Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5078 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 267
ngoại truyện 1: kinh nghiệm dưỡng thai

❊ ❊ ❊

Ads“Tâm Du, cẩn thận mộtchút!” Nhâm Mục Diệu vừa nhìn thấy Kiều Tâm Du tắm xong, đang chuẩn bị bước rakhỏi phòng tắm, hắn lập tức tiến tới đỡ cô.Mang thai hơn 9 tháng, Kiều Tâm Ducó chút tăng cân, khuôn mặt trắng đầy đặn, khiến toàn thân cô như phát ra ánhsáng của tình mẫu tử.

Kiều Tâm Du ân cần nhìn Nhâm Mục Diệu, “Em không yếu ớt đến mức này đâu?”

“Em bây giờ là phụ nữ có thai, lỡ như bị ngã, hay đập đầu vào đâu đó...”

“Mục Diệu, anh bắt đầu nhiều lời như thế từ khi nào vậy?” Kiều Tâm Du nhạo bánghắn, sau đó chui vào cái chăn ấm áp.

Nhâm Mục Diệu cầm quyển sách thật dày trên tủ đầu giường, “Vì để con khỏe mạnh,dưỡng thai là nhất thiết, đứa bé này ngàn vạn lần không thể giống Khả Khả NhạcNhạc.” Nếu có ba tiểu ác ma, Nhâm Mục Diệu không thể nào tưởng tượng cuộc đờinày sẽ hắc ám ra sao, nếu ba tiểu quỷ cùng liên kết với nhau đặt bẫy hắn, đemhắn đi bán, nói không chừng Nhâm Mục Diệu còn có thể giúp chúng nó đếm tiền.

Kiều Tâm Du đoạt lấy sách của hắn, “Truyện cổ tích? Xin hỏi, đây là sách dưỡngthai ư, sao em lại có cảm giác đây là sách để đọc trước khi ngủ nhỉ?”

“Muốn có một trái tim lương thiện, phải để đứa trẻ chịu ảnh hưởng ngay từ lúc cònchưa nhận thức được thế giới, truyện cổ tích tràn đầy tính thiện lương đẹp đẽ,đây là chọn lựa đầu tiên.” Nhâm Mục Diệu còn có một đống lý do khác.

Kiều Tâm Du nằm trong khuỷu tay ấm áp của hắn, cọ sát một chút, lựa chọn vị tríthoải mái nhất, “Được rồi! Bây giờ có thể bắt đầu kể chuyện xưa.”

Một tay Nhâm Mục Diệu cầm sách, tay khác khẽ vuốt ve phần bụng nổi lên của cô,“Bắt đầu từ một truyện cổ của Grimm ‘Công chúa Bạch Tuyết’, Tại một đất nước xaxôi......”

“Đất nước xa xôi ấy ở đâu vậy?” Đôi mắt trong veo của Kiều Tâm Du nhìn về phíaNhâm Mục Diệu.

“...” Nhâm Mục Diệu suy nghĩ kĩ trong chốc lát, “Em cần chi biết đất nước xaxôi ấy ở đâu? Trên sách viết vậy, sao em hỏi nhiều thế.”

Kiều Tâm Du nhấp môi, nói: “Anh tiếp tục, tiếp tục...”

“... như mong đợi Hoàng Hậu sinh được một cô công chúa nhỏđáng yêu, da cô bé trắng như tuyết, má đỏ như táo, tóc đen nhánh mềm mại...”

Nhâm Mục Diệu đọc đến đây, Kiều Tâm Du thật sự không nhịn nổi, cười ha ha ratiếng.

“Em cười cái gì?” Nhâm Mục Diệu chau mày, không hiểu nguyên do.

“Ha ha...” Kiều Tâm Du cười đến chảy nước mắt, “Bạch... công chúa Bạch Tuyết rất giống anh, anh có nhớ lầntỉnh dậy trước kia không, Khả Khả Nhạc Nhạc trang điểm cho anh cực kì kinh hãi?Da trắng như tuyết, hai gò má đỏ như táo, tóc đen nhánh mềm mại...”

Sắc mặt Nhâm Mục Diệu tối đen, “Soạt ——” lật trang khác, lạnh lùng nói: “Truyệnkhác! Đây là truyện của Andersen ‘Bộ quần áo mới của Hoàng Đế’.” Hắn nghĩ thầmtrong lòng, truyện này rất ổn, không liên quan gì đến hắn, lại còn có thể dạycon về tính lương thiện thành thật.

Hắn còn chưa bắt đầu kể, Kiều Tâm Du lđã nói thầm: “Mục Diệu, đây không phải làcâu chuyện nguyên mẫu về thói xấu cởi truồng chạy trên đường phố ở hiện đạisao?”

“Chẳng lẽ kể chuyện cổ tích cho em nghe chỉ khiến em liên tưởng đến mấy thứ nàyư? Em có thể nói những lời mang tính xây dựng chút không.” Rõ ràng là muốndưỡng thai, sao lại liên tưởng đến mấy cái vấn đề rối rắm này nhỉ.

“Vậy em nên có cảm tưởng gì, hỏi anh có thể mặc ‘Bộ quần áo mới của Hoàng Đế’hay không à?”

Đôi mắt tối đen Nhâm Mục Diệu thoáng qua một luồng sáng, “Em không phải đã xemqua rồi ư, phải chăng vóc người anh quá đẹp, khiến em luôn nhớ về chúng?” Nóixong, Nhâm Mục Diệu bắt đầu cởi áo ngủ trên người mình ra.

“Anh, anh làm gì đấy?”

“Đáp ứng yêu cầu của em, mặc ‘Bộ quần áo mới của Hoàng Đế’.” Nhâm Mục Diệu cởiáo ngủ, lộ ra lồng ngực với đường vân da rõ ràng, bắp thịt to lớn khỏe mạnh,cùng với sắc da màu tiểu mạch.

Hắn có vóc người tiêu chuẩn của người mẫu, rất không tệ, nhưng cũng đâu cầnkhoe khoang đến thế.

Kiều Tâm Du lạnh lùng nói: “Anh không xấu hổ à!”

“Khụ khụ...” Nhâm Mục Diệu hắng giọng, “Vậy không kể câu truyện này nữa, chúngta kể truyện cổ tích khác đi! Cái này không tệ nè, ‘Cô gái của biển’.”

“Là ‘Nàng tiên cá’! Anh có bị hoa mắt không?” Kiều Tâm Du ngẩng đầu nhìn NhâmMục Diệu, hiện giờ hắn phải đi làm vào ban ngày, lại còn nghĩ đến cô từng giâytừng phút một, luôn gọi điện thoại dặn dò cô rất nhiều điều, “Mục Diệu, anh cómệt lắm không, chúng ta đi ngủ đi!”

Nhâm Mục Diệu ngáp một cái, lắc đầu, “Không ngủ! Nàng tiên cá không phải là mộtcô gái sao! Cho nên ‘Cô gái của biển’ chính là ‘Nàng tiên cá’.”

Hắn buồn ngủ lắm rồi mà lại còn có thể biên soạn ra cái lý do ‘cưỡng từ đoạtlý’ đến vậy, thật sự rất có năng lực.

Kiều Tâm Du nhìn hắn mệt mỏi như thế có chút đau lòng, đoạt lấy sách trong tayhắn, để qua một bên, “Con còn nhỏ, nghe không hiểu chuyện cổ tích đâu! Haychúng ta nghe nhạc dưỡng thai đi, để nó làm quen với giọng nói của anh.”

Nhâm Mục Diệu cúi người xuống, ngoắc ngoắc tay về phía bụng Kiều Tâm Du, “Chàocon, cha là cha con đây. Con nhất định phải ngoan ngoãn nghe lời, ngàn vạn lầnkhông thể học tập anh và chị con...”

“A...” Kiều Tâm Du hét lên một tiếng.

“Gì vậy?” Nhâm Mục Diệu căng thẳng hỏi, “Có phải em sắp sinh không?”

“Không đúng không đúng!” Trên mặt Kiều Tâm Du xuất hiện ánh sáng hạnh phúc,“Nhóc con đá em.”

“Tiểu quỷ, con quá bướng bỉnh rồi! Cha không cho phép con bắt nạt mẹ, có nghehay không! Cha cảnh cáo con, nếu con không ngoan, cẩn thận cha xách con rangoài, đánh cho một trận!”

Hành động trẻ con của Nhâm Mục Diệu khiến Kiều Tâm Du tức cười, bụng đột nhiêntruyền đến từng cơn đau đớn co giật, “A...” Kiều Tâm Du túm chặt cánh tay NhâmMục Diệu, “Mục Diệu, đau quá, đau quá,... hình như em sắp sinh rồi.”

“Cái gì?” Nhâm Mục Diệu khẩn trương vọt tới bên cô, “Không thể nào, cách ngàysinh dự tính còn một thời gian nữa mà.”

“Tại anh hết!” Kiều Tâm Du cắn răng chịu đựng đau nhức, quả đấm mảnh mai của côđấm vào lồng ngực hắn, “Con bị anh dọa sợ nên muốn ra ngoài!”

Một hàng vạch đen xuất hiện trên trán Nhâm Mục Diệu, lời của hắn có tác dụnggiục sinh ư?

Một bé con không đợi kịp muốn ra ngoài thật nhanh: Không phải cha muốn xách conra ngoài để đánh cho một trận ư, con phải mau mau ra ngoài để có thể chiến đấumột trận với cha chứ.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »