Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5043 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 246
tự nhiên chen ngang

❊ ❊ ❊

Kiều Tâm Du bê một nồi sủi cảo tôm hấp đi vào phòng ăn, thấy gương mặt buồn bực của Nhâm Mục Diệu, hậm hực hỏi: "Thế nào? Bị hai tiểu quỷ đánh bại rồi hả."

"Anh đang suy nghĩ xem có cách nào đưa hai tiểu quỷ này đến Hành tinh khác không, để chúng nó ở Địa Cầu, quá nguy hại cho loài người." Nhâm Mục Diệu nghiêm trang nói. Truyện FULL

"Hành tinh khác?" Nhạc Nhạc gãi gãi đầu, "Cha, cha, Hành tinh khác ở đâu vậy? Ở đó rất vui sao?" Trong đôi con ngươi của ô bé lóe ra tia sáng ngời, gương mặt rất hưng phấn.

"Hành tinh khác là một nơi xa vô cùng. Được rồi! Trước khi ăn cơm nên làm gì hả?" Kiều Tâm Du ôm Nhạc Nhạc xuống khỏi ghế.

"Trước khi ăn cơm phải rửa tay!" Hai tiểu ác ma trăm miệng một lời, bọn chúng vén tay áo, đi tới phòng bếp.

Lúc này, tiếng nhạc chuông bất ngờ vang lên.

Nhâm Mục Diệu cầm điện thoại di động lên, lập tức nối, "Gì đây? Tôi còn phải chăm sóc vợ con, có chuyện gì nói mau, có đánh rắm cũng đánh nhanh chút."

"Cậu có vợ và con trẻ thì ngon lắm à, tôi đã "ăn" xong người phụ nữ là ứng cử viên nhậm chức "vợ" của tôi rồi, tương lai sẽ sinh chục đứa......" Đinh Hạo Hiên đắc ý nói, lại bị Nhâm Mục Diệu cắt đứt.

"Chúng tôi trọng chất không trọng lượng." Nhâm Mục Diệu lớn tiếng hỏi: "Không phải cậu gọi tới chỉ để hàn huyên đấy chứ, hay là gọi điện thoại tới để khoe khoang cậu đã có ứng cử viên dự tuyển cho chức vụ "vợ tương lai"?"

"Không phải!" Đinh Hạo Hiên thu hồi giọng điệu bất cần đời, nghiêm túc nói: "Kiều An Mạn vượt ngục rồi."

Đôi mắt Nhâm Mục Diệu dần dần đông kết thành một làn sương lạnh, giọng trầm thấp hỏi: "Hồi nào?."

"Vừa mới xảy ra. Cậu và Tâm Du phải cẩn thận chút, Ám Dạ Tuyệt đã biết rồi, cậu ta sẽ phái người tới bảo vệ các cậu." Đinh Hạo Hiên suy tư hồi lâu, chợt nhớ, "Đúng rồi, đừng nói cho Tâm Du biết, tránh để cô ấy lo lắng."

"Tôi biết rồi." Việc Đinh Hạo Hiên quan tâm Kiều Tâm Du làm Nhâm Mục Diệu cực kỳ khó chịu, lầm bầm một câu, "Cậu nên quan tâm nhiều hơn tới người phụ nữ của chính mình đi!"

Vừa nói xong, Nhâm Mục Diệu căm giận ngắt điện thoại.

Kiều Tâm Du vừa ra khỏi phòng bếp, thấy vẻ mặt ủ dột của Nhâm Mục Diệu, hỏi: "Gì vậy anh?"

"Không có gì" Gương mặt Nhâm Mục Diệu lập tức hé ra nụ cười nhẹ, che giấu nỗi lo lắng nơi đáy lòng, tìm cách tránh né đề tài, "Đinh Hạo Hiên nói muốn sinh một chục đứa."

"Cái gì? Anh ấy muốn sinh nhiều em bé như vậy ư, hông của anh ấy liệu có bị đứt không đây?" Đôi mắt trong trẻo chợt xoay chuyển, "Mục Diệu, mấy liều thuốc như dâm dương hoắc, dương khởi thạch, tiên mao, rau hẹ tử, dê hồng thiên... Vẫn còn chứ? Có lẽ anh ấy cần dùng đó."

Thật may là Đinh Hạo Hiên không có ở đây, nếu nghe được những lời này, hắn không sôi máu mới là lạ.

"Mẹ, dâm dương hoắc, dương khởi thạch, tiên mao, rau hẹ tử, dê hồng thiên... đó là cái gì vậy?" Nhạc Nhạc kéo kéo ống tay áo của Kiều Tâm Du, ánh mắt khác lạ, lộ ra vẻ rất muốn học hỏi điều mới mẻ.

Kiều Tâm Du gắp một cái sủi cảo tôm trong suốt vào chén nhỏ của hai đứa nhóc, "Ờ... Đấy là những lọai thuốc chú Đinh cần phải uống."

"A ~~~" Nhạc Nhạc sâu xa gật đầu, "Hiểu rồi!" Cô bé quay đầu nhìn Khả Khả lộ ra nụ cười tà ác.

Hai tiểu ác ma đều ngầm hiểu trong lòng đối phương đang suy tính điều gì.

————

Mặc dù Kiều Tâm Du đã đáp ứng chuyện giải phẫu, nhưng cô không muốn nằm viện sớm như vậy, trước kì giải phẫu. Phương Đình đồng ý việc cô mỗi ngày tới bệnh viện làm chút kiểm tra cần thiết, những thời gian khác có thể trở về nhà.

Kiều Tâm Du xuống xe, đi tới khoa giải phẩu thần kinh của bệnh viện Phương Thị.

Lúc ngang qua một cánh cửa nhỏ, một bóng hình màu đen đột nhiên lao ra ——

Kiều Tâm Du cảm thấy thắt lưng mình bị một lực mạnh giữ chặt, "Ưm..." Một chiếc khăn lông ẩm ướt bịt chặt mũi miệng của cô, mùi hương gay gắt xông thẳng vào mũi, rút vào trong phổi.

Cô cảm giác ý thức mình càng ngày càng chìm xuống, trước khi hôn mê, cô cuối cùng cũng nhìn thấy một đôi mắt giận dữ phẫn nộ.

————

"Cái gì?!!" Nhâm Mục Diệu không để ý mình đang ở trong cuộc họp, cũng không để ý tới ánh mắt kinh ngạc của cấp dưới. Rống to vào điện thoại di động, "Nhiều người âm thầm bảo vệ Tâm Du như vậy, mà lại để mất dấu cô ấy? Đám người kia không biết làm ăn kiểu gì, mắt mọc trên đỉnh đầu sao?"

Ám Dạ Tuyệt kéo điện thoại di động ra xa chút, "Đừng gấp, tôi đã phái người đi tìm rồi."

"Chắc chắn là Kiều An Mạn làm, không cần tìm, cô ta sẽ tự động tìm tới cửa thôi." Trong đôi mắt tối tăm của Nhâm Mục Diệu bật ra luồng khí lạnh băng, lóe ra ánh lạnh sắc bén.

Khí tức thô bạo của Nhâm Mục Diệu, cùng với tính cách quỷ mị thâm sâu, trong nháy mắt khiến không khí phòng họp trở nên đông cứng. Tất cả mọi người trong hội trường đều nín thở trầm ngâm, lo lắng đề phòng, rất sợ một động tác nhỏ của chính mình sẽ hấp dẫn tới sự chú ý của Nhâm Mục Diệu, sau đó sẽ thành đối tượng bị oanh tạc.

"Lập tức đến phòng làm việc của tôi!" Nhâm Mục Diệu rống xong, vung tay lên, ném điện thoại vào vách tường ——

"Bốp ——" một tiếng, chiếc điện thoại di động bể tan tành, sống thọ và chết tại nhà.

Quản lý cao cấp của công ty thở ra một hơi, vỗ vỗ trái tim nhỏ của mình, may mắn chỉ là chiếc điện thoại di động, chứ không phải bản thân họ.

Đôi mắt chim ưng của Nhâm Mục Diệu đảo qua, "Các anh còn ở đây làm gì? Còn không mau cút đi!"

Lời này vừa ra, mọi người rối rít cầm lên giấy tờ, chân như được bôi dầu nhanh chóng chạy khỏi. Giống như những thước phim quay nhanh trong ống kính, chỉ chớp mắt, cả gian phòng làm việc chẳng còn nửa bóng người nào.

"Nhâm Mục Diệu, chuyện này là sao?" Đinh Hạo Hiên xông tới, "Chỉ mới hôm qua thôi, tôi đã báo cho cậu biết chuyện Kiều An Mạn vượt ngục rồi, sao cậu chẳng cẩn thận chút nào vậy hả? Giờ Tâm Du đã ở trong tay ả rồi..."

Nhâm Mục Diệu vùi đầu mình trong tay, gương mặt tối đen, chợt ngẩng đầu, "Câm miệng đi! Chẳng lẽ tôi không biết mình phải bảo vệ Tâm Du sao?"

Đinh Hạo Hiên thở dài, "Yên tâm đi, ngày nào Kiều An Mạn còn chưa đạt được mục đích của mình, Tâm Du vẫn sẽ an toàn."

Đột nhiên, điện thoại bàn réo chuông ——

Ánh mắt Nhâm Mục Diệu sững lại, cầm điện thoại lên, lạnh lùng giận dữ khạc ra ba chữ: "Kiều An Mạn ——"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »