Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5110 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 234
rời nhà trốn đi

❊ ❊ ❊

"Tâm Du, bớt giận nào!" Nhâm Mục Diệu không đau lòng chuyện sàn nhà nhập khẩu chỉ mới vừa lót xong đã bị cháy, ngược lại, hắn lo lắng cho sức khỏe của Kiều Tâm Du, giờ hắn mới hiểu được, Kiều Tâm Du chăm sóc hai tiểu ác ma này không dễ dàng đến cỡ nào.

Kiều Tâm Du phất tay một cái, "Sao nhiều khói vậy?"

"Khả Khả thả một viên đạn mù vào, nói làm vậy mới có vị tinh túy." Nhạc Nhạc thành thật khai báo.

"Rất tinh túy đúng không!" Kiều Tâm Du giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, "Xem hôm nay mẹ dạy dỗ các con thế nào!" Tay của cô vỗ vỗ người Nhâm Mục Diệu.

"Gì?" Nhâm Mục Diệu không hiểu ý cô.

"Dây nịt!" Trong đôi con ngươi trong trẻo thắp lên lửa giận.

"À!" Nhâm Mục Diệu cúi đầu, vừa định cởi bỏ dây nịt, chợt ngẩng đầu, "Tâm Du, anh cởi dây nịt đưa cho em, vậy quần anh thì sao?"

Kiều Tâm Du không nhịn được trừng mắt liếc hắn, "Anh không tự mình giữ quần được ư!"

"Chạy mau!" Hai tiểu ác ma thấy núi lửa trên đầu mẹ sắp bùng phát, lập tức co cẳng chạy.

"Không cho phép chạy! Lại đây!" Uy nghiêm của Kiều Tâm Du đủ lực đàn áp hai Tiểu Ma Đầu này.

Một tiếng rống to khiến Khả Khả Nhạc Nhạc ngừng lại, ngoan ngoãn đi tới trước mặt Kiều Tâm Du, mở hai bàn tay mịn màng của mình ra.

"Mẹ..." Nhạc Nhạc bĩu môi, dáng vẻ đáng thương lã chã chực khóc, "Mẹ, có thể xuống tay nhẹ chút không, sau khi con trưởng thành vẫn còn phải lập gia đình, lỡ bị mẹ đánh cho tàn phế, không ai thèm lấy thì sao?"

"Vậy cả đời con ở trong khuê phòng cũng được!" Kiều Tâm Du vung dây thật cao, dùng sức đánh xuống ——

Nhạc Nhạc nhắm chặt mắt, ngậm thật chặt hàm răng, đầu quay về bên cạnh.

"Chát, chát ——" một trận đau đớn tê tâm thấu xương tràn tới bàn tay nhỏ bé của Nhạc Nhạc, nước mắt đảo quanh nơi đáy mắt, nhưng Nhạc Nhạc vẫn không kêu đau.

"Mẹ!" Một bàn tay nhỏ bé khác ngăn lại Kiều Tâm Du, Khả Khả ngẩng đầu, "Mẹ, con là anh hai, em gái là bị con dạy hư, muốn đánh, mẹ đánh con đi."

Kiều Tâm Du hậm hực nói: "Con cho rằng con có thể chạy thoát ư? Đứng qua một bên, chưa đến phiên con đâu!"

"Tâm Du, đủ rồi!" Nhâm Mục Diệu tiến lên ngăn cản, giữ tay cô lại, "Em xem đi, tay em cũng đỏ rồi."

"Vậy anh đánh đi!" Kiều Tâm Du tức giận lườm hắn một cái, "Dạy con không tốt, là lỗi của cha!"

"Anh mới vừa nhậm chức, vẫn còn trong giai đoạn thực tập." Nhâm Mục Diệu len lén nhìn Khả Khả, Nhạc Nhạc rồi phất tay một cái, ý bảo hai con đi trước, về phần mẹ của chúng nó, cứ để cho người làm cha là hắn đây giải quyết.

Tầm mắt trong veo như gió mát của Kiều Tâm Du nhìn thẳng vào hắn, "Lúc hai tiểu ác ma này còn nhỏ mà không thể nhúng tay vào dạy bảo, vậy sau khi lớn lên làm thế nào dạy bảo chúng? Anh có biết hai chúng nó thích mềm không thích cứng*?"

(*): mềm ở đây ý chỉ những thứ mềm mại dùng để đánh như dây nịt, bàn tay..., cứng ở đây ý chỉ cây gỗ, thước gỗ... để đánh Truyện FULL

"Hai đứa con cứng mềm gì cũng không ăn." Đây là tiếng lòng của Khả Khả, Nhạc Nhạc. Hai đứa nhóc tiếp thụ "chỉ thị" của cha, thừa dịp Kiều Tâm Du không chú ý, cộng thêm được làn khói dầy đặc che chở, lặng lẽ chạy thoát ra ngoài.

"Tâm Du, vấn đề giáo dục con không thể nói hết trong một lần được, chúng ta từ từ bàn bạc kĩ thì tốt hơn."

"Không được! Em muốn đưa các con về Ý."

————

Núp ở bên ngoài cửa phòng làm việc, gương mặt Nhạc Nhạc như đưa đám, nước mắt ào ào chảy xuống, hai mắt khóc đến đỏ hồng, "Anh hai, mẹ không quan tâm chúng mình nữa rồi ư*?" Giọng nói xen lẫn tiếng khóc làm chua xót lòng người.

(*): ở đây ý chỉ chuyện Kiều Tâm Du quyết định đưa hai đứa nhóc về Ý, không cho hai đứa nhóc ở bên cha chúng, tạo nên một gia đình hoàn chỉnh.

Nhạc Nhạc vùi đầu vào trong lòng Khả Khả khóc lớn.

"Nhạc Nhạc, chúng ta dùng phương pháp trốn đi để phản kháng, được chứ?"

"Được!" Nhạc Nhạc gật đầu một cái, vài giọt nước mắt từ trên gương mặt mềm mại lăn xuống .

Hai tiểu ác ma tay trong tay xoay người rời đi.

————

"Không được!" Nhâm Mục Diệu vừa mới gặp lại con mình, sao có thể chịu đựng được thêm một lần chia lìa, "Anh còn muốn bồi dưỡng thêm chút tình cảm với Khả Khả, Nhạc Nhạc. Tâm Du, lần sau có thể có từng bước một không? Hai bước một lần thật mệt mỏi."

"Cái gì là từng bước một?"

Nhâm Mục Diệu thoáng dừng một chút, bàn tay tự nhiên đặt lên bụng cô, thận trọng nói chuyện bí mật: "Bé cưng."

"Bé cưng?" Kiều Tâm Du thoáng chốc hiểu được, dùng cùi chỏ hung hăng đấm vào lồng ngực hắn, "Cái này em có thể tự khống chế ư, chẳng lẽ anh không có trách nhiệm?"

Nhâm Mục Diệu bị đau, che ngực, liên tục xin lỗi, "Thật xin lỗi, lần sau anh không dám nữa."

"Còn có lần sau sao?"

Nhâm Mục Diệu ngoài mặt ngoan ngoãn, vội vàng lắc đầu, nhưng trong lòng thì đang nói —— tuyệt đối không có khả năng!

"Khả Khả, Nhạc Nhạc?" Kiều Tâm Du nhìn vòng quanh làn khói mù lượn lờ trong phòng làm việc, không phát hiện hai bóng dáng của Tiểu Ma Đầu đâu.

"Chắc là về nhà rồi chứ gì!" Nhâm Mục Diệu chấm cái cánh gà nướng còn lại của hai đứa nhỏ vào gia vị, nước sốt, "Tâm Du, em xem này, quả thật mùi vị rất tinh túy, không bằng chúng ta tiếp tục nướng đi!"

Kiều Tâm Du nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào hắn. Đây là Nhâm Mục Diệu lạnh lùng tàn khốc đó sao? Trong sinh hoạt của hắn lúc nào thì nhiều thêm hai chữ "tinh túy" rồi?

"Đồ ăn không tốt cho sức khỏe, em không ăn!" Kiều Tâm Du cầm cánh gà lên, khẽ mỉm cười với hắn, "Nhưng có thể ở đây nướng, xong rồi nhét vào miệng anh."

————

Hai đứa trẻ chắp tay đi trên đường, dung nhan trắng nõn như hai bé búp bê sứ của hai đứa nhóc mê hoặc người người đi lại trên phố, khiến người khác vô cùng chú ý, người đi đường rối rít dừng bước lại, ngắm nhìn hai đứa trẻ này.

"Nhạc Nhạc, anh cảm thấy chúng ta bây giờ giống như đang đi trong vườn thú ấy." Khả Khả than thở một tiếng, quay đầu nhìn về phía Nhạc Nhạc.

"Tại sao?"

Đôi mắt tối đen lạnh lùng của Khả Khả quét nhìn ánh mắt của mọi người xung quanh, "Chẳng lẽ em không cảm thấy chúng ta như động vật trong vườn bách thú đang bị mọi người chiêm ngưỡng sao?"

"Ai ——" Nhạc Nhạc thở dài một tiếng, "Đây chính là nỗi phiền não của mỹ nhân, quá xinh đẹp cũng là một loại gánh nặng!"

"Ai ——" Thứ khiến tiếng thở dài của Nhạc Nhạc càng thêm nổi bật, chính là một tiếng thở dài khác ngay bên cạnh.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »