Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5007 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 231
xuyên bang (lộ tẩy)

❊ ❊ ❊

"Nhạc Nhạc thật có đầu óc buôn bán!" Nhâm Mục Diệu không nhịn được khoe con gái mình, hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của cô nhóc.

"Nhạc Nhạc nếu cháu muốn quảng bá sản phẩm này, chú Ám sẵn sàng đầu tư!"

"Này! Hai người các cậu thật không có nhân tính mà, tôi chính là người bị hại đấy!" Mái tóc ướt đẫm màu bạc của Đinh Hạo Hiên dính sát vào mặt hắn, đôi mắt sắp phun ra lửa.

"Ông Đinh, thật ra thì cháu thấy màu trắng bạc này rất hợp với chú." Khả Khả lý tính phân tích: "Rất hợp với hình tượng "công công"."

"Các người... Các người..." Đinh Hạo Hiên giận đến mức chẳng thốt ra được chữ nào, "Tiểu ác ma, xem chú hôm nay dạy bảo cháu thế nào!"

"Lải nhải quá sức..." Nhạc Nhạc làm một cái mặt quỷ đưa về phía hắn.

"Tiểu ác ma! Đừng chạy, đứng lại cho chú..." Đinh Hạo Hiên vung tay lên, chạy lung tung khắp phòng làm việc, đuổi theo bóng dáng của hai tiểu quỷ.

Nhạc Nhạc nhảy lên ghế sa lon, "Chẳng lẽ đứng đó đợi chú đánh cháu sao? Chúng cháu không ngốc như chú đâu!"

Đinh Hạo Hiên chỉ muốn thị uy với hai đứa nhóc, dưới dáng vẻ hung hăng buông tha cho hai đứa nhóc một lần. Nếu như hai tiểu quỷ này ngoan ngoãn một chút, hắn cũng có xúc động muốn lấy vợ sinh con.

"Khả Khả, chạy mau!" Nhạc Nhạc thấy Khả Khả sắp bị Đinh Hạo Hiên đuổi tới vội kêu lên, giọng nói trong veo lộ ra vẻ ngây thơ của trẻ con.

Đột nhiên ——

"Cạch" một tiếng, cửa phòng làm việc đột nhiên mở ra, một bóng dáng mảnh khảnh bước vào phòng làm việc.

Nhạc Nhạc quay đầu lại nhìn Đinh Hạo Hiên sắp đuổi kịp mình, thì đột nhiên đụng phải một bức tường người trước mặt. Khẽ ngẩng đầu, gò má mềm mại của nhóc nhất thời trắng bệch.

"Mẹ? Sao mẹ lại ở đây?"

"Nhạc Nhạc? Sao con lại ở đây?"

Hai người đồng thời mở miệng, kinh ngạc nói.

Đinh Hạo Hiên với mái tóc hoa râm, đang giơ cao tay, bất ngờ hắn nhìn thấy Kiều Tâm Du vẫn xinh đẹp nhã nhặn như cũ, cả người ngẩn ra, chậm rãi thả tay xuống. Không ngờ thời điểm gặp lại Kiều Tâm Du hắn lại nhếch nhác như thế.

"Mẹ, sao mẹ lại ở đây?" Khả Khả lập tức nắm lây tay Đinh Hạo Hiên, "Chú này là chú Đinh, chú ấy là tổng giám tốc công ty giải trí hùng mạnh nhất toàn châu Á, chúng con ở đây là để quay quảng cáo cho sản phẩm của chú ấy. Đúng không, chú Đinh?"

Khả Khả kéo kéo tay Đinh Hạo Hiên, trong đôi mắt tối đen bắn ra tia lạnh khiếp người. Đinh Hạo Hiên không ngờ một đứa trẻ lại có lực uy hiếp đến thế, nói thế nào đi nữa, hắn cũng chỉ dưới trướng Nhâm Mục Diệu, lại cố làm mọi việc vì hắn ta, sao có thể để một tiểu ác ma còn chưa mọc đủ lông này uy hiếp chứ.

"Tâm Du, đã lâu không gặp." Đinh Hạo Hiên không quên trước tiên phải chào hỏi Kiều Tâm Du.

"Đã lâu không gặp! Kiểu tóc mới của anh rất thời trang đó!" Kiều Tâm Du cố đình chỉ nụ cười, liếc mắt nhìn Khả Khả, "Anh mời Khả Khả đến quay quảng cáo à?"

Đinh Hạo Hiên vô cùng thành thực lắc lắc đầu, "Hai đứa nhóc này tử đâu tới, anh đâu có biết!" Đây gọi là "Quân tử báo thù, mười năm không muộn".

Đôi mắt sáng trong của Kiều Tâm Du nhìn về phía Nhạc Nhạc đang cúi đầu còn Khả Khả thì vẻ mặt tối sầm, cô đi về phía trước, ngồi trên ghế sa lon, đề cao giọng: "Lại đây!"

Hai tiểu ác ma đang giương nanh múa vuốt giờ lại ngoan ngoãn như Tiểu Bạch Thỏ, ngoan ngoãn bước tới trước mặt Kiều Tâm Du.

"Còn một người nữa!" Giọng Kiều Tâm Du dứt khoát, mang theo vẻ cương nghị của bậc quân nhân.

"Ờ" Nhâm Mục Diệu biết một khi lộ tẩy, hắn nhất định là chạy không khỏi việc bị chỉ trích, ngoan ngoãn nhận lệnh, đi tới trước mặt Kiều Tâm Du.

Ba người xếp thành một hàng, cúi đầu, nhìn chân của mình.

"Nói đi! Ba người đang giấu tôi chuyện gì hả?!" Kiều Tâm Du khí thế hung hăng hỏi.

"Mẹ, đừng tức giận, tức giận sẽ sinh ra nếp nhăn, để con tới massage mặt cho mẹ nha." Nhạc Nhạc muốn chạy tới, nhưng lại bị Kiều Tâm Du ngăn lại ngay.

"Đứng yên đó!" Rống một tiếng, điều này làm Nhạc Nhạc lạnh run người, đứng yên tại chỗ, tiếp tục đếm ngón chân.

Một giọt mồ hôi lạnh rớt xuống từ trán Nhâm Mục Diệu, người phụ nữ này là Kiều Tâm Du dịu dàng của hắn sao?

Nhìn Nhạc Nhạc đã thua trận, Khả Khả ra tay, "Mẹ, mẹ tức giận sẽ nhức đầu chảy máu mũi, để con đi lấy thuốc giúp mẹ nha!"

"Không cần!"

Hiển nhiên, chiêu này của Khả Khả cũng vô dụng.

Hai tiểu ác ma đưa ánh mắt nhìn về phía Nhâm Mục Diệu, chỉ có thể gửi gấm hi vọng cho hắn làm Kiều Tâm Du hết giận.

Nhâm Mục Diệu nhận được sự trông ngóng của con trai và con gái, vội mở miệng ——

"Anh muốn nói gì?" Đôi mắt trong veo của Kiều Tâm Du nhìn chằm chằm hắn.

"Khụ, khụ..." Nhâm Mục Diệu hắng giọng, "Ừm, tối hôm qua em ngủ ngon không?"

Lời vừa ra khỏi miệng, gương mặt Kiều Tâm Du thoáng chốc ửng hồng, lúng túng không dám nhìn thẳng vào mắt Nhâm Mục Diệu.

"Mẹ, mặt của mẹ đỏ ửng rồi, mẹ sốt sao?" Nhạc Nhạc tò mò hỏi.

"Mẹ, tối hôm qua mẹ ngủ không ngon, nên bị cảm lạnh à?" Khả Khả phỏng đoán.

Lần này, mặt Kiều Tâm Du càng thêm đỏ, ngay cả cổ cũng có phần hồng hồng.

"Cha, cha, mẹ sốt rồi, cha còn không mau đưa mẹ đến bệnh viện đi." Nhạc Nhạc càng không ngừng kéo kéo ống tay áo của Nhâm Mục Diệu. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.

"Nhạc Nhạc, mẹ không sốt, mẹ chỉ... Xấu hổ." Khóe miệng Nhâm Mục Diệu chứa đựng một nụ cười gian tà.

Kiều Tâm Du biết trong lòng ba người này đang tính toán điều gì, muốn cười cợt cô đúng không! Cô còn lâu mới sập bẫy, "Nói mau đi! Ba người đang giấu tôi chuyện gì hả?"

"Ông ngoại mua vé máy bay cho con và Khả Khả, tiễn con lên máy bay, chú Lạc Y đã đưa sẵn cho chúng con địa chỉ của cha, mợ Dạ Mị thì giúp chúng con sửa soạn lại hành lý..."

Kiều Tâm Du cười nhạt một tiếng, nhíu mày, "Tốn nhiều công sức quá nhỉ, cả nhà lại tổng động viên "chỉnh" tôi!"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »