Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5102 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 217
dịu dàng nói lời từ biệt

❊ ❊ ❊

"Cốc cốc!" Phương Đình chau mày đứng ngoài cửa. Khi nghe y tá nói có một đám người mặc áo đen như hung thần ác sát đến phòng bệnh Kiều Tâm Du, hắn lập tức bỏ xuống công việc chạy tới đây ngay.

"Anh Phương Đình!" Kiều Tâm Du còn chưa kịp ổn định tinh thần mình lại, "Anh biết không? Em còn có ba, thật đó, em còn có ba." Sự xúc động mừng rỡ của cô hóa thành giọt nước nơi khóe mắt rồi lẳng lặng rớt xuống .

Phương Đình chăm chú quét ánh mắt khắp phòng bệnh, nhìn người đàn ông áo đen đang đứng đó hồi lâu, "Bệnh nhân vừa mới tỉnh lại, cần được nghỉ ngơi." Truyện Sắc Hiệp - http://thegioitruyen.com

Hình ảnh Kiều Tâm Du té xỉu trong ngực hắn vẫn còn đọng lại rất sâu trong tâm trí, Nhâm Mục Diệu hướng Phương Đình gật đầu một cái, sau đó nắm lấy cánh tay Lạc Y, "Đi thôi! Không nên quấy nhiễu em gái anh nghỉ ngơi, đúng chứ?"

Phòng bệnh hơn chữa bệnh, giảm thiểu tối đa hắn ta không có ý tốt với Kiều Tâm Du.

Đám người kia vừa rời đi, phòng bệnh lập tức rơi vào khoảng không yên tĩnh.

Kiều Tâm Du nhìn vẻ mặt buồn rầu của Phương Đình, thu lại sự vui sướng của mình, tỉnh táo hỏi: "Có tin xấu sao?"

"Ừ!" Phương Đình nặng nề thở dài, gật đầu, "Lần này em chảy máu mũi chính là vì não xuất huyết..."

Đôi mắt sáng trong nháy lên, Kiều Tâm Du sững sờ chốc lát, sau đó hỏi: "Về sau sẽ ngày một nặng hơn?"

"Phát tác một lần, nguy hiểm hơn một phần." Ánh mắt Phương Đình dần trở nên ảm đạm, "Lần phát tác sau có lẽ sẽ nặng thêm."

"Hiểu rồi." Kiều Tâm Du khép lại đôi mắt, gật đầu, chống tay lên trán.

Nhất định phải rời khỏi hắn, sớm trễ không quan trọng. Muộn màng, không chỉ lưu lại dấu vết, còn khiến mình càng không nỡ rời đi. Dường như, bị bức bách đến nước này, cô đã không thể không dũng cảm bước đi.

Kiều Tâm Du cắn môi, "Anh Phương Đình, chúng ta nên nhanh chóng hơn?"

"Tâm Du, nếu điều này đã làm khó em, sao em còn phải..." Phương Đình thật sự rất không hiểu, rõ ràng hai người họ yêu nhau như vậy, tại sao khi gặp phải chướng ngại lại không thể cùng nhau đối mặt?

"Bởi vì em yeu anh ấy, thật yêu thật thương anh ấy, muốn dùng toàn bộ sinh mạng để yêu anh ấy..." Giọt lệ nóng bỏng chảy xuống, nhẹ nhàng trong trẻo như nước suối, "Không muốn nhìn anh ấy lo lắng vì em, không muốn nhìn thấy anh ấy vì em mà khổ sở, không muốn làm khó anh ấy..."

Giọng Kiều Tâm Du nghẹn ngào, nói không được nữa, vùi đầu vào trong chăn khóc rống lên, âm thanh nức nở nghẹn ngào đứt quãng thoát ra khỏi tấm chăn.

"Tâm Du..." Phương Đình thấy cô đau lòng như vậy, tim hắn cũng chìm vào đáy hồ lạnh cóng.

————

Đêm lạnh như nước, trăng sáng như lụa.

Mặt trăng được treo lên cao, ánh sáng êm ái như một dòng suối bạc, vài giọt rơi vào trong phòng bệnh. Lạnh nhạt, khiến phòng bệnh càng thêm cảm giác mờ ảo.

Nằm trên cánh tay ấm áp, Kiều Tâm Du mở đôi mắt trong như nước của mình ra, mắt cô trống rỗng hoàn toàn không có tiêu điểm, hơi thở dài, cô trở mình, đè lên người Nhâm Mục Diệu, tinh tế mềm mại êm ái hôn lên lồng ngực của hắn, lên cổ, bên tai, cánh môi... Một đường thẳng xuống.

Nhâm Mục Diệu bỗng chốc mở ra đôi mắt như tỏa sáng trong bóng tối, hai cánh tay ôm lấy Kiều Tâm Du trong ngực, mỉm cười nói: "Em ăn trộm đậu hũ của anh à?"

"Chẳng lẽ anh muốn em chịu trách nhiệm?" Kiều Tâm Du nằm trên người hắn, chạm nhẹ lên trán hắn.

"Em nói thử xem?"

Hơi thở ấm áp nhào vào vùng nhạy cảm giữa cổ và gáy Kiều Tâm Du, toàn thân cô run lên, "Vậy em lấy thân báo đáp nhé!" Cô đứng dậy, hai chân giang ra ngồi lên người hắn, tay cởi áo ngủ của hắn.

Nhâm Mục Diệu bắt được hai tay của cô, đuôi lông mày giương lên, "Em còn muốn chơi tiếp? Ngộ nhỡ lửa bị em đốt, em cần phải dập tắt lửa đấy!"

Kiều Tâm Du đẩy tay hắn ra, tiếp tục cởi áo của hắn, xinh đẹp nở một nụ cười ngây thơ, "Em phụ trách đốt lửa, anh phụ trách dập lửa, đấy mới là công bằng chứ?"

Nhâm Mục Diệu vẻ mặt buồn bực, giận dữ trừng mắt nhìn cô, "Lại muốn khi dễ anh rồi, gì chứ?"

"Nếu em nói em muốn thì sao?" Đôi mắt trong suốt sáng rời lóe ra ánh sao, trừng mắt nhìn hắn.

"Vậy anh không cự tuyệt." Hai tay Nhâm Mục Diệu đặt lên eo cô, xoay người, ấm áp đè lên cô. Phải biết mỗi đêm ôm thân thể thơm ngát trong lòng, Nhâm Mục Diệu phải tốn biết bao nhiêu nghị lực mới có thể nhịn xuống dục vọng.

Đôi mắt thâm thúy của hắn nhìn cô, "Vết thương của em... Không sao chứ?" Giọng khàn khàn gián tiếp nói lên dục vọng đã sớm bị cô khơi mào lên.

Kiều Tâm Du giờ cũng có chút ngượng ngùng, cô lắc đầu, "Không đâu." Mắt cô khép lại, không dám nhìn thẳng hắn.

Lần này Nhâm Mục Diệu không chần chừ nữa, bàn tay hắn cấp tốc thoát đi trở ngại dư thừa trên người Kiều Tâm Du, ẩm ướt hôn lên làn da thịt trắng nõn mềm mại, mút vào, cắn xé... Rơi xuống một điểm đỏ thẫm.

Bàn tay nóng bỏng êm ái vuốt ve phần đẫy đà, tay khác lướt qua phần bụng bằng phẳng, tiếp tục tuần tra xuống, tìm kiếm đến cánh hoa mềm mại, áp sát lại chầm chậm vê lấy, cho đến khi lấy được một dải mật ngọt...

"Ư..." Kiều Tâm Du cảm giác mình như đang bị đốt cháy, toàn thân mềm mại vô lực phát ra âm thanh yêu kiều.

Một giọt lệ từ khóe mắt cô lăn xuống, nhanh chóng vỡ tan thành những tia sáng nhỏ trong suốt, như biểu thị lên tiếng lòng của cô —— cho dù trái tim cô bị phá tan thành những mảnh nhỏ, cô vẫn không cho phép mình chùn bước lựa chọn cách phải rời đi, một mình đối mặt với nỗi khổ sở này.

————

Ấm áp qua đi, Kiều Tâm Du đổ mồ hôi đầm đìa, cô nằm trong ngực Nhâm Mục Diệu, trên mặt hiện lên hai mảnh đỏ hồng.

"Mục Diệu, để ba phải tới đây gặp em hình như rất không lễ phép?"

"Nhưng bây giờ em còn chưa khỏe lại, bằng không để anh đi cùng em tới Ý gặp ba vợ." Trên khuôn ngực nhẵn nhụi của Nhâm Mục Diệu hiện lên một lớp mồ hôi tinh mịn, phản xạ ánh đèn đêm, khắc họa đường vân da tinh tráng.

Kiều Tâm Du trở mình, ngước mắt nhìn thẳng vào hắn, "Hay anh đi đón ba em qua đây đi, tỏ chút lòng hiếu thảo!"

Nhâm Mục Diệu gật đầu một cái, "Cũng được!" Vui vẻ đáp ứng.

"Em biết anh tốt nhất!" Kiều Tâm Du ngẩng đầu lên, hôn một cái "chụt" rõ to lên mặt hắn.

Âm thanh trong trẻo che lấp cảm xúc nặng nề đè nén, cũng giấu đi tầng mây đen u ám trên mặt cô.

"Lúc anh không ở đây, phải ngoan ngoãn uống thuốc, còn phải nghỉ ngơi thật nhiều, không cho phép giận dỗi, nhớ nghe lời Phương Đình..." Nhâm Mục Diệu rề rà giao phó một loạt công việc.

Đôi mắt nhàn nhạt hiện lên một làn nước thu, lẳng lặng nghe hắn càu nhàu, trong lòng càng không ngừng tỏa ra các quả bong bóng mật ngọt, đôi tay cô ôm lấy hắn thật chặt, dường như phải bắt được hắn, không bao giờ thả đi...

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »