Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5069 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 158
đau lòng

❊ ❊ ❊

Tại sao phải như vậy, tại sao?

Cô bây giờ giống như một kẻ dư thừa, Nhâm Mục Diệu có thể trở về thời điểm sáu năm trước rồi, hắn có cô gái thương yêu hắn, mà người kia lại giống Lương Tử Oánh như đúc, cô ấy còn có con với hắn nữa. Tất cả đều hoàn mỹ, thời gian như đang quay ngược lại. Điều bất đồng duy nhất, chỉ có cô mà thôi.

Thế giới của hắn có thể trở về như trước, nhưng thế giới của cô lại không cách nào trở lại. Kí ức đen tối trong nhà tù, vĩnh viễn tồn tại sâu trong trí nhớ của cô. Cô còn mất đi cả tim mình, đoán chừng cũng không thể tìm lại được.

"Kiều Tâm Du, sao cô lại ở đây?"

Đỉnh đầu truyền đến một giọng nói mạnh mẽ của đàn ông.

Kiều Tâm Du lập tức xoay người, lau lệ nơi khóe mắt, nụ cười tiêu chuẩn lần nữa xuất hiện trên mặt cô. Sau đó cô quay lại nhìn hắn, "Nhâm Dịch Tuấn, thật khéo! Sao anh lại tới bệnh viện?"

"À! Một người bạn của tôi bị bệnh, tôi tới thăm." Đôi con ngươi tối tăm của hắn dần bị một lớp khí lạnh phủ lên.

Mặc dù Kiều Tâm Du đang cực lực đè nén đau thương của cô, nhưng hành lông mi nhỏ dài bị thấm nước càng thêm đen, làn nước bập bềnh trong đôi con ngươi, đã làm lộ ra nỗi bi thương trong lòng cô.

"Tôi ngồi đây thì có sao không?" Nhâm Dịch Tuấn lễ phép hỏi một tiếng.

Kiều Tâm Du lắc đầu một cái, "Ngồi đi!" Cô dời người sang bên cạnh, chừa chỗ cho hắn.

"Cô đứng lên chút đi!" Nhâm Dịch Tuấn lấy khăn quàng cổ trên người xuống.

Kiều Tâm Du ngây ngốc đứng lên, sững sờ nhìn hắn phủ chiếc khăn quàng lên trên băng ghế đá, cô vội vã ngăn cản, "Này, vậy không tốt lắm đâu!"

"Băng ghế đá lạnh như vậy, sẽ làm cô ngã bệnh mất." Nói xong, hắn ấn bả vai Kiều Tâm Du xuống, ép cô ngồi lên trên khăn quàng cổ của hắn.

Nhâm Dịch Tuấn chưa từng có hành vi tỉ mỉ, quan tâm người khác như thế, nhưng khi hắn nhìn thấy Kiều Tâm Du, hắn lại không nhịn được ý nghĩ muốn đem cô nâng niu trong lòng bàn tay, quan tâm cô, che chở cô.

"Cám ơn!" Kiều Tâm Du ngập ngừng nói.

"Cô gặp phải chuyện gì sao?" Hắn rất tự nhiên mở miệng, hỏi thăm cô mọi chuyện. Khẩu khí quen thuộc như đang hỏi thăm cuộc sống của một người bạn đã lâu không gặp.

"Không có, không có gì." Kiều Tâm Du vẫn có chút đề phòng với hắn, cô không muốn đem tất cả mọi chuyện nói cho hắn biết.

"Sao, không muốn nói cho tôi biết à? Tôi đoán tám phần là do Nhâm Mục Diệu khi dễ cô rồi." Nhâm Dịch Tuấn chắc chắn nói.

Vừa nhắc tới Nhâm Mục Diệu, nỗi đau bớt đi phần nào lúc nãy lại bắt đầu nhói lên, mũi cô bỗng đau xót, nước mắt lẳng lặng chảy xuôi xuống, "Anh đừng nhắc tới anh ấy có được không, tôi không muốn nghe ......" Truyện FULL

Mặc dù đã cố gắng đè nén xuống, nhưng nước mắt vẫn giống như những hạt trân châu bị đứt dây, liên tục rơi xuống. Kiều Tâm Du dùng sức lau nước mắt, nhưng vừa lau xong một đợt, một đợt nước khác lại tuôn ra. Dù cô cố gắng cỡ nào, vẫn không thể lau hết chúng, như vết thương trong lòng, không thể nào kín miệng.

Nhâm Dịch Tuấn vỗ vỗ bả vai của mình, "Cho cô mượn dựa một chút!"

"Không cần!" Giọng nói nghẹn ngào mang nặng âm mũi.

"Ai ~~~" Nhâm Dịch Tuấn thở dài một tiếng. Cô rõ là mềm yếu, tại sao lại muốn giả bộ kiên cường chứ?

Nhâm Dịch Tuấn không để ý tới phản kháng của Kiều Tâm Du, ôm trọn cô vào trong ngực mình, khẽ vuốt nhẹ lưng cô, "Nếu muốn khóc thì cứ thỏai mái khóc đi, như thế lòng cô còn có thể dễ chịu hơn một chút, cứ khóc lớn lên!"

"Ư hức ....." Đè ép nhiều bi thương trong lòng như vậy, hẳn cũng nên buông thả chúng một thoáng, nếu cứ tiếp tục đè nén, thì khi tích tụ nhiều cũng sẽ thành bệnh.

Kiều Tâm Du đầu tiên là nhỏ giọng khóc sụt sùi, nhưng đau thương cứ liên tục tràn ra từ sâu trong đáy lòng cô, rồi cô vứt đi sự e dè của mình, lên tiếng khóc lớn.

Vài tia ánh mặt trời xuyên thấu qua những cành cây dày đặc, rơi vào trên người của cô, phủ lên người cô một tầng sắc mê ly.

Vườn hoa vắng vẻ, thật lẳng lặng mà lặng lẽ.

Nhưng đáy lòng cô lại không cách nào yên bình như thế, những đợt sóng dữ cứ liên tục ập tới......

————

Mọi thứ thật bừa bộn, như có một vụ cướp vừa diễn ra.

Ánh mắt Nhâm Mục Diệu nhìn chằm chằm vào phương hướng Kiều Tâm Du rời đi, khí giận phủ đầy lên đôi mắt u tối của hắn, lửa giận tán loạn.

Song Lương Tử Ngưng vẫn quỳ trên mặt đất, chân cô có chút tê dại, cô đưa tay lôi lôi ống tay áo của Nhâm Mục Diệu, "Van xin anh, tha cho con của chúng ta có được hay không?"

Nhâm Mục Diệu chợt vung tay lên, "Chỉ có đứa nhỏ do Tâm Du sinh ra mới là con của tôi, về phần đứa trẻ này, đó chỉ là một kết quả ngoài ý muốn."

"Thế nhưng đứa bé đã chân thật tồn tại."

"Tôi sẽ không để cho nó sống sót!" Nói xong câu đó, hắn hất tay rời đi.

Lương Tử Ngưng ngồi liệt trên mặt đất lạnh băng, hai tay cô chống trên đất, một giọt lệ lăn xuống, "Con ơi, mẹ phải làm gì để cứu con đây? Mẹ nên làm gì mới có thể giúp ba con đây?"

————

Đầu hắn ngập đầy lửa giận, trong đầu Nhâm Mục Diệu không ngừng hiện lên vẻ mặt bi thương của Kiều Tâm Du, hắn hốt hoảng gọi điện thoại cho cô, nhưng chẳng có lần nào thông. Hắn giống như một con ruồi mất đầu, gặp người nào cũng kéo qua hỏi một chút, dường như, thế giới của hắn đã hỗn loạn rồi.

Khi hắn đi tới vườn hoa nhỏ phía sau bệnh viện, lập tức nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia thế nhưng lại đang rúc đầu vào trong ngực của người đàn ông khác, hắn tức giận, hừng hực khí thế bước tới, nắm chặt áo của tên đàn ông kia, rồi đấm mạnh vào mặt hắn ta.

"Nhâm Mục Diệu, anh làm gì ở đây!" Kiều Tâm Du hướng phía hắn rống to, mặt cô đầy nước.

Nhâm Dịch Tuấn ưu nhã lau vết máu nơi khóe miệng, chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt đe dọa nhìn Nhâm Mục Diệu, "Không ngờ chỉ có mấy năm không gặp, mày đã trở nên bạo lực như vậy!"

Trong nháy mắt, Nhâm Dịch Tuấn ngẩng đầu, đôi mắt thâm thúy của hắn ta cũng lập tức bắn ra tán loạn những tối tăm cùng với lạnh lẽo. Ánh mắt hai người giống nhau như đúc, Nhâm Mục Diệu lập tức ý thức được thân phận của hắn.

Cánh môi mỏng của Nhâm Mục Diệu khẽ nâng lên, tạo thành một nụ cười châm biếm, "Mày nói tao sao? Thích cám dỗ phụ nữ có chồng, quả không hổ danh là con của một bà mẹ "vụng trộm" chuyên nghiệp!"

Đôi mắt lạnh như băng hừng hực lửa giận, Nhâm Dịch Tuấn không cách nào đè nén xuống lửa giận của mình, "Mẹ mày mới là đồ đàn bà hạ tiện, đi cướp chồng của người khác!" Hắn xông lên phía trước, lưu loát đưa qua một đấm ——

Nhâm Mục Diệu nhanh nhẹn xoay người, tránh được nắm đấm của hắn ta, ngay sau đó, hắn ra một cú đá vào ngay lồng ngực của Nhâm Dịch Tuấn ......

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »