Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5010 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 191
báo cho biết chân tướng

❊ ❊ ❊

Kiều Tâm Du bất đắc dĩ nhìn hộp thuốc sắp bị hắn nhổ ra gần hết, căm giận nghiến răng nghiến lợi nhìn hắn nói: "Em nên mua nước biển, rồi cắm kim vào đâm chết anh mới phải!"

"Ư ....." Nhâm Mục Diệu đau đớn cau chặt chân mày, phát ra tiếng rên rỉ khó chịu.

"Ai! Thật không còn cách nào với anh!" Kiều Tâm Du ngậm hai viên thuốc con nhộng vào trong miệng của mình, uống thêm một hớp nước ấm. Đôi môi mềm mại của cô chiếm lấy hai cánh môi của hắn.

Xúc giác mềm mại nhẵn nhụi, còn có mùi vị quen thuộc, khiến Nhâm Mục Diệu kìm lòng không được mở miệng ra, đưa lưỡi, ý muốn tiến một bước, hấp thu hương thơm mềm mại. Nhưng không ngờ tới chiếc lưỡi ướt át ấm áp đã thâm nhập vào miệng của hắn ——

Kiều Tâm Du ra sức đẩy hai viên thuốc con nhộng vào trong miệng hắn, để phòng ngừa hắn nhả ra, cô lấy môi mình ngăn chặn miệng hắn lại.

Nụ hôn ẩm ướt, mang theo hơi thở triền miên, dần dần khiến Kiều Tâm Du mê say.

Mặc dù viên thuốc con nhộng đã thành công tiến vào miệng Nhâm Mục Diệu, nhưng hắn vẫn là không chịu nuốt xuống, dưới cái hôn kịch liệt cùng ẩm ướt, vỏ bọc viên thuốc dần dần bị hòa tan, vị đắng tanh nồng lan tràn ra khắp miệng Nhâm Mục Diệu.

Kiều Tâm Du vội vàng đẩy hắn ra, "Khụ, khụ —— đắng quá!"

Cô nhìn thấy gương mặt tuấn tú của Nhâm Mục Diệu nhăn thành một đoàn, biểu tình khổ sở, lập tức nhét một viên chocolate trong miệng hắn, "Cho anh uống thuốc thật đúng là khó khăn!"

————

Không biết ngủ bao lâu, Nhâm Mục Diệu mở ra đôi mắt nặng nề, ánh nhìn nhập nhèm mông lung dần trở nên rõ ràng, nhưng đầu lại đau nhức không thôi, "Đây là đâu?" Nghĩ tới nghĩ lui, hắn nhớ mình lúc đó đang chờ Tâm Du ra ngoài, nhưng hắn đợi rồi lại đợi, cô mãi vẫn không chịu ra gặp hắn, không chịu tha thứ cho hắn.

Nhâm Mục Diệu quan sát căn phòng nhỏ hẹp này, còn không lớn bằng phòng vệ sinh của nhà họ Nhâm nữa. Tuy nhỏ, nhưng nó được trang hoàng thật đáng yêu, trên đầu tủ treo quần áo cũ, vì bị tróc sơn từng mảng, nên Kiều Tâm Du bọc lên một lớp vải hồng, tường thì được trang trí thêm mấy bức hình thêu vẽ tình xảo ...... Một căn phòng nho nhỏ, nhưng không khỏi lộ ra sự độc đáo, khéo léo dụng tâm của nữ chủ nhân.

Nhâm Mục Diệu đột nhiên có cảm giác là lạ, chậm rãi nhấc chăn lên, "Shit!" Hắn khẽ nguyền rủa một tiếng, quần áo đâu mất tiêu rồi? Hắn làm sao mà ngay cả một mảnh chiếu cũng không có?

Hắn vừa quay đầu thì thấy trên tủ đầu giường có để một tấm hình, thật ra thì cũng không tính là hình được. Đây là hình của hắn được cắt xuống từ trang bìa tạp chí, sau đó đặt trong khung hình tinh xảo.

Khóe miệng Nhâm Mục Diệu khẽ nâng lên, một nụ cười nhạt tùy ý nở rộ trên gương mặt tuấn dật. Hắn vùi đầu trong chăn, ngửi mùi hương thanh nhã man mát —— hương vị của Kiều Tâm Du.

"Tâm Du, Tâm Du!" Nhâm Mục Diệu đột nhiên có cảm giác như được nhìn thấy cô, hé miệng quát to lên.

Kiều Tâm Du nghe được giọng nói truyền ra từ phòng ngủ, lập tức vặn nhỏ bếp, đi vào trong.

"Anh tỉnh rồi à?" Kiều Tâm Du đi vào, đưa tay thăm dò nhiệt độ trên trán hắn, "Vẫn còn hơi nóng."

Mắt Nhâm Mục Diệu không hề chớp, hắn nhìn chằm chằm vào cô, không nói gì.

"Anh đang nhìn gì thế?" Kiều Tâm Du bị hắn nhìn chăm chú, cảm thấy là lạ trong lòng.

"Quần áo của anh, có phải em......" Nhâm Mục Diệu vẻ mặt âm trầm, kéo chăn cao lên, đem chính mình khóa lại bên trong thật thật thật chặt.

"Đúng vậy! Không phải cả người anh bị em dội nước ướt hết sao! Anh lại bị cảm, mặc quần áo ướt sũng không tốt."

Trong lòng Nhâm Mục Diệu nảy ra ý muốn trêu cợt cô, phủ chăn lên chẻ cả đầu "Giờ anh đã bị em xem hết rồi, em phải chịu trách nhiệm với anh!"

"Chịu trách nhei65m?" Chân mày Kiều Tâm Du khẽ chau chặt, kéo kéo chăn mền của hắn, "Được rồi, đừng đùa nữa!"

Kiều Tâm Du vẫn cho là Nhâm Mục Diệu chỉ có lãnh khốc vô tình, thô bạo kiêu căng, không ngờ tới sau khi ngã bệnh, hắn lại ...... đáng yêu như thế. Không phải giống như một bé con không chịu uống thuốc thì lại giống như bây giờ, thích đùa giỡn người khác.

Nhâm Mục Diệu để chăn xuống, lộ miệng ra, dùng đôi mắt tối tăm đe dọa nhìn Kiều Tâm Du, "Hiện giờ anh đã bị em xem hết rồi, em không phải không muốn thừa nhận chứ?"

"Em thừa nhận, vậy được rồi chứ!" Kiều Tâm Du phẫn uất liếc hắn một cái, thầm nói: "Cũng đâu phải lần đầu tiên nhìn thấy, không biết nhìn đến bao nhiêu lần rồi, còn giả bộ thanh thuần gì nữa......"

Vừa dứt lời, Kiều Tâm Du cảm thấy thắt lưng truyền đến một lực kéo mạnh.

"A ——" Kiều Tâm Du kêu lên một tiếng sợ hãi, sau đó cô đã rơi vào lồng ngực Nhâm Mục Diệu.

"Buông em ra! Anh mau buông em ra đi!" Kiều Tâm Du bất mãn đánh vào lồng ngực của hắn.

Nhâm Mục Diệu giữ lấy hai tay của cô, "Anh bây giờ là bệnh nhân, em có thể dịu dàng một chút hay không?"

"Hừ!" Kiều Tâm Du quay đầu, "Anh buông em ra! Cháo còn đang nấu đấy......" Cánh tay tráng kiện của Nhâm Mục Diệu bóp chặt vòng eo nhỏ của cô, khiến Kiều Tâm Du không thể động đậy.

"Không thả!" Nhâm Mục Diệu dúi đầu vào cần cổ cô, mùi thơm nhàn nhạt lập tức thấm vào tim phổi của hắn, "Đã rất lâu không được ôm em, để anh ôm em đi, được chứ?"

Kiều Tâm Du đánh không lại công phu dịu dàng của hắn, cô chấp nhận lẳng lặng nằm trong trong ngực của hắn.

"Tâm Du, đứa nhỏ trong bụng Lương Tử Ngưng không phải của anh." Nhâm Mục Diệu biết cô bây giờ vẫn còn tự trách thật nhiều vì sự việc kia, nếu không làm giảm bớt cảm giác tự trách của cô, cô sẽ không ngoan ngoãn trở lại bên cạnh hắn.

"Viện cớ!" Kiều Tâm Du vừa nghe đến Lương Tử Ngưng, vết sẹo trong lòng như bị tách ra, máu tươi ồ ạt, không ngừng phun trào từ bên trong.

Vẫn lo lắng như vậy, vẫn đau như vậy......

"Không phải viện cớ, mà là sự thật! Anh đã nhờ Ám Dạ Tuyệt điều tra qua rồi. Đứa bé trong bụng Lương Tử Ngưng không phải của anh, mà là của Nhâm Dịch Tuấn ." Nhâm Mục Diệu ôm chặt cô, một tay trêu đùa mái tóc đen sáng mềm của cô.

"Nhâm Dịch Tuấn? Chuyện này có liên quan gì tới anh ta?" Kiều Tâm Du càng nghe càng hồ đồ, sao có thể dính dáng tới Nhâm Dịch Tuấn đây?

"Đơn giản mà nói! Lương Tử Ngưng là gián điệp do Nhâm Dịch Tuấn phái tới, cô ta cố ý chỉnh sửa gương mặt thành dáng vẻ của chị cô ta – Lương Tử Oánh, mục đích chính là muốn dễ dàng đến gần anh hơn, sau đó trộm đi tài liệu cơ mật của tập đoàn Nhâm thị, rồi liên hợp với tập đoàn Kim Thái hòng đoạt lấy Nhâm thị." Truyện FULL

Nghe được chân tướng, Kiều Tâm Du không khỏi sững sờ, không nghĩ tới Nhâm Dịch Tuấn sẽ làm ra loại chuyện như vậy.

Kiều Tâm Du rũ mắt xuống, "Nhưng...... đứa trẻ trong bụng Lương Tử Ngưng bị em hại chết vẫn là sự thật?"

"Cô ta có thể lợi dụng đứa bé này, coi nó như công cụ để tiếp cận anh, em nói xem, đối với đứa bé này cô ta có mấy phần để ý!"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »