Mắt thấy đàn Tinh Sa sắp ập đến, Tiểu Hắc lại ở đó giở trò ngồi đất đòi tiền, mà trớ trêu thay, ngoại trừ Tiểu Hắc ra, Lục Ly chẳng còn ai để sai khiến.
Bất đắc dĩ, Lục Ly chỉ đành xị mặt nói: "Đánh bại đám Tinh Sa này xong, ta giúp Tiểu Bạch đột phá lên Nguyên Hoàng, thế đã được chưa?"
Tiểu Hắc suy nghĩ một chút, bổ sung thêm: "Cộng thêm một quả Thiên Niên Bàn Đào, ta muốn cường hóa cơ thể cho con trai Tiểu Tiểu của ta!"
Lục Ly vừa nghe thấy thế liền cuống lên: "Lại còn Thiên Niên Bàn Đào! Đến chính ta còn chẳng đòi được, lấy đâu ra mà giúp ngươi?!"
Vì chuyện Bàn Đào mà Lục Ly không ít lần bị Tử Mộc càm ràm, chuyến ra khơi lần này cũng chính là do Tử Mộc ép buộc. Ai ngờ Tiểu Hắc lại đụng đúng chỗ đau, thế mà còn dám đòi Bàn Đào, bảo sao Lục Ly không nóng nảy cho được?
Tiểu Hắc thấy Lục Ly nổi cáu, hơn nữa nó cũng biết chuyện Tử Mộc đang phát hỏa, thế là giọng điệu dịu xuống một chút: "Có thể nợ trước, đợi tìm được mảnh vỡ Kiến Mộc rồi tính sau. Với lại đám Tinh Sa này cứ giao cho một mình ta xử lý là được, ngươi cứ đứng bên cạnh xem là xong, thế nào?"
"Ngươi chắc chắn mình đối phó được đàn Tinh Sa này?" Lục Ly vẫn còn chút nghi ngờ.
Đàn Tinh Sa này tuy số lượng không quá đông, nhưng thực lực lại cực kỳ mạnh mẽ. Tiểu Hắc chỉ mới vừa bước vào bậc Nguyên Đế, Lục Ly thật sự không chắc nó có thể một mình xoay xở nổi hay không.
"Tất nhiên!" Tiểu Hắc kiêu ngạo ưỡn cái ngực nhỏ lên.
"Được! Nếu ngươi thật sự làm được, ta sẽ đồng ý với ngươi!" Lục Ly tò mò đến tột độ về thần thông mới của Tiểu Hắc, dù sao chuyện Thiên Niên Bàn Đào cũng không cần thực hiện ngay lập tức, Lục Ly dứt khoát gật đầu đồng ý.
Tiểu Hắc nghe vậy mới chịu nhấc Định Hải Thần Thiết lên, triển khai tư thế chiến đấu.
Lục Ly cũng làm đúng như lời đã hứa, lùi sang một bên.
Lục Ly và Tiểu Hắc giao tiếp bằng thần thức, tuy nói không ít lời nhưng thực chất chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Đúng lúc này, đàn Tinh Sa cuối cùng đã ập tới.
Tiểu Hắc nhỏ bé đơn độc nghênh chiến một đàn Tinh Sa to lớn, nhìn thế nào thực lực cũng không cân sức, thế mà Tiểu Hắc lại tự tin tràn đầy.
Lục Ly chằm chằm nhìn không chớp mắt, hắn muốn xem rốt cuộc Tiểu Hắc sẽ dùng thủ đoạn gì để giành chiến thắng trong trận chiến chênh lệch đến thế này.
Đột nhiên, Lục Ly phát hiện trên sân thế mà lại xuất hiện hai Tiểu Hắc!
Lục Ly vẫn luôn mở to mắt nhìn chằm chằm, hắn tin chắc mình không nhìn lầm, trên sân đúng là đã xuất hiện hai Tiểu Hắc!
Thế nhưng, Lục Ly còn chưa kịp kinh ngạc, thân hình Tiểu Hắc trên sân khẽ lắc lư, lại phân ra thêm hai Tiểu Hắc nữa. Cứ như vậy, trên chiến trường nhỏ bé đã có tận bốn Tiểu Hắc!
"Đây là thần thông gì?!" Lục Ly cuối cùng không nhịn được mà thốt lên kinh ngạc.
Huyền Minh Nguyên Tôn lên tiếng đáp: "Hình như là phân thân thuật trong truyền thuyết!"
Lục Ly nghe Huyền Minh Nguyên Tôn trả lời liền truy vấn tiếp: "Phân thân thuật? Cũng nằm trong mười đại thần thông sao?"
Huyền Minh Nguyên Tôn đáp: "Đại Phân Thân Thuật quả thực thuộc mười đại thần thông, nghe nói có thể phân hóa ra vạn nghìn, một người địch lại vạn người! Tuy nhiên, thuật Tiểu Hắc dùng không chắc có phải là Đại Phân Thân Thuật hay không. Ít nhất từ hiện tại mà nhìn, chỉ có thể phân hóa ra bốn bản thể, khoảng cách vẫn còn rất lớn. Tất nhiên, cũng có thể do Tiểu Hắc vẫn chưa hoàn toàn nắm vững và hấp thụ được."
"Ừm," Lục Ly gật đầu.
Dù chưa thể chứng minh Tiểu Hắc dùng có phải Đại Phân Thân Thuật hay không, nhưng có thể phân hóa ra bốn phân thân có thực lực ngang bằng bản thể đã là cực kỳ mạnh mẽ rồi.
Bốn Tiểu Hắc, mỗi tên cầm một cây Định Hải Thần Thiết, lao về phía đàn Tinh Sa.
Tuy nhiên Lục Ly chú ý thấy, chỉ có Tiểu Hắc đang nghênh chiến Tinh Sa Vương là mạnh mẽ nhất, ba tên còn lại yếu hơn đáng kể.
Chẳng cần Lục Ly hỏi, Huyền Minh Nguyên Tôn đã chủ động giải thích: "Chỉ có hóa thân phân hóa từ Đại Phân Thân Thuật mới có thể sao chép hoàn hảo năng lực của bản thể. Phân thân thuật của Tiểu Hắc tuy không làm được đến mức đó, nhưng trông có vẻ tiềm năng không nhỏ. Tiểu Hắc mới vừa nắm giữ mà đã sở hữu gần một phần mười thực lực rồi."
Thực lực hiện tại của Tiểu Hắc là mới vào Nguyên Đế, gần một phần mười, nghĩa là ít nhất cũng đạt tới Nguyên Hoàng đỉnh phong. Thực lực như vậy là quá đủ để đối phó với Tinh Sa thông thường.
Chỉ có phân thân Tiểu Hắc đang đối đầu với Tinh Sa Lão Nhị là chịu áp lực lớn hơn một chút, dù sao Tinh Sa Lão Nhị cũng là ma thú bậc tám.
Nhưng phân thân đó lại phát huy thần thông Bất Diệt Chi Thể của Tiểu Hắc đến mức tối đa, tuy luôn ở thế hạ phong nhưng vẫn luôn đeo bám Tinh Sa Lão Nhị không rời, chịu vô số đòn tấn công mà vẫn tinh thần phơi phới.
Hai phân thân Tiểu Hắc còn lại tuy đối đầu với hơn chục con Tinh Sa bậc sáu, bậc bảy nhưng biểu hiện lại vô cùng thoải mái.
Ngay cả Tinh Sa Lão Nhị bậc tám còn không phá nổi phòng ngự của phân thân Tiểu Hắc, huống chi là đám Tinh Sa phổ thông này.
Hai phân thân kia hoàn toàn không phòng thủ, chỉ mải mê chém giết, xem chừng bên này sắp sửa phá vỡ thế trận trước.
Đợi hai phân thân này giải quyết xong đám Tinh Sa phổ thông, chúng có thể hợp lực xử lý Tinh Sa Lão Nhị, rồi cùng với bản thể Tiểu Hắc tiêu diệt kẻ mạnh nhất là Tinh Sa Vương.
Đáng tiếc, đó chỉ là tưởng tượng của Lục Ly.
Ngay khi Lục Ly tưởng rằng nắm chắc phần thắng, cái miệng to lớn của Tinh Sa Vương đột nhiên mở ra, trong miệng nó, Lục Ly mơ hồ nhìn thấy hư không.
Hư không đó Lục Ly quá quen thuộc, chính là không gian hư vô vốn có của thần thông loại Thôn Thiên. Năng lượng mà Lục Ly thường dùng Ngũ Hành Thôn Thiên Thuật để thôn phệ thực chất đều được lưu trữ trong không gian hư vô đó, nếu không thì bụng của Lục Ly sao có thể chịu nổi nguồn năng lượng khổng lồ như vậy.
"Cẩn thận!" Lục Ly vội vàng nhắc nhở.
Thế nhưng Tiểu Hắc như không nghe thấy, vẫn cầm Định Hải Thần Thiết, không chút sợ hãi lao thẳng tới.
Sự đáng sợ của Thôn Thiên Thuật, Lục Ly vô cùng rõ ràng. Lúc này hắn không thể ngồi yên được nữa, vội vàng rút Ngũ Hành Thần Đao ra lao tới, cố gắng cứu Tiểu Hắc.
Nhưng đã muộn, khi Lục Ly chạy tới thì Tinh Sa Vương đã ngậm miệng lại, còn Tiểu Hắc cùng với vạn tấn nước biển đã bị Tinh Sa Vương nuốt chửng vào bụng.
"Bị thần thông Thôn Hải của ta nuốt phải, chắc chắn phải chết! Đây là huyết mạch của một con Thánh Thú đấy, nếu ta hấp thụ hoàn toàn, e rằng thực lực lại có thể tiến xa, ha ha ha!" Tinh Sa Vương đắc ý cười lớn, cái miệng rộng tới tận bụng.
"Tìm chết!" Lục Ly giận dữ, cảm xúc vốn đã lâu không dao động nay bị kích động triệt để, toàn thân lại bốc lên huyết khí ngút trời.
Thứ mà Thị Huyết Ma Tôn để lại cuối cùng vẫn chưa hoàn toàn bị loại bỏ, một khi tâm thần Lục Ly mất kiểm soát, những huyết khí đó sẽ hồi sinh bất cứ lúc nào và tìm cách chiếm lấy thức hải của hắn.
Ngay cả khi Lục Ly đã mạnh đến mức này, thậm chí đã đuổi được Thị Huyết Ma Tôn và huyết tộc đi, nhưng chính bản thân hắn vẫn chưa thể hoàn toàn giải thoát.
Không phải Lục Ly không biết cách kiểm soát cảm xúc, mà là vì đối với Lục Ly, Tiểu Hắc thực sự quá quan trọng.
Mặc dù một người một khỉ này thường xuyên đấu khẩu, Tiểu Hắc lại lười biếng ham ăn, nhưng dù sao nó cũng là người bạn đầu tiên của Lục Ly, là chiến hữu đồng hành cùng hắn lâu nhất. Giờ đây Tiểu Hắc bị nuốt chửng, làm sao Lục Ly có thể bình tĩnh cho được.
Lục Ly bất chấp hậu quả ra sao, hôm nay nhất định phải cứu Tiểu Hắc ra!