Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5111 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 213
đêm trước hôn lễ

❊ ❊ ❊

"Đi dự tang lễ Lương Tử Ngưng là một chuyện xấu sao? Chẳng lẽ nó sẽ khiến anh mất một miếng thịt?"

"Sẽ khiến anh khó chịu!" Nhâm Mục Diệu buồn bực nói.

...

Cả đêm hai người cứ dây dưa bàn luận vấn đề này, ngủ lúc nào cũng không biết. Tỉnh dậy, đã là buổi trưa, đồng nghĩa với việc tang lễ đã kết thúc, Nhâm Mục Diệu tránh được kiếp nạn.

"Nói mau! Anh cố ý đúng không?" Kiều Tâm Du chất vấn.

"Cố ý cái gì?" Nhâm Mục Diệu vốn biết rõ còn hỏi, múc một muỗng cháo gà đưa đến miệng Kiều Tâm Du.

Cô uống xong cháo, tiếp tục truy hỏi, "Cố ý cãi vã với em, sau đó ngủ thật trễ, làm bộ như mình không thể dậy nổi để dự tang lễ Lương Tử Ngưng." Kiều Tâm Du càng nghĩ càng cảm thấy việc này chính xác là vậy, không ngờ con người này lại già* mưu tính kế đến thế.

(*): chữ già ở đây đồng nghĩ với việc có nhiều kinh nghiệm tức "lão làng"

"Vừa đúng dịp thôi!" Mặt Nhâm Mục Diệu thoáng hiện lên nụ cười ý vị sâu xa, "Tâm Du, lúc kết hôn em có muốn đội mũ không?" Hắn thuận lợi nói sang chuyện khác.

"Đội mũ? Tại sao?" Kiều Tâm Du vẻ mặt nghi ngờ.

Nhâm Mục Diệu chậm rãi nói: "Cô dâu trọc đầu như em sẽ trở thành sự tích xưa nay chưa từng có đó."

"Trọc đầu?" Kiều Tâm Du ghen ghét, lẩm bẩm nói, lập tức hiểu thâm ý trong đó, "Anh lại còn nói em hói đầu hả, em không gả cho anh nữa, kiên quyết không gả."

Nhâm Mục Diệu thấy cô trẻ con như vậy, lắc đầu một cái, thở dài, "Ngoại trừ anh, em còn có thể gả cho ai?"

"Anh......" Mặc dù hai người đang cãi vã, nhưng Nhâm Mục Diệu vẫn cần mẫn đảm nhận chức trách đút cháo gà cho Kiều Tâm Du, từng muỗng cháo đặc lần lượt được đưa đến miệng Kiều Tâm Du, nhưng cô chỉ cố nói chuyện chứ không uống vào, mùi dầu mỡ cháo gà nồng nặc xông vào lỗ mũi cô, một cảm giác buồn nôn thẳng hướng ào tới ——

Kiều Tâm Du đẩy tay Nhâm Mục Diệu ra, bàn tay cô che miệng lại, trèo xuống giường chạy vào phòng vệ sinh. Cô sợ Nhâm Mục Diệu phát hiện điểm đáng nghi nào đó, nên lập tức khóa cửa lại, vặn vòi hoa sen tới mức tối đa.

"Ọe, ọe ——"

"Ào —— ào ——" Truyện FULL - http://thegioitruyen.com

Dường như hai âm thanh gặp được nhau, chúng hài hòa dung hợp lại một chỗ.

"Tâm Du, em không sao chứ?" Nhâm Mục Diệu đứng bên ngoài, lo lắng gõ cửa, thuần túy coi nó như đối tượng phát tiết buồn bực.

"Không sao! Chỉ là phản ứng khi mang thai thôi...... ụa......" Giữa những đoạn ngắt quãng lúc Kiều Tâm Du nói chuyện, dạ dày vẫn không ngừng lật khuấy, dường như đã tống hết mọi thứ trong đó, nên cô giờ chỉ nôn ra nước chua.

Nhâm Mục Diệu thật muốn đánh sập cánh cửa này, "Tâm Du, em mở cửa ra có được không?"

"Không! Bây giờ, em thật sự rất nhếch nhác......" Kiều Tâm Du muốn đem kí ức tốt đẹp nhất để lại cho hắn, chứ không phải là cảnh tượng cô nhếch nhác nôn ói dơ bẩn, "Không sao đâu, xong ngay đây......"

Kiều Tâm Du cảm giác cổ họng không chỉ có vị chua gay gắt, hiện giờ nó còn có mùi tanh đắng, trong dịch vị dạ dày cô nôn ra có xen lẫn những tia máu. Tim cô khẽ run lên, cảm giác lo lắng không khỏi đánh vào trong suy nghĩ.

"Ai để ý em có nhếch nhác hay không hả, Tâm Du! Mau mở cửa cho anh!" Vào khoảng thời gian này, Nhâm Mục Diệu cảm thấy hắn nên ở bên cạnh cô, chăm sóc cô nhiều hơn.

"Được rồi, được rồi, em lập tức ra ngay." Kiều Tâm Du hít sâu một hơi, vỗ vỗ nước lạnh như băng vào mặt mình, sửa sang lại thật ổn, mới mở cửa, "Em nôn xong rồi."

Nhâm Mục Diệu cau mày, mặt âm u mang theo vẻ tức giận, "Tại sao muốn né tránh anh?"

Kiều Tâm Du nở ra một nụ cười dí dỏm, "Bởi vì em muốn đắp nặn nên hình tượng người vợ yêu quý hiền thục dịu dàng hoàn mỹ trong lòng anh."

Cô sờ sờ bụng, "Thật đáng tiếc! Nôn hết trơn rồi, bây giờ em rất đói bụng!"

Cô cố ý giả bộ ra vẻ đáng thương, dùng đôi mắt sáng long lanh nhìn Nhâm Mục Diệu, hắn lập tức dâng khí giới đầu hàng.

————

Nhâm Mục Diệu lo lắng vết thương Kiều Tâm Du liệu có thể gây ra biến chứng gì không, nên cố ý để cho cô nằm viện quan sát thêm mấy ngày, cho đến đêm trước hôn lễ mới trở về nhà họ Nhâm.

Kiều Tâm Du xúc động, cả đêm thức trắng, đôi mắt sáng trong mở ra, nhìn đèn đêm toát ra ánh sáng yếu ớt, giờ phút này gian phòng bị một màn đêm mông lung bao phủ.

Nằm trong khuỷu tay Nhâm Mục Diệu, Kiều Tâm Du cảm thấy trái tim luôn trôi lơ lửng giữa không trung của cô có được một chỗ dựa. Cô giống như con diều, mà hắn chính là sợi dây, hiện giờ diều không thể không thoát khỏi sợi dây trói buộc, nhưng vì gió quá lớn, dây vì nắm giữ con diều không thể không căng mình, đè nén cực hạn của bản thân. Diều e sợ sợi dây quá mệt mỏi, nên lựa chọn thả mình......

Một tuần thật ngắn, bọn họ cả ngày nhàm chán ở bên nhau, như một đôi vợ chồng già đã về hưu. Mặc dù thường cãi vã đấu võ mồm, nhưng hơi thở ngọt ngào đã bao vây chặt họ.

"Sao còn chưa ngủ?" Sau lưng truyền đến giọng nói dịu dàng, trầm lắng.

"Anh tỉnh rồi à, em đánh thức anh sao?" Kiều Tâm Du ngẩng đầu lên, một đôi mắt đen trong trẻo nhảy vào thế giới của hắn.

"Không có!" Nhâm Mục Diệu thoáng động người một chút, dịch chuyển vị trí, khiến hai người càng thêm gần sát vào nhau, "Sao còn chưa ngủ hả, đang suy nghĩ gì à?" Nhâm Mục Diệu dần dần phát hiện Kiều Tâm Du gần đây càng ngày càng thích ngẩn người mất hồn.

"Em đang suy nghĩ sáng sớm ngày mai nên ăn gì?" Kiều Tâm Du tùy tiện tìm một cái cớ.

Nhâm Mục Diệu nắm mũi của cô, "Cả ngày nghĩ tới ăn, cẩn thận biến thành heo đấy!"

"Vậy em là heo vợ, anh là heo chồng, đứa nhỏ chính là heo con." Nói tới chuyện này, Kiều Tâm Du đột nhiên nhớ ra một việc, "Mục Diệu! Anh cảm thấy nên đặt tên gì cho đứa nhỏ?"

Bàn tay ấm áp nãy giờ vẫn nắm eo Kiều Tâm Du dần dần trượt xuống, đặt lên chiếc bụng vẫn còn bằng phẳng của cô, "Có lẽ, đợi thêm chút nữa, chúng ta vẫn chưa biết giới tính của con, bây giờ vẫn còn sớm, sau này mình từ từ nghĩ tiếp."

Không còn sớm nữa, cô sợ, thật sợ không còn kịp nữa, thật sợ chưa làm xong mọi việc chuẩn bị, đã phải nói lời chia lìa. Kiều Tâm Du uất ức nói: "Ai! Xem ra anh không thích đứa nhỏ chút nào, cho nên không quan tâm gì đến việc đặt tên cho đứa nhỏ đúng không?."

"Vậy anh đặt một nick name trước cho con được chứ?." Nhâm Mục Diệu cảm giác mình càng lúc càng giống nô lệ của vợ, dần dần để cô muốn gì được đó.

"Tốt nhất nên lấy một cái tên trung tính một chút, nam nữ đều có thể dùng." Kiều Tâm Du nhắc nhở.

"Em nghĩ cái tên "Khả Nhạc*" có được không?"

(*): Khả Nhạc còn có nghĩa là "Cô la", trong tiếng Trung "Cô ca cô la" có nghĩa là "Giai Điệu Hạnh Phúc", Khả Nhạc có nghĩa là "hạnh phúc".

"Hả?" Kiều Tâm Du chau mày, "Anh trêu chọc em đúng không, cola, sao anh không đặt Sprite, Fanta, Orange luôn đi!"

Nhâm Mục Diệu vuốt ve bụng của cô, dường như làm vậy sẽ có thể cảm nhận được sự tồn tại của đứa bé, "Khả Nhạc —— vĩnh viễn có thể vui vẻ hạnh phúc."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »