Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5028 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 237
bước trên tầng băng mỏng (cẩn thận)

❊ ❊ ❊

Trên mặt Khả Khả thoáng qua một nét cười ranh mãnh, mở cửa, đẩy Ngô Du Du vào.

"Các em......" Ngô Du Du hét lên một tiếng, sững sờ đứng ở cửa, đi vào bên trong, run rẩy nói: "Tôi...... Tôi không cố ý...... Hai người cứ tiếp tục tiếp tục đi nha! Ha ha......" Hai tiếng cười giả tạo ngây ngốc phát ra.

Cô gái trên giường nhảy lên, "Cô, nhất định là chó săn (paparazi) rồi!" Tiếu Điềm Điềm lấy mền bọc lại thân thể, nhảy xuống giường, vọt ngay ra khỏi cửa.

"Tôi...... Tôi không phải......" Ngô Du Du lắp bắp.

Đinh Hạo Hiên mặt u ám nhìn cô, chau chau mày, "Cô tới đúng lúc thật."

"Xin lỗi, xin lỗi!" Ngô Du Du cúi đầu khom lưng với hắn, xoay người muốn rời đi, kết quả cửa đã bị khóa trái từ bên ngoài.

"Khả Khả, Nhạc Nhạc, mau mở cửa ra!"

"Khả Khả, Nhạc Nhạc?" Đinh Hạo Hiên nghe thấy hai cái tên đó, sắc mặt càng thêm ủ dột, "Chúng nó cũng ở đây?"

Ngô Du Du chỉ chỉ cửa, "Đang ở bên ngoài."

"Chị ơi, chị bán hết "bong bóng" cho Ông Đinh đi!"

Ngoài cửa truyền đến tiếng nói như ăn trộm của Nhạc Nhạc và Khả Khả.

————

"Đã trễ thế này rồi, sao hai tên nhóc kia vẫn chưa về chứ?" Nhâm Mục Diệu đứng ngồi không yên, càng không ngừng đi qua đi lại.

Kiều Tâm Du ngồi trên ghế sa lon, bưng một ly sữa nóng, cầm quyển tạp chí trong tay, một dáng vẻ vẻ thoải mái nhàn nhã, "Anh không cần lo lắng, chúng nó không sao đâu. Chơi đã, mệt rồi, sẽ tự động về thôi."

"......" Nhâm Mục Diệu đối với bản lãnh hiểu các con chỉ có chút đỉnh kiến thức, đành im lặng.

"Tâm Du, phẫu thuật đi, được không?" Nhâm Mục Diệu đột nhiên nghiêm nghị. Tối hôm qua, thừa dịp lúc Kiều Tâm Du còn đang ngủ, hắn liên lạc với Phương Đình, hiểu rõ bệnh tình cô phát triển thế nào suốt năm năm qua, cũng biết có mấy lần cô bị sốc xuất huyết não, may là cứu chữu kịp thời, bây giờ nếu làm giải phẩu, tỷ lệ thành công khoảng 50%. Truyện FULL

Sắc mặt Kiều Tâm Du lập tức đông cứng, đặt ly sữa nóng trong tay lên bàn, đôi mắt rũ xuống, "Chỉ có 50%, em không muốn mạo hiểm, em còn muốn ở bên Khả Khả, Nhạc Nhạc nhiều hơn. Có phải em quá tham lam không, lúc mang thai các con, mỗi ngày em đều cầu nguyện có thể thuận lợi sinh ra chúng, sau này em lại mong mỏi có thể nhìn các con khỏe mạnh trưởng thành...... Yêu cầu của em liệu có quá nhiều không......"

Nhâm Mục Diệu ôm cô vào lòng, bàn tay vuốt ve sau lưng cô, an ủi, "Không tham lam, em chẳng hề tham lam...... Tâm Du, vì anh mà dũng cảm chút đi có được không? Chúng ta sẽ đánh cược với tỷ lệ 50% kia một lần."

Hắn cảm giác lòng của mình đang bị siết chặt. Sinh con dưỡng cái vốn là một chuyện rất đỗi bình thường, tại sao đối với Tâm Du mà nói lại khó khăn đến thế. Tại sao Tâm Du phải bị những khổ sở khó khăn này, đến khi nào thì mới có thể kết thúc, tại sao hắn không thể thay cô chịu đựng những đau đớn này?

"Tâm Du, anh không muốn nhìn thấy gương mặt khổ sở của em, càng không muốn em nghĩ anh đang thương hại em...... Anh nợ em rất nhiều, rất nhiều, sao em không thể cho anh một cơ hội để anh bù đắp lại cho em? Tiếp nhận đi! Có được không?" Đầu Nhâm Mục Diệu đặt trên vai cô, đôi mắt đen như màn đêm của hắn bỗng xuất hiện một làn nước.

"Lỡ như, sau khi em tiến vào phòng giải phẫu, rồi Vĩnh Viễn không thể......"

Trái tim Nhâm Mục Diệu run rẩy, bịt miệng cô lại, "Không được nói nữa! Sẽ không, sẽ không đâu, chúng ta nhất định có thể khắc phục được."

"Cha mẹ, hai người cứ ôm ôm ấp ấp như vậy, sẽ khiến trong thâm tâm trẻ nhỏ xuất hiện một bóng ma đấy."

Khả Khả Nhạc Nhạc tay trong tay đứng ngoài cửa.

Kiều Tâm Du trợn mắt nhìn hai tiểu ác ma, "Sao rồi? Chơi đã chưa, biết về rồi à?"

"Chúng con đã nghĩ kĩ rồi, đã biết mình không đúng, con thật lòng xin lỗi......" Khả Khả Nhạc Nhạc trăm miệng một lời, giọng rụt rè như đang nói lời thoại trên sân khấu vậy.

"Biết mới là lạ!" Kiều Tâm Du đã sớm biết thái độ ngoan ngoãn nhận sai càng sớm xuất hiện thì sẽ càng nhanh tái phạm.

"Khả Khả Nhạc Nhạc cũng mệt rồi, các con mau đi ngủ đi!" Nhâm Mục Diệu hoà giải.

Vừa nghe cha nói mình sẽ làm chỗ dựa cho hai đứa nhóc, bọn chúng lập tức xoay người, đi lên lầu.

Kiều Tâm Du khẽ nhíu mày, "Anh chỉ biết mặc kệ chúng nó, còn dung túng nuông chìu các con mỗi lúc một nhiều." Tay cô bóp bóp trán.

"Sao vậy, lại nhức đầu ư?"

"Thuốc!" Kiều Tâm Du ngày càng lệ thuộc vào thuốc, liều lượng cũng dần dần tăng thêm. Cô cảm thấy, có lúc đầu mình choáng váng nặng trĩu, trước mắt bỗng mơ hồ, có đôi khi thì tối đen như mực...... Đây phải chăng là dấu hiệu báo trước sự sống của cô không còn nhiều?

Cô chưa từng nghĩ mình sẽ còn gặp lại Nhâm Mục Diệu, cũng chưa từng nghĩ người cao ngạo tự đại như hắn sẽ tha thứ cho việc cô giấu giếm hắn...... Dường như, tất cả đều là ân huệ trời cao ban cho cô, lại giống như đó là sự "bố thí" cuối cùng, giảm bớt nỗi tiếc nuối cho cuộc đời này. Nhưng là...... Hạnh phúc hiện giờ giống như việc bước trên lớp băng mỏng, mỗi một giây trôi qua đều hư ảo, rất sợ sau một khắc, sẽ lập tức bụi mờ khói tan. Cô cũng thật sợ mình càng ngày càng lo lắng, chờ mong nhiều hơn, càng không nỡ bỏ đi, cũng không đành buông tay ......

————

Sáng sớm.

Ánh mặt trời êm dịu giống như bột phấn nhẹ nhàng êm ái rải vào phòng ngủ, xua tan màn đêm mờ mịt.

Trên chiếc giường lớn là bốn người đang nằm ngổn ngang. Một chân Khả Khả gác lên đùi Kiều Tâm Du, đầu cậu thì gối trên cánh tay Nhâm Mục Diệu. Nhạc Nhạc vùi mình vào trong lòng Kiều Tâm Du, bàn tay nhỏ bé thì nằm trong bàn tay to của Nhâm Mục Diệu.

Tiếng hít thở nhè nhẹ lan tỏa khắp căn phòng yên tĩnh.

Bỗng, xuất hiện tiếng nhạc ——

"Cha, điện thoại!" Khả Khả dùng chân đạp đạp Nhâm Mục Diệu.

"Ưm......" Nhâm Mục Diệu đảo người, "Khả Khả Nhạc Nhạc, không phải các con ngủ ở phòng riêng sao, sao lại ở đây?"

"Hai đứa con không ngủ được, nên qua đây." Ánh mắt Nhạc Nhạc mờ mờ không mấy tỉnh táo, đảo người, tiếp tục ngủ.

Tiếng chuông điện thoại di động đã ngắt, lại vang lên lần nữa, báo hiệu người ở đầu dây bên kia không chịu từ bỏ ý định. Nhâm Mục Diệu cầm lấy chiếc điện thoại, đi ra ngoài.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »