Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5141 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 243
lấy cái chết để uy hiếp

❊ ❊ ❊

Kiều Tâm Du vì không muốn lộ ra sơ hở, cô lựa chọn cách trốn tránh vấn đề, "Cả người anh đầy mùi rượu, hôi chết, còn không mau đi tắm đi!"

Nhâm Mục Diệu nhặt cặp kiếng rơi bên cạnh chân cô, giúp cô đeo lên, "Tâm Du, mắt em bị sao thế? Từ khi nào thì độ cận lại lên nhanh vậy?"

Đeo kính lên, mọi thứ trở nên rõ ràng, cô quay đầu nhìn về phía Nhâm Mục Diệu, tỉ mỉ nhìn chằm chằm gương mặt hắn, chậm rãi vươn tay muốn chạm vào, "Em rất muốn mình vĩnh viễn có thể nhìn anh như thế này......"

Nhâm Mục Diệu bắt được tay cô, lôi kéo, áp cô vào lồng ngực, "Em sẽ không sao đâu, dù tương lai phải đối mặt với chuyện gì, anh vẫn sẽ ở bên cạnh em, vĩnh viễn đều ở bên em."

"Em sợ lắm, thực sự rất sợ......" Giọng Kiều Tâm Du nghẹn ngào, giữa những đoạn ngắt âm lộ ra ưu thương vô hạn.

Bóng tối vô tận, mênh mông mịt mù, cô còn có thể kiên trì sao?

Nhâm Mục Diệu đột nhiên cảm thấy mình thật sự chưa hiểu rõ cô.

Mỗi ngày, vì sinh hoạt giống như một người bình thường, rất hay giả vờ mình là một người rất kiên cường, giống như một bước tường được kiến tạo vô cùng cứng chắc, để những người quan tâm cô không vì cô mà lo lắng, thật ra thì bức tường kia chỉ đang giúp cô che giấu vẻ mềm yếu của chính mình.

Nhâm Mục Diệu vỗ nhẹ phía sau lưng cô, "Không cần phải sợ, còn có anh ở bên cạnh em. Lần trước em đã tự mình quyết định một lần, lần này, đến lượt anh có được không, đồng ý giải phẫu nhé."

"Được!" Kiều Tâm Du gật đầu, thực tế tàn khốc khiến cô không thể không lựa chọn đấu tranh để có được ánh sáng, đấu tranh với đợt giải phẫu một lần.

Trong thế giới bóng tối, không còn thấy được hắn, cuộc sống như thế đối với Kiều Tâm Du mà nói, còn hơn cả sống không bằng chết.

"Tâm Du, em đồng ý? Em thật sự đồng ý ư?" Nhâm Mục Diệu quả thật không thể tin vào tai của chính mình, hắn nghĩ mình sẽ còn phải tốn thật nhiều công sức và tài năng thuyết phục để Kiều Tâm Du đồng ý giải phẫu, nhưng hắn không ngờ cô sẽ dễ dàng đáp ứng đến vậy.

"Ừ! Em muốn đánh cược một lần." Kiều Tâm Du dùng thái độ kiên định nói.

————

Sáng sớm, một khung cảnh bận rộn.

Hôm nay là ngày đầu tiên Khả Khả Nhạc Nhạc chuyển trường, Kiều Tâm Du giúp hai đứa nhóc chuẩn bị tốt tất cả, lúc cô còn đang dặn đi dặn lại, hai đứa nhóc đã không đợi được đi học rồi.

Sau khi Nhâm Mục Diệu đưa các con đi, một vị khách không mời mà đến lại chợt tới.

Kiều Tâm Du thân mật mỉm cười với cô ta, "Chào cô, bây giờ Mục Diệu không có ở nhà, anh ấy đã đi làm rồi, hay là cô......" Truyện FULL

Lời nói khách sáo, giọng điệu bình tĩnh, Kiều Tâm Du biểu hiện được vẻ thanh thản tự nhiên.

Tầm mắt Khả Linh len lén quan sát Kiều Tâm Du một lần, "Hôm nay, tôi không tới tìm Diệu, tôi tới là vì muốn tìm cô."

"Tìm tôi?" Kiều Tâm Du kinh ngạc, giọng nói có nhiều hơn vài phần khiếp đảm.

"Cô là vợ đầu của Nhâm Mục Diệu, còn tôi là người dự bị cho chức vị vợ thứ hai. Quan hệ như vậy, chúng ta chắc cũng có vài phần hiểu nhau rồi." Cách Khả Linh nói năng lộ ra vài phần ôn tồn của tiểu thư khuê các, cô dùng hết sức đè nén xuống những đợt sóng trong lòng, nhưng vẫn khiến chút bọt biển trào ra ngoài.

Trong vườn hoa ở sân sau, hoa bách hợp đang nở rộ tạo thành một bức tranh thật đẹp, cơn mưa nhỏ làm chúng ẩm ướt, trong không khí lơ lửng mùi thơm thoang thoảng.

Hai tách trà lài nóng đang bốc khói được đặt trên bàn trà, cánh hoa màu hồng đỏ tươi lúc chìm lúc nổi trong dòng nước ấm.

"Tôi rất hâm mộ cô." Khả Linh mở miệng trước, phá vỡ bầu không khí yên lặng lúng túng.

"Hả?" Kiều Tâm Du có chút kinh ngạc, quay đầu nhìn về phía cô ta, "Cô có ý gì?"

"Tôi rất hâm mộ cô vì đã quen biết Diệu sớm hơn tôi, tôi rất hâm mộ cô đã nhanh hơn tôi một bước chiếm lấy tim của anh ấy...... Cho dù cô không xuất hiện, trong lòng anh ấy vẫn có hình bóng của cô, không cho người khác bước vào dù chỉ một bước. Tôi ngây ngốc cam lòng chờ đợi, chờ mong có một ngày anh ấy giao trái tim cho tôi, một trái tim đã vứt bỏ hình bóng của người kia, tôi vẫn tin tưởng, chỉ cần tôi kiên trì, cuối cùng, cũng sẽ có một ngày anh ấy quay đầu lại nhìn tôi. Nhưng, sự xuất hiện của cô đã phá hư tất cả! Cô đã lựa chọn rời khỏi anh ấy, tại sao không rời đi hoàn toàn, bây giờ cô trở lại là có ý gì? Cô có biết không, việc tôi chờ đợi mấy năm giờ đây đã thành trò cười, một trò cười lớn nhất trong mắt người khác!" Giọng nói Khả Linh càng ngày càng kịch liệt, tâm tình của cô càng ngày càng kích động, từ bỏ vẻ bình tĩnh thong dong trong quá khứ.

"Thật xin lỗi, tôi không biết quyết định mình lựa chọn lúc ban đầu kia sẽ tổn thương đến người khác."

"Thật xin lỗi? Cô đơn giản nghĩ rằng chỉ cần nói ra ba chữ ngắn gọn này là có thể đền bù tất cả sao?" Trong mắt Khả Linh nhanh chóng phát ra đêm tối, "Tôi yêu Diệu, từ lần đầu tiên gặp mặt tôi đã yêu anh ấy, tôi van xin cô, trả Diệu lại cho tôi có được không? Cô có thể giả chết lần nữa, sau đó rời Diệu đi thật xa......"

"Tôi đã quyết định sai một lần rồi, lần này tôi không muốn lại tiếp túc sai lầm nữa, tôi sẽ không rời xa anh ấy đâu." Giọng Kiều Tâm Du kiên quyết, không có chút đắn đo.

Khả Linh khinh thường liếc cô một cái, "Cô định làm gì? Đã bước một chân vào quan tài rồi, bất cứ lúc nào có thể rời đi nhân thế, tại sao vào lúc này cô còn phải nhất quyết độc chiếm lấy Diệu. Chẳng lẽ cô bắt anh ấy chịu đựng nỗi đau mất cô một lần chưa đủ, còn muốn hành hạ anh ấy thêm lần sao?"

Kiều Tâm Du cúi đầu, cô trầm mặc, bởi vì lời nói của Khả Linh đã đâm tới chỗ yếu đuối nhất trong đáy lòng cô.

Trầm mặc hồi lâu, cô chậm rãi ngẩng đầu lên, "Ý của tôi là bây giờ, nếu tôi buông tay Mục Diệu ra lúc này, đối với anh ấy mà nói đó mới thật sự là hành hạ. Dù thời gian hai chúng tôi còn ở bên nhau chỉ còn lại một ngày, một phút, hay một giây, hai chúng tôi đều sẽ quý trọng nó thật nhiều......" Cô hít vào một hơi, khó khăn nói: "Nếu tôi nhất định phải rời đi, tôi hi vọng được chết trong lòng anh ấy, để có thể đặt một dấu chấm tròn thật hoàn mỹ lên kiếp sống này."

Kiều Tâm Du cố chấp chọc giận Khả Linh, vậy thì cô cũng không để ý đến hình tượng thục nữ mình tạo nên trong ngày thường được nữa, từ trong túi lấy ra một con dao gọt trái cây, lưỡi dao sắc bén, lóe ra tia sáng lạnh, cô đặt con dao ngay trên cổ tay mình, "Hiện giờ tất cả mọi người đều đã biết tôi là vợ chưa cưới của Diệu, vô duyên vô cớ cứ như vậy mà bị thoái hôn, cô nghĩ tôi còn mặt mũi mà sống tiếp sao....." Tâm tình của cô càng ngày càng kích động, "Nếu cô không đáp ứng trả Diệu cho tôi, tôi sẽ tự sát!"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »