Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5133 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 125
xuất nhĩ phản nhĩ (nói một đằng làm một nẻo)

❊ ❊ ❊

"Tôi không muốn cho cô thứ "tự tại" đó!" Nhâm Mục Diệu khó chịu nói, không để ý tới cô càng không thèm hỏi cô.

Hai chân Kiều Tâm Du đá lung tung, hỏi ngược lại: "Hôm trước rõ ràng anh bảo tôi ngủ ở phòng khách mà? Anh, anh, con người anh sao thích nói một đằng làm một nẻo thế!"

Đôi mắt xinh đẹp của Nhâm Mục Diệu chợt lóe, "Tôi chính là thích nói một đằng làm một nẻo đấy." Một bộ biểu tình thẳng thắn, hùng hồn kèm xỏ lá, đuôi chân mày thẳng như thanh kiếm của hắn giương lên, "Thì sao?"

Kiều Tâm Du giận đến bĩu môi, hung tợn trừng mắt liếc hắn một cái.

Nhâm Mục Diệu cẩn thận đặt cô lên giường, đắp chiếc chăn êm ái lên cho cô, "Tôi phải về công ty, có chuyện gì em cứ gọi bác sĩ và y tá!"

Kiều Tâm Du dường như hờn dỗi, cô chôn chặt mình trong chăn, bao bọc mình toàn diện không chút khe hở, tỏ vẻ không để ý đến hắn.

Nhâm Mục Diệu nhìn biểu hiện như trẻ con của cô, bất đắc dĩ lắc đầu một cái, im lặng thở dài, con ngươi vẫn bị bao phủ bởi một màu đen. Vươn tay muốn vuốt ve mái tóc dài phiêu dật của cô, nhưng bàn tay nóng ấm của hắn bỗng dừng lại trong bầu không khí lạnh băng, hơi nóng dần dần tan đi...... Hắn không biết, chờ Kiều Tâm Du bồi dưỡng thân thể tốt lên, rồi sẽ mở miệng thế nào để nói cho cô biết về chuyện sinh non?

Lẽ tất nhiên, hắn phải ra loại quyết định ác độc ấy, hiện giờ hắn không cần phải đối xử tốt với cô. Nếu không, hắn không thể hạ được quyết tâm, không đưa ra được quyết định.

Bàn tay đang dừng lại trên không thu trở lại, Nhâm Mục Diệu lặng lẽ đứng dậy rời đi.

————

Trong phòng làm việc Nhâm tổng giám đốc, nhiệt độ chợt giảm xuống, mặc dù không khí ấm áp vẫn đang chầm chậm thổi, nhưng người ngoài vẫn cảm giác được khí lạnh đang toát ra từ ba người.

"Cậu định làm thế nào?" Luôn luôn ít lời, Ám Dạ Tuyệt mở miệng trước, phá vỡ bầu không khí trầm mặc.

"Đợi cô ấy dưỡng tốt thân thể, sau đó giải phẫu." Nhâm Mục Diệu lạnh nhạt, giọng nói bình tĩnh hệt như đó là chuyện của người ngoài.

Đinh Hạo Hiên mặt âm trầm, cất lời, "Phẫu thuật sinh non? Kiều Tâm Du có thể tiếp nhận sao?"

"Không chấp nhận, cũng chỉ có thể tiếp nhận!" Nhâm Mục Diệu nhấn mạnh, giọng nói kiên quyết dị thường.

"Có lẽ, cậu có thể khuyên giải cô ấy. Để cho cô ấy biết đứa trẻ bị hội chứng Down, chủ động tiếp nhận giải phẫu." Đinh Hạo Hiên nói lên ý kiến.

Nhâm Mục Diệu lắc đầu một cái, "Không thể."

Nhâm Mục Diệu rất hiểu Kiều Tâm Du, cho dù cô ấy biết đứa bé này không khỏe mạnh, nhưng chắc chắn cô vẫn kiên quyết sinh nó ra. Bởi vì cô ấy sẽ cảm thấy lần này chính cô đã đưa đứa bé vào chỗ nguy hiểm, cho nên để đền bù thiệt hại, dù biết phải chăm sóc đứa bé này cả đời, Kiều Tâm Du vẫn sẽ sinh nó ra.

"Cậu cần gì phải làm vậy, như thế chỉ khiến cho Kiều Tâm Du hiểu lầm cậu bức tử đứa nhỏ, cô ấy sẽ càng hận cậu hơn." Đinh Hạo Hiên vừa nghĩ tới Kiều Tâm Du sắp sửa phải chịu đựng thống khổ, con ngươi sáng trưng lập tức mờ đi.

Khóe miệng Nhâm Mục Diệu khẽ nâng lên, nụ cười rõ vẻ nhạt nhẽo, "Hận tôi, sẽ tốt hơn."

Không khí trong phòng làm việc ngày càng ngột ngạt, cảm giác như không thể thở nổi, nhưng một tiếng đạp cửa kinh thiên đã phá vỡ nó.

"Rầm ——" Dạ Mị hùng hồ "ra sân"

"Nhâm tiên sinh, cô thư kí của ngài thật lắm lời, tôi chẳng qua là có chút chuyện cần vào thôi! Vậy mà, cô ta lại hỏi đi hỏi lại có một chuyện, hỏi thì hỏi đi, hỏi xong rồi, cũng không chịu cho tôi vào ......" Dạ Mị mặc trang phục màu đen, vẫn như cũ, mái tóc dài của cô thoải mái tung bay, hiên ngang mạnh mẽ.

"Dù gì thì cô cũng đã vào rồi, không phải sao." Ám Dạ Tuyệt cúi đầu tỉ mỉ thưởng thức trà, tầm mắt vẫn chỉ rơi vào trên ly trà, thủy chung không thèm liếc nhìn cô một cái.

"Làm thế nào cô vào được?" Đinh Hạo Hiên liếc nhìn Nhâm Mục Diệu, cô thư kí ấy quả đúng là "MônThần" cực kì lắm lời, nếu không phải mỗi lần hắn vào mà không đùa bỡn dùng Mỹ Nam Kế với cô ấy một chút, thì làm sao hắn có thể dễ dàng như vậy mà tiến vào. Nhưng ...... Dạ Mị không có Mỹ Nam Kế để mà dùng, vậy cô ta dùng chiêu gì, Đinh Hạo Hiên không khỏi tò mò.

Dạ Mị giơ tay lên, dương dương tự đắc giơ quả đấm trong tay, "Một quyền xuất ra, lập tức giải quyết xong mọi chuyện."

"Ha ha......" Đinh Hạo Hiên cất tiếng cười to, vỗ vỗ bả vai Ám Dạ Tuyệt, "Không hổ danh là thủ hạ của cậu, ra tay rất ư là có phong cách "Ám Dạ Tuyệt", ha ha......"

Sắc mặt Ám Dạ Tuyệt âm trầm, chậm rãi phủi bàn tay Đinh Hạo Hiên xuống, từ tốn nói: "Cậu cũng muốn nếm thử tư vị của quả đấm à?"

Nghe vậy, Đinh Hạo Hiên lập tức khép lại miệng, phải biết một quyền của Ám Dạ Tuyệt, người không chết thì cũng tàn phế. Đinh Hạo Hiên cũng không muốn vì mình nói nhiều mấy câu, đã gây thảm kịch cho bản thân.

"Cô vào đây làm gì?" Ám Dạ Tuyệt lạnh lùng hỏi, lười nhác liếc xéo cô một cái.

Dạ Mị một tay đẩy Đinh Hạo Hiên đang đứng bên cạnh Ám Dạ Tuyệt ra, lập tức bước tới, lắc nhẹ bờ vai của hắn, mềm mại đáng yêu khẽ gọi một tiếng, "Tuyệt ~~~"

Giọng nói mị hoặc này, không khiến Ám Dạ Tuyệt tỏ chút phản ứng nào, ngược lại khiến Đinh Hạo Hiên toàn thân trở nên mềm yếu, chân đứng không vững.

"Bình thường một chút đi!" Ám Dạ Tuyệt cáu kỉnh ra lệnh.

Nghe xong lời này, sắc mặt Dạ Mị trầm xuống, khuôn mặt lãnh mỹ ngưng đọng thành một loại cảm giác oán hận, "Sao anh lại bảo tôi đi Ý!"

"Nhiệm vụ!" Ám Dạ Tuyệt thủy chung giữ vững sắc mặt không chút cảm xúc như một tờ giấy trắng.

"Rõ ràng là anh muốn đuổi tôi đi! Tôi chỉ khi dễ cô ấy có một chút, vậy mà anh đã vội vã đuổi tôi đi sao? Anh còn dám nói không có chút "tâm ý" với cô ấy ư!" Dạ Mị tức giận nói.

"Dạ Mị!" Ám Dạ Tuyệt nhếch lên cặp chân mày lạnh băng, "Cô hôm nay nói nhiều quá rồi."

Ám Dạ Tuyệt vừa nghe đến "cô ấy", tâm tình lập tức có phần phập phồng (cereniti: convert ghi là phập phồng, QT cũng vậy, theo ta nghĩ chắc là "hồi hộp", hay sao sao ấy, trời tuy hiểu nhưng vốn từ của mình ít quá, có ai có từ nào hợp không?).

Ngực vì chứa đầy khí giận, nên chúng có phần trở nên căng cứng, con ngươi của Dạ Mị lập tức hạ xuống, "Tôi sai rồi." Dù miệng nói ra những lời này, nhưng thái độ của cô vẫn như cũ không kiêu ngạo, không tự ti.

"Cô nên về chuẩn bị một chút đi!" Ám Dạ Tuyệt lần nữa hạ lệnh, vẻ mặt lãnh khốc tuyệt không thay đổi.

"Tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ này." Dạ Mị đang muốn rời đi, thì bị Nhâm Mục Diệu gọi lại.

"Vạn Thiến Thiến đâu?" Nhâm Mục Diệu vốn muốn bắt cô ta dùng để uy hiếp Vạn Khải Phong, không ngờ là không cần dùng tới.

"Á?" Dạ Mị kêu lên một tiếng sợ hãi, "Tôi quên khuấy đi mất, cô ta bây giờ vẫn còn đang ở cốp xe sau của tôi......" Truyện FULL

Đinh Hạo Hiên bật thốt lên, "Cái này mà cũng có thể quên?"

Dạ Mị lập tức khôi phục thái độ bình thường, vén một lọn tóc dài qua vai, lạnh lùng nói: "Mới có một ngày thôi mà, không chết được đâu."

Nhâm Mục Diệu thở dài một tiếng, lắc đầu, "Nếu đã vô dụng, vậy thả cô ta đi đi."

"Lập tức đi ngay!" Vừa dứt lời, người đã đi tới cửa.

Chờ Dạ Mị đi ra, Đinh Hạo Hiên không nhịn được bèn hỏi: "Cô ấy thật sự là đệ nhất sát thủ của tổ chức Ám sao? Hay tổ chức của cậu vốn không có người nào nữa ngoài cô ấy?"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »