm chằm vào tóc hắn, "Thuốc của anh chắc chắn sẽ không mất hiệu lực, chắc là chú ấy mang tóc giả."

"Khả Khả, chúng ta bán những quả "bong bóng" này cho Ông Đinh đi, được không?" Nhạc Nhạc đề nghị.

Khả Khả ngước cằm lên, đôi mắt biến đổi, "Có thể làm vậy!"

Hai tiểu ác ma kéo tay Ngô Du Du chạy thẳng tới khách sạn.

Khi hai đứa nhóc đi tới đại sảnh, Đinh Hạo Hiên đã ôm người đẹp đầy phấn son đi vào trong. Truyện FULL

Nhạc Nhạc nhón chân lên, nở một nụ cười ngây thơ với cô tiếp tân, "Chị ơi, người mới vừa vào là cha của em, chị có thể đưa chìa khóa phòng của cha cho em không?"

Nghe được giọng nói ngây thơ phát ra một tiếng "chị", lòng của cô tiếp tân bỗng ấm áp, "Em nhỏ à, bởi vì có quy định, nên chị không thể đưa chìa khóa cho em được."

"Ô oa, ô oa......" Nhạc Nhạc cũng không biết hôm nay là lần thứ mấy giả khóc rồi, dù sao cũng đã thành thói quen, nói khóc là khóc. Cô bé dùng đôi tay lau mắt, "Người đó là cha của em, cha có người phụ nữ khác, muốn vứt bỏ em và anh hai còn có cả mẹ nữa...... hu hu...... Mẹ, sau này cha không còn quan tâm ba mẹ con mình nữa rồi, chúng ta nên làm gì đây?"

Nhạc Nhạc nhìn lén từ giữa kẽ tay, thấy sắc mặt của cô tiếp tân có chút rung động, lại chơi liều thêm một chút, "Chị xem!" Nhạc Nhạc lấy tất cả các hộp lớn nhỏ trong túi xách Ngô Du Du ra, "Mẹ đã mang theo tất cả các tín vật đính ước mà cha đã từng cho, hôm nay nhất định phải có một cái kết!"

Khả Khả lập tức kéo Ngô Du Du với vẻ mặt kinh ngạc qua, ép người cô xuống, ba người cùng ôm nhau "khóc rống".

Ngô Du Du kềm chế nhìn hai đứa trẻ "quỷ quái" này, nhỏ giọng hỏi: "Các em đang làm gì thế?"

"Bớt sàm ngôn đi, nếu muốn bán được "bong bóng", chị phải cố gắng giả khóc đi!" Khả Khả ra một chỉ thị đúng đắn.

"Được rồi, được rồi!" Cô tiếp tân cũng đã làm vợ làm mẹ người ta, nhìn ba người gào khóc trước mặt, vẫn còn chút đành lòng "Đây là chìa khóa phòng 1069!"

Khả Khả nhón chân lên cầm lấy chìa khóa, sau đó dắt tay Nhạc Nhạc chạy như điên.

Ngô Du Du móc ra một hộp "bong bóng" đưa cho cô tiếp tân "Cám ơn......" Mới vừa nói xong, cô lập tức bị Nhạc Nhạc túm đi.

"Không cần, không cần khách sáo, đây là tín vật đính ước giữa cô và chồng mà......" Lúc tiếp tân thấy rõ bìa bên ngoài, mấy âm điệu cuối cùng cũng biến hóa, mặt của cô rất nhanh đỏ thẫm.

Khi ba người tay trong tay đi tới phòng 1069, đã mệt tới mức thở hổn hển.

Tay Ngô Du Du vừa mới duỗi ra định nhấn chuông cửa, lập tức bị Khả Khả kéo xuống, "Nếu cần nhấn chuông cửa, thì cần chi phải "trăm cay nghìn đắng" chịu cực khổ mệt nhọc để lấy chìa khóa?" Khả Khả dương dương tự đắc giơ cái thẻ từ trong tay.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »