Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5097 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 166
nữ nhân tâm kế

❊ ❊ ❊

"Khụ, khụ!" Ngoài cửa truyền đến tiếng ho khan.

Nhâm Mục Diệu cũng không định dễ dàng bỏ qua cho Kiều Tâm Du, nụ hôn nóng bỏng dần dần dời xuống, lưu luyến quanh quẩn ở trước ngực Kiều Tâm Du.

"Ngừng lại...... đừng vậy mà......" Kiều Tâm Du la hét, đôi tay lại vòng lên cổ Nhâm Mục Diệu.

Lương Tử Ngưng không thể đứng nhìn nổi, bất chợt đạp một cước lên cửa, "Rầm ——" cửa đụng vào vách tường.

Nhâm Mục Diệu ngẩng đầu, trong đôi con ngươi tối tăm chớp động lên ánh lạnh, "Không ai dạy cho cô biết phải gõ cửa sao?" Trong giọng nói lộ ra vẻ không vui.

"Không phải là tôi không gõ cửa, mà là lỗ tai của các người có vấn đề." Lương Tử Ngưng khoanh tay trước ngực, dáng vẻ vênh váo tự đắc, giống như cô mới chính là vợ cả, tình cờ bắt quả tang chồng mình đang thân mật với vợ nhỏ.

"Anh à, chúng ta tiếp tục đi!" Kiều Tâm Du hướng về Nhâm Mục Diệu nở nụ cười câu dẫn mị hoặc, "Nếu cô ấy thích xem cảnh vợ chồng chúng ta ân ái, vậy chúng ta hào phóng một chút, biểu diễn cho cô ta thưởng thức đi."

Kiều Tâm Du cười nịnh nọt, nâng một chân mảnh khảnh của mình qua, khiến hai chân cô tách ra, dang qua trên đùi Nhâm Mục Diệu, ngồi đối diện Nhâm Mục Diệu, chậm rãi cởi áo ngủ trên người, làm lộ ra làn da trắng như tuyết.

Nhâm Mục Diệu lần đầu tiên thấy Kiều Tâm Du như vậy, trong nhất thời hắn cũng trố mắt nhìn cô, một luồng khí nóng đánh thẳng vào tâm trí.

"Anh nhanh một chút có được không, người ta còn đang chờ thưởng thức kìa!" Kiều Tâm Du len lén hất mặt, liếc cô ta một cái.

Sắc mặt Lương Tử Ngưng cứng ngắc, đứng ngớ người ở cửa, đi không được, ở cũng không xong.

"Tâm Du, đừng nghịch nữa." Nhâm Mục Diệu hiểu dụng ý của Kiều Tâm Du, cô chỉ là hơi tức giận Lương Tử Ngưng nên mới làm ra loại hành động trẻ con như thế, hắn dĩ nhiên cũng ngượng ngùng phối hợp.

Khóe miệng Kiều Tâm Du nhếch lên thành một nụ cười xấu xa, "Vị ở cửa kia ơi, cho xin một tràng pháo tay nhé, hiện giờ Nhâm tiên sinh có chút xấu hổ rồi."

Một mũi tên bắn rơi hai chim, đồng thời cười đùa cả hai người bọn họ, thật là hả giận .

Lương Tử Ngưng ngẩn người tại đó, từng hình ảnh khi cô cùng Nhâm Dịch Tuấn hoan ái lần lượt hiện lên trong đầu cô, nhưng hiện giờ...... hốc mắt cô bỗng chua xót.

"Hừ!" Khí thế không suy nhược, Lương Tử Ngưng rên lên một tiếng, quay đầu rời đi. Lần này có chút lễ phép, cô không quên đóng cửa lại cho hai người bọn họ.

"Ai ——" Kiều Tâm Du thở phào nhẹ nhõm một cái thật to, "Cuối cùng cũng đi." Cô lập tức đem áo ngủ mặc vào.

Thấy đôi mắt tối đen của Nhâm Mục Diệu không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào mình, Kiều Tâm Du dùng hai tay nắm chặt lấy cổ áo, "Anh nhìn gì vậy?"

"Nhìn vóc người của em!" Một chút bỡn cợt hiện lên trên mặt hắn.

"Cũng đâu phải lần đầu tiên......" Kiều Tâm Du nói thầm một câu, muốn từ trên đùi của hắn xuống. Kết quả, vòng eo thon của cô lập tức bị Nhâm Mục Diệu ôm vào trong ngực. Kiều Tâm Du bất mãn nói: "Làm gì vậy, mau buông em ra."

"Hôm nay anh thật sự mở rộng tầm mắt, lần đầu tiên thấy em mị hoặc như thế, còn cởi áo nới dây lưng trước mặt anh nữa chứ. Xem ra, việc anh cho Lương Tử Ngưng chuyển vào, không tệ như trong tưởng tượng!"

"Anh muốn chọc tức chết em có phải không!?" Kiều Tâm Du thở phì phò nói, bởi vì tức giận, cô há mồm thở dốc, ngực phập phồng, "Anh mau để em xuống!"

"Vợ anh đã thịnh tình mời, anh làm sao để cho em thất vọng chứ, đúng không!"

Đầu Nhâm Mục Diệu dần dần lại gần môi Kiều Tâm Du, cô lập tức lấy tay ngăn cản nụ hôn của hắn, "Nếu cô ta không có ở đây, vậy cũng không cần phải tiến hành đâu."

"Cần người xem sao?" Một nụ cười gian xảo hiện lên trên mặt Nhâm Mục Diệu, "Chúng ta xuống phòng khách dưới lầu biểu diễn đi, ở đó người xem không chỉ có một nha!"

"Nhâm Mục Diệu!" Kiều Tâm Du tức giận rống to.

————

Lúc Nhâm Mục Diệu và Kiều Tâm Du xuất hiện ở phòng ăn, Lương Tử Ngưng đã ngồi ở đó rồi, cô ta lấy sơn móng tay đỏ bôi trét lên móng tay mình, dáng vẻ buồn chán đến chết, không nhịn được.

Thấy Nhâm Mục Diệu tới, người làm mới bắt đầu mang thức ăn lên.

"Sao cô lại ngồi đó!" Đôi mắt Nhâm Mục Diệu lộ ra chút tức giận, khinh thường.

"Chủ nhà mãi chưa xuống lầu, kẻ ăn nhờ ở đậu tôi đây đành ngồi tạm, chờ các người làm xong chánh sự không được sao......"

Nhâm Mục Diệu xanh mặt, hắn căn bản không có tâm tình nghe cô ta oán trách, "Ý tôi là sao cô lại dám ngồi vào vị trí của Cô chủ."

Song, Kiều Tâm Du chỉ cười nhạt một tiếng, dáng vẻ như chẳng có vấn đề, xoay người, sửa sang lại cổ áo cho Nhâm Mục Diệu, "Nếu ngồi ở đó có thể khiến tâm tình cô ấy tốt hơn, ăn nhiều thêm một chén cơm, thì cứ để cô ấy ngồi đi. Ngồi đâu cũng như nhau thôi mà, Mục Diệu, đúng không!" Đôi mắt sáng trong hướng về hắn chớp chớp.

Nhâm Mục Diệu quay đầu lại nhìn người giúp việc, "Chuẩn bị hai phần ăn đưa lên phòng ngủ!" . Đôi mắt ấm áp của hắn khi chuyển sang Lương Tử Ngưng, trong nháy mắt lập tức trở nên lạnh băng, khẽ nguyền rủa một tiếng, "Mặc kệ cô!"

Nhâm Mục Diệu dắt tay Kiều Tâm Du rời khỏi phòng ăn.

Kiều Tâm Du kéo hắn lại, nụ cười rực rỡ hiện đầy trên mặt, chỉ tay về phía Lương Tử Ngưng, "Hì hì...... Cô ấy đã chuyển vào phòng ngủ chính rồi."

Đôi mắt thâm thúy của hắn nhíu chặt, nhìn chằm chằm Kiều Tâm Du, muốn nhìn thấu ý nghĩa của nụ cười trong mắt cô, "Em có ý gì vậy?"

"Em có ý gì cơ chứ?" Kiều Tâm Du cong miệng lên, gãi gãi đầu, "Cô ấy nói làm thế sẽ tăng thêm tình cảm cha con cho hai người."

"Cho nên, em nhường gian phòng của mình cho cô ta?"

Kiều Tâm Du trước gật đầu một cái, sau đó lại lắc đầu.

"Rốt cuộc là em đang nghĩ gì trong đầu vậy hả?" Nhâm Mục Diệu để ý chuyện này là vì hắn không muốn Kiều Tâm Du chịu bất kỳ một uất ức nào. Kết quả thì sao? Đúng như trong tưởng tượng của hắn, Lương Tử Ngưng khi dễ cô. Nhưng mà, cô gái này lại không thèm để ý, còn cười vui vẻ như vậy. Không biết phải nói là cô không có đầu óc, hay là cô không có tim đây?

"Anh muốn em nói thật sao?" . Đôi mắt trong veo như nước chớp động, đôi lông mi dài nhỏ vẫy vẫy hai cái, "Thật ra thì, lúc ấy do quá mêt, nên em không có tinh lực cùng cô ấy khai chiến! Không nghĩ tới, lúc tỉnh dậy, em đã mất đi lãnh thổ rồi...... Em không phải cố ý!" Cô vì khó xử, nên không ngừng gãi đầu.

"Gì?" Lương Tử Ngưng đứng lên, "Cái gì khai chiến, tôi có khai chiến với cô không? Hơn nữa, khi tôi nói muốn ngủ ở gian phòng này, không phải là chính cô lập tức phủi mông một cái xoay người rời đi sao! Con đàn bà chết tiệt, giờ lại muốn trả đũa......" Lương Tử Ngưng giống như một người phụ nữ chanh chua, chửi rủa liên tục, vừa mở miệng, là bô bô không ngừng.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »