Thứ Nữ Hữu Độc

Lượt đọc: 53945 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »
Chương 86
-4

❊ ❊ ❊

: Đạo cao một trượng

Ngụy Quốc phu nhân? Lí Vị Ương nhướng mày, vô sự không đăng tam bảo điện (không có việc gì cần thì không đến), chỉ sợ bà ta đã nghe thấy tin tức gì đó. Nàng suy nghĩ, nói: “Lão phu nhân tất nhiên sẽ xử trí, khỏi cần quan tâm đến bà ta.”

Ngụy Quốc phu nhân vừa tới đã đi thẳng đến viện của Đại phu nhân, nhưng bị thị vệ ở cửa ngăn cản, bà thở hổn hển chạy tới Hà Hương viện, lão phu nhân tứ lạng bạt thiên cân (bốn lạng bạt ngàn cân, lấy thế yếu thắng lực mạnh) nói con dâu đang dưỡng bệnh. Nguỵ Quốc phu nhân không hết hy vọng, quấn lấy muốn đến nhìn xem mới thôi.

Lão phu nhân mặc kệ, Nguỵ Quốc phu nhân không thể không bỏ cuộc, trở về. Mà bà ta không phải là người dễ bị đuổi đi, từ hôm đó, cứ cách hai ba ngày lại đến dây dưa, đòi gặp mặt Đại phu nhân.

Hôm đó, Lí Vị Ương ở Hà Hương viện, hầu hạ lão phu nhân uống thuốc, lúc này nghe thấy Nguỵ Quốc phu nhân lại tới.

Lão phu nhân cầm bát đặt thật mạnh xuống bàn, bộ dáng uống không nổi: “Hừ, sao lại tới nữa.”

“Lão phu nhân đừng vội, Nguỵ Quốc phu nhân đã muốn gặp mẫu thân thì để bà ấy đi gặp đi, không có vấn đề gì.” Lí Vị Ương mỉm cười nói.

“Thế sao được, nếu để nó nhìn thấy bộ dáng nữ nhân kia, nhất định cho rằng Lí gia bạc đãi tỷ tỷ của nó! Chẳng những không thể để nó gặp mặt, càng không thể để tin tức truyền ra ngoài!”

“Giấu giếm không phải là biện pháp lâu dài, cứ giằng co như vậy, không bằng để bà ấy nhìn tận mắt, chỉ có điều để cho bà ấy nhìn thấy gì, thì là do chúng ta quyết định.” Lí Vị Ương mỉm cười nói.

Lão phu nhân sửng sốt, lập tức ngẩng đầu lên nhìn Lí Vị Ương, cẩn thận cân nhắc một lát, cười nói: “Cũng chỉ có nha đầu con lanh lợi, được rồi, con đi an bày đi.”

Ngụy Quốc phu nhân đợi bên ngoài đúng một canh giờ mới nhìn thấy Lí Vị Ương tươi cười chân thành đi ra: “Di mẫu.” (Dì)

Mặt Nguỵ Quốc phu nhân trầm xuống: “Ai là dì của ngươi!”

Lí Vị Ương không hề lộ ra vẻ không vui, ngược lại cười rất ôn hoà: “Dì đến thăm mẫu thân sao? Ai da, đúng là không khéo, mẫu thân thân thể không khoẻ, gần đây không muốn gặp mặt khách.”

“Khỏi cần dài dòng, các ngươi còn không để ta gặp Đại tỷ, cẩn thận ta –” Nguỵ Quốc phu nhân mới nói một nửa, Lí Vị Ương đã cười nói: “Dì, nếu dì đã muốn thế, mọi người sẽ không ngăn cản, mời đi theo con.”

Ngụy Quốc phu nhân sửng sốt, lập tức cho rằng đối phương bị bà doạ sợ, hừ lạnh một tiếng, phân phó người bên cạnh: “Đi thôi.”

Cao Mẫn vẻ mặt mất hứng: “Mẫu thân, sao người lại phải nghe lời một tiểu nha đầu?!”

Ngụy Quốc phu nhân thấp giọng nói: “Trước tiên đến gặp Đại di mẫu của con rồi nói tiếp, có chứng cớ rồi chúng ta sẽ đến phủ Quốc công.”

Cao Mẫn gật đầu: “Mẫu thân nói phải.” Nhưng mà nàng càng nhìn Lí Vị Ương càng cảm thấy không vừa mắt, cho nên nhìn Lí phủ cũng thấy phiền chán.

Bước vào Phúc Thuỵ viện, Lí Vị Ương dừng chân, nói: “Mời dì đi trước.”

Ngụy Quốc phu nhân kiêu ngạo ngẩng cao đầu, đi phía trước, nha đầu đẩy cửa lớn ra, bà là người đầu tiên bước vào.

Vừa mới vào viện, Nguỵ Quốc phu nhân còn chưa kịp khôi phục lại tinh thần, vèo một tiếng, bên trái có sợi dây thừng bay tới, vèo tiếng nữa, bên phải cũng có sợi dây thừng bay tới. Người bà lập tức bị hai dây thừng quấn quanh. Thấy trước mặt có hai tiểu đạo sĩ cầm đầu dây chạy xung quanh, miệng lẩm nhẩm, bà bị quấn không thể động đậy.

Ngụy Quốc phu nhân giận tím mặt: “Các ngươi đồ chó má, đang làm cái gì?! Lí Vị Ương, ngươi làm cái trò gì!”

Cao Mẫn vội vàng chạy vào, nhìn thấy trong viện có tế đàn, một lão đạo sĩ đứng sau đàn, hai mắt nhắm một nửa, miệng lớn tiếng hô, một tay giơ lên cao lắc chuông đồng, một tay làm hình dáng kỳ quái trước ngực.

“Các ngươi đang làm gì!” Cao Mẫn kêu to: “Mau thả mẫu thân ta ra!”

Chuông trong tay đạo sĩ đập thật mạnh lên bàn tế, hai mắt bỗng dưng mở lớn, hai tiểu đạo sĩ cầm đầu kia dây thừng, kéo thật nhanh, Nguỵ Quốc phu nhân bị trói chặt, đứng chỗ đó không thể chạy trốn, bà thét thật to: “Người đâu, người đâu, mau đến đây!”

Nhưng Triệu Nguyệt chắn trước mặt nha đầu ma ma, trong viện ngoại trừ mẹ con Nguỵ Quốc phu nhân thì không ai có thể bước vào.

Lí Vị Ương đi vào, nhẹ nhàng dùng tay ra hiệu, đạo sĩ lập tức xông lại, cầm kiếm gỗ vung loạn trước mặt Nguỵ Quốc phu nhân, miệng lẩm bẩm: “Lập tức tuân lệnh, Thái Thượng Lão Quân hiểu tâm ý ta, tất cả yêu ma quỷ quái, mau đền tội!” Niệm xong, hắn cầm lư hương trên bàn, đốt phù vàng, sau đó đung đưa lư hương trước mặt Nguỵ Quốc phu nhân, chợt hét lên một tiếng: “Yêu ma quỷ quái, bụi tan khói diệt!”

Trong chớp mắt, một lư hương đựng tro, toàn bộ hắt lên người Nguỵ Quốc phu nhân.

“Cút ngay!” Ngụy Quốc phu nhân thở hổn hển lớn tiếng hét, nhưng bà giãy giụa thế nào cũng không thể thoát ra, đầy mặt đầy người toàn là tro bụi.

Cao Mẫn nhào lên liều mạng đánh hai tiểu đạo sĩ kia, nhưng người ta dù sao cũng là nam tử, nàng lảo đảo té ngã xuống đất, cả người chật vật.

“Tất cả quỷ quái yêu ma, lập tức hiện nguyên hình!”

Đạo sĩ lại hét lớn một tiếng, cầm chén máu gà trên bàn, thẳng tay hắt qua.

Cao Mẫn không đề phòng, bị hắt trúng người, trước giờ nàng làm gì đã nhận phải đãi ngộ này đâu, gần như bị chọc giận tức điên, nhảy dựng lên tát tiểu đạo sĩ một cái: “Các ngươi ăn gan hùm mật gấu rồi hả!”

Ngụy Quốc phu nhân la lớn: “Các ngươi đang làm cái gì? Đúng là quá phận! Đám bên ngoài chết cả rồi sao mau tới cứu ta…”

Chỉ chốc lát sau, mẹ con Nguỵ Quốc phu nhân đầy người là máu gà cùng tro bụi, còn đâu sự tôn quý của phu nhân tiểu thư, so với bà điên đầu đường xó chợ còn không bằng. Nguỵ Quốc phu nhân thét lên chói tai, xuyên thấu nóc nhà, ầm ỹ cả viện, Lí Vị Ương phất tay, Triệu Nguyệt tránh ra, nha đầu ma ma bên ngoài mới vọt vào, nhìn thấy tình cảnh này, muốn cười mà không dám cười, đành xông lên đẩy hai đạo sĩ kia ra giải cứu Nguỵ Quốc phu nhân.

Cao Mẫn gào khóc: “Lí Vị Ương, ngươi tiểu tiện nhân không thể chết tử tế, ngươi biến chúng ta thành cái dạng này…!”

Lí Vị Ương cười đi vào nói: “Ai da, sao lại thế này?! Thôi ma ma, Thôi ma ma!”

Thôi ma ma là ma ma lão phu nhân phái đến trông coi Đại phu nhân, thường ngày vô cùng nghiêm khắc, bà đã sớm nhận được tin tức Nguỵ Quốc phu nhân đến, lập tức bố trí viện này theo lời dặn dò của Tam tiểu thư, lúc này nghe thấy Lí Vị Ương gọi, bà vội vàng tạo bộ dáng kích động chạy từ trong phòng ra: “Huyện chủ.”

Lí Vị Ương chỉ vào Ngụy Quốc phu nhân nói: “Dì đến thăm mẫu thân, các ngươi sao lại làm thế này, mời đạo sĩ đến làm phép cũng không báo trước một tiếng.”

Thôi ma ma vội vàng xin lỗi: “Không biết Ngụy Quốc phu nhân đến thăm, lão nô thất lễ, nhưng mà – đạo sĩ này là Đại phu nhân mời đến.”

Ngụy Quốc phu nhân tức giận: “Nói năng bậy bạ! Đại tỷ ta trước giờ không tin vào mấy thứ ma quỷ!”

Lí Vị Ương thở dài một hơi: “Trước nay khác nhau rồi, mẫu thân thật sự bị bệnh không nhẹ, tai nghe chỉ là hư ảo, mắt thấy mới là thực, dì vẫn nên vào xem đi, thuận tiện khuyên bảo mẫu thân tĩnh dưỡng cho tốt.”

Ngụy Quốc phu nhân giận dữ, bất chấp thay quần áo rửa mặt, không chút cố kỵ xông vào.

Trong phòng, rèm cửa sổ vén một nửa, ánh sáng hơi mờ mịt tối tăm, Đại phu nhân nằm trên giường vẫn không nhúc nhích. Nguỵ Quốc phu nhân bước lên phía trước, thấy hai gò má Đại phu nhân lõm xuống, hốc mắt xanh đen, xương gò má vốn cao cao nay đã thay đổi rất nhiều, gần như là hai người khác biệt với vị phu nhân cao ngạo phú quý lúc trước.

Ngụy Quốc phu nhân âm thầm nhíu mày, sao lại bệnh đến mức này.

Đại phu nhân đang mê man, Thôi ma ma đến bên giường Đại phu nhân nói: “Phu nhân, Nguỵ Quốc phu nhân đến, phu nhân tỉnh giấc đi.”

Lúc trước Nguỵ Quốc phu nhân bị lão phu nhân cự tuyệt nhiều lần, trong lòng đã có nghi ngờ, thậm chí bà còn cảm thấy Đại phu nhân bị mấy người này giam lỏng, hiện tại nhìn thấy giữa ban ngày ban mặt Đại phu nhân còn đang mê man, sắc mặt rất không tốt, nhíu mày: “Đại tỷ!”

Đột nhiên Đại phu nhân bừng tỉnh, một lúc lâu sau, bà lấy tay dụi mắt, bật dậy, ánh mắt ngây dại nhìn Nguỵ Quốc phu nhân, như thể không nhận ra bà là ai.

Ngụy Quốc phu nhân sốt ruột tiến lên một bước: “Đại tỷ!”

Đại phu nhân yên lặng nhìn Ngụy Quốc phu nhân, vung tay bà ta ra, hai tay giơ quơ lung tung trước mặt.

“Đừng tới tìm ta, đừng tới tìm ta, chuyện này không thể trách ta, ta cũng chỉ bất đắc dĩ. Muốn trách, thì trách ngươi vận khí không tốt… Ngũ di nương ngươi tha cho ta, ta chỉ thân bất do kỷ. Ta đã ăn năn, ta dựng đàn tế cho các ngươi, làm phép cho các ngươi, ta bồi tội với các ngươi…”

Đầu tiên Đại phu nhân cuồng loạn lên, sau đó thì không ngừng cầu xin.

Ngụy Quốc phu nhân kinh ngạc, đối phương căn bản không nhận ra mình là ai.

Khuôn mặt đầy máu và tro bụi này, Đại phu nhân đương nhiên không nhận ra, Thôi ma ma nhắc nhở: “Nguỵ Quốc phu nhân, ngài có nên đi rửa mặt trải đầu trước không, đừng doạ phu nhân.”

Ngụy Quốc phu nhân trừng mắt: “Cái gì mà doạ, bộ dáng ta doạ người lắm sao?!”

Lí Vị Ương mỉm cười, đứng từ xa nhìn.

Ngụy Quốc phu nhân cầm lấy cánh tay Đại phu nhân: “Đại tỷ, vừa rồi tỷ phân phó người làm phép trong sân sao?”

Đại phu nhân như ý thức được điều gì đó, miệng than thở: “Làm phép? Đúng vậy, ta phân phó…” Bà cầm lấy tay Nguỵ Quốc phu nhân, căng thẳng hỏi: “Bắt được quỷ chưa?”

Ngụy Quốc phu nhân khiếp sợ nhìn Đại phu nhân: “Đâu ra quỷ?”

Đại phu nhân thần bí: “Viện này có quỷ đấy! Ngươi không biết thôi, mỗi ngày cứ nửa đêm lại bò ra doạ người, lưỡi dài, mắt đỏ, tóc đen, mặc quần áo trắng bệch, chính là Ngũ di nương, là Ngũ di nương! Nàng ta đến đòi mạng ta! Nhất định là nàng ta! Không, cũng có thể là Tam phu nhân… Đúng, là bọn họ!”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tần giản