Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5076 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 208
băn khoăn tin dữ

❊ ❊ ❊

Nhâm Mục Diệu bịt chặt mũi, há mồm, biểu cảm lừng lẫy dường như sắp lao ra chiến trường.

"Ha ha..." Kiều Tâm Du cười trộm ra tiếng, thu muỗng trở lại, "Ôi! Anh thật không chịu nổi khảo nghiệm!"

"Em lại dám trêu chọc anh?" Đôi mắt tối tăm của Nhâm Mục Diệu chợt lóe lên tia sáng lạnh, căm giận nhìn Kiều Tâm Du.

Đôi con ngươi trong suốt giảo hoạt của Kiều Tâm Du nheo lại, "Chỉ cho phép "châu quan đốt lửa, không cho dân chúng thắp đèn"!" Cô quay đầu nhìn về phía Đinh Hạo Hiên, cau mày, "Cháo của anh thật sự ...... ừm, anh tự mình uống đi?"

Để Đinh Hạo Hiên tự mình nếm thử mùi vị cháo này, xem xem hắn lần sau còn dám nấu những món đồ ngổn ngang này hay không.

Đinh Hạo Hiên vẻ mặt cười khổ, "Anh nghĩ hay là thôi đi! Cháo đó nếu không ai uống thì giục đi!" Đinh Hạo Hiên vốn nghĩ Kiều Tâm Du là một thiên sứ đơn thuần, nhưng khi nhìn thấy màn đấu trí anh dũng giữa cô và Nhâm Mục Diệu, hắn kiên quyết tin tưởng cô gái này thật không đơn giản. Để đề phòng khả năng bị Kiều Tâm Du bắt ép húp cháo, lòng bàn chân Đinh Hạo Hiên đã bôi sẵn mỡ, vụng về xem qua đồng hồ đeo tay, "Tiểu Du Du, anh còn một cuộc hội nghị sắp bắt đầu rồi, anh đi trước đây, em dưỡng bệnh tốt nhé, mai anh sẽ trở lại thăm em!"

Tặng Kiều Tâm Du một nụ hôn gió, sau đó hắn tức tốc xoay người, bỏ chạy.

"Đói bụng không?" Nhâm Mục Diệu lấy đi chén cháo trong tay cô, "Nhìn ngán chết."

"Xoảng ——" một tiếng, cả chén lẫn thìa đều bị ném vào thùng rác bên cạnh.

"Bây giờ em muốn ăn gì? Anh lập tức gọi điện thoại bảo chị Vương nấu, khi nào xong thì đưa tới đây."

"Có phiền lắm không?" Kiều Tâm Du lắc đầu một cái, "Không cần đâu, em không có khẩu vị."

"Cốc, cốc ——" cửa truyền đến hai tiếng gõ trong trẻo, cắt đứt màn đối thoại giữa hai người.

Phương Đình mặc áo blouse trắng như tuyết, cả người toát ra hơi thở nho nhã, như một Quý công tử nhã nhặn, hắn bước tới, đối mặt với Nhâm Mục Diệu, nói: "Nhâm tiên sinh, giờ tôi phải kiểm tra vết thương cho Tâm Du."

"Ừ!" Nhâm Mục Diệu đứng lên, đứng nghiêm bên giường, tầm mắt không lệch khỏi quỹ đạo nhìn Kiều Tâm Du.

"Nhâm tiên sinh, xin ra ngoài một chút." Phương Đình tao nhã nói.

"Tại sao? Tôi là chồng của Tâm Du, tại sao phải ra ngoài?" Đôi mắt sắc bén của Nhâm Mục Diệu mang theo một luồng sức lực mạnh mẽ quét về phía Phương Đình.

Kiều Tâm Du kéo kéo ống tay áo Nhâm Mục Diệu, "Anh ra ngoài một chút đi! Anh đứng bên cạnh sẽ mang đến áp lực cho anh Phương Đình, ngộ nhỡ anh ấy vì căng thẳng mà run tay, làm em đau thì sao?"

"Được rồi!" Nhâm Mục Diệu trợn mắt nhìn Phương Đình một cái, "Cẩn thận chút, đừng làm đau cô ấy đó." Giao phó xong, Nhâm Mục Diệu mới an tâm rời đi.

Sau khi Nhâm Mục Diệu đi, Phương Đình liếc nhìn băng ghê giường bệnh bên cạnh cô, sau đó ngồi xuống.

"Anh Phương Đình, anh không kiểm tra vết thương của em sao?" Kiều Tâm Du nhìn sắc mặt tối tăm của hắn, có chút không hiểu, "Sao thế?"

"Tâm Du, thật ra thì anh không đến kiểm tra vết thương của em, chỉ muốn Nhâm Mục Diệu đi khỏi, nói chuyện với em một chút thôi."

Lập tức, không khí trong phòng bệnh cứng đơ, dường như có chút mỏng manh, khiến hô hấp Kiều Tâm Du dồn dập, cô mơ hồ cảm nhận có một dự cảm xấu.

"Anh Phương Đình, có chuyện gì anh cứ nói đi!" Đôi mát trong suốt lộ ra vẻ cương nghị, ám chỉ cho Phương Đình rằng cô đã chuẩn bị tốt.

"Tâm Du, em mang thai, đã chín tuần, hơn hai tháng rồi." Chân mày Phương Đình giương lên, dường như đang nói một tin rất dữ.

"Anh nói em mang thai? Thật sao?" Đôi mắt trong suốt của Kiều Tâm Du nhất thời tách ra một tia sáng ngời, "Em thật sự có đứa nhỏ?" mặt cô mừng rỡ hỏi.

Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại, làn da mỏng phía trên như đang được nhún vào nước sôi, bên trong loáng thoáng mạch máu. Nhẹ nhàng bình thản đăt lên bụng, "Em có con..."

Kiều Tâm Du mừng rỡ như điên, nụ cười hiện đầy trên mặt, nhưng biểu tình vui sướng của cô hoàn toàn không lây được cho Phương Đình. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://thegioitruyen.com

Hắn nhìn vẻ vui mừng của Kiều Tâm Du, sắc mặt càng thêm xám xịt, mặc dù sự thật này có chút tàn khốc, nhưng hắn phải nói cho cô biết, để cô lựa chọn, "Tâm Du, nếu em sinh đứa bé này, sẽ nguy hiểm đến tính mạng."

"..." Kiều Tâm Du sửng sốt, nụ cười sáng lạn nhất thời cứng đơ, "Anh có ý gì?"

"Viên đạn nằm ngay giữa khe phân cách hai bán cầu trái phải, bây giờ nếu lấy đạn ra, tỷ lệ thành công cực kỳ thấp. Hơn nữa, trong thời kì mang thai, thân thể sẽ càng tiết ra hóc- môn, kích thích đến não, viên đạn nằm trong đó có thể khiến em bị xuất huyết trong..."

"Đừng nói nữa! Đừng nói nữa!" Kiều Tâm Du bịt chặt lỗ tai của mình. Cô vốn nghe được một tin tức tốt đến mức muốn hoan hô nhảy nhót, giờ lại lập tức đẩy cô vào địa ngục, cô không chịu nổi sự chênh lệch cứ như nước sông so với mặt biển này. Chua xót trong tâm lan tràn đến chóp mũi, đôi mắt cô nóng lên, nước mắt chảy xuống.

"Tâm Du, em tỉnh táo một chút..." Phương Đình an ủi cô, tự trách, cúi đầu, "Là anh vô dụng, không có năng lực cứu em!"

"Anh Phương Đình, không phải lỗi của anh!" Kiều Tâm Du chớp mắt, lệ cứ thế tuôn rơi, "Bây giờ có hai con đường để em chọn đúng không? Một là, lấy bỏ đứa bé này, bảo đảm an toàn của mình. Hai là, mạo hiểm lưu lại đứa trẻ, mà điều này có thể khiến em tùy thời có thể chết cùng, liều lĩnh sinh nó ra."

Phương Đình gật đầu, "Anh vẫn chưa nói chuyện này với Nhâm Mục Diệu. Nếu nói cho anh ta biết, anh ta có thể sẽ thay em lựa chọn, mặc kệ em hiểu lầm."

"Đúng!" Nước mắt lẳng lặng rơi, Kiều Tâm Du bình thản nói: "Anh ấy sẽ ép em bỏ đứa bé này, giống như lần trước, lấy xuống đứa bé bị chứng Đường Thị Tổng Hợp."

Kiều Tâm Du dán tay thật chặt vào bụng, dường như khi cô làm vậy, sẽ có thể cảm nhận được sự tồn tại của đứa nhỏ, "Anh Phương Đình, em muốn đứa bé này. Em đã mất đi một đứa con, lần này, em nhất định phải bảo vệ nó thật tốt..."

Phương Đình không ngờ cô sẽ lựa chọn điều này, "Tâm Du, vậy tính mạng em sẽ nguy hiểm! Em không thể liều lĩnh..."

Chân Kiều Tâm Du run bần bật, dịch chuyển, đi tới băng ghế bên cạnh, "Em chỉ biết các anh ai cũng muốn bức em tổn thương tới con mình, các anh đều là đồ bại hoại cực kì!"

"Tâm Du, đừng nên kích động!" Giọng Phương Đình chậm lại, khuyên cô, "Em phải suy nghĩ kĩ một chút, Nhâm Mục Diệu sẽ đáp ứng em mạo hiểm tính mạng mình sinh ra đứa trẻ này sao? Em nhẫn tâm để anh ta chịu đựng áp lực tâm lí, bất cứ lúc nào cũng có thể mất em sao?"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »