Thứ Nữ Hữu Độc

Lượt đọc: 54057 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »
Chương 94
-4

❊ ❊ ❊

: Người sang bắt quàng

Tưởng gia không có nữ nhi con vợ cả, có một thứ xuất duy nhất thì gả cho Thái tử, hơn nữa thứ xuất này cũng không được sủng ái nhiều ở Tưởng gia. Nhưng người Tưởng gia lại rất coi trọng Lí Trường Nhạc, nếu có thể mượn chuyện này lấy được sự ủng hộ của bọn họ, đương nhiên là thu hoạch ngoài ý muốn, nhưng bước cờ này đi quá sớm, hiện giờ cưới Lí Trường Nhạc sẽ khiến cho Hoàng đế cùng các huynh đệ khác kiêng kị! Hơn nữa, trong lòng Thác Bạt Chân còn có một ý nghĩ không nói nên lời, nếu cưới Lí Trường Nhạc, Lí Vị Ương sẽ càng không gả cho hắn… Nghĩ đến đây, hắn bất giác nắm tay lại thật chặt!

“Vận đen qua cơn may đến cái gì! Chỉ sợ là cây to đón gió!” Lí Vị Ương, nàng quả thật tàn nhẫn! Lúc này, hắn hít một hơi thật sâu, đấm mạnh lên tay vịn của ghế!

Hà Tĩnh nhìn vẻ mặt tàn ác, bộ dáng nghiến răng nghiến lợi của Thác Bạt Chân, trong lòng nhanh chóng cân nhắc, đồng thời âm thầm thở dài, chuyện này đúng là rất bất lợi với Tam Hoàng tử!

“Điện hạ đừng sốt ruột, chúng ta bàn bạc kỹ hơn, nhất định có thể chuyển nguy thành an!”

Mà bên kia, Lí Vị Ương từ Hà Hương viện trở về trong lòng cũng thấy hơi khó chịu. Nếu Lí Tiêu Nhiên không nhanh chân thì hiện tại Lí Trường Nhạc đã là một tử thi, nhổ cỏ không nhổ tận gốc, xuân sang lại sinh sôi, cho Lí Trường Nhạc một cơ hội, nàng ta sẽ lại tiếp tục gây chuyện.

Tay Lí Vị Ương tuỳ ý hái một đoá hoa mẫu đơn thưởng thức, rồi đột nhiên thấy một tia chớp loé qua, ngay sau đó là tiếng sấm. Không chỉ nàng, Bạch Chỉ cùng Mặc Trúc bên cạnh cũng bị doạ nhảy dựng, chỉ chốc lát sau, những giọt mưa nặng hạt đã rớt xuống.

Lí Vị Ương nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa tầm tã bên ngoài, trời đất trắng xoá một màu, Lí Vị Ương bất giác lại gần cửa sổ, nhìn bọt nước bắn tung toé khắp nơi mà xuất thần.

“Sao trời đột nhiên mưa lớn như vậy!” Mặc Trúc than thở một câu, vội vàng đi đóng cửa sổ.

Ngay sau đó tiếng sấm ầm ầm vang lên, mấy tiểu nha đầu ở phòng ngoài sợ tới mức ôm chặt lấy nhau, trong viện đột nhiên xuất hiện một thiếu niên đội nón rộng, chạy nhanh vào. Tâm tình Lí Vị Ương vốn không thoải mái, nhưng hiện tại nhìn thấy cảnh tượng này thì mỉm cười, quay đầu nói: “Đi chuẩn bị khăn sạch.”

Bạch Chỉ thò đầu ra nhìn, lập tức cười: “Dạ.”

Lí Mẫn Đức vào phòng, cả người ướt sũng, Bạch Chỉ cùng Mặc Trúc vội vàng chuẩn bị khăn sạch để hắn lau người, tóc hắn cũng ướt đẫm, nước chảy xuống liên tiếp, Lí Vị Ương cười nói: “Mưa to thế này, đệ còn chạy tới đây làm gì?”

Lí Mẫn Đức nhíu mày: “Lúc nửa đêm —— “

Lí Vị Ương phất tay, ý bảo nha đầu bên cạnh lui xuống hết, rồi mới nói: “Chuyện gì Triệu Nam cũng nói cho đệ biết.” Huynh muội Triệu Nam Triệu Nguyệt đều là người của Lí Mẫn Đức, bọn họ nói ra cũng không có gì kỳ quái, nhưng Lí Mẫn Đức hơi ngượng ngùng, gương mặt như bạch ngọc nhất thời đỏ lên, hắn làm vậy có vẻ như giám thị, lo lắng Lí Vị Ương sẽ hiểu lầm, vừa định giải thích thì Lí Vị Ương lắc đầu, hiển nhiên không để trong lòng: “Chuyện này, ta vốn không muốn giấu đệ.”

Lí Mẫn Đức yên tâm, nói tiếp: “Nhưng Đại bá phụ không xử lý Lí Trường Nhạc, còn phái người đưa nàng ta lên núi, hành động này lại biến thành bảo vệ.”

Lí Vị Ương nhìn mưa tầm tã bên ngoài, cười lạnh: “Ông ấy kiêng kị Tưởng gia, bằng không nữ nhi hành động bại hoại lúc tang lễ như vậy, đã sớm bị trừ khử rồi.”

Lí Mẫn Đức nhíu mày thật chặt: “Từ Ngũ Hoàng tử đổi thành Tam Hoàng tử, nhìn sao cũng thấy Lí Trường Nhạc không chịu thiệt.”

Lí Vị Ương đột nhiên cười ra tiếng: “Ngốc, nàng ta đương nhiên chịu thiệt, hơn nữa còn thiệt thòi lớn.”

Lí Mẫn Đức suy nghĩ, lập tức hiểu ra: “Đúng vậy! Ngũ Hoàng tử thích nàng ta, còn hứa lấy làm Chính phi, nàng ta lại cố tình không biết điều, Thác Bạt Duệ nhất định không buông tha nàng ta với Thác Bạt Chân! Hiện tại gây xích mích với Thác Bạt Duệ, nhận công kích luân phiên từ Ngũ Hoàng tử cùng Thất Hoàng tử, đủ để Thác Bạt Chân tha hồ thưởng thức!”

Lí Vị Ương mỉm cười: “Đó chính là nguyên nhân thứ nhất, thứ hai, dùng biện pháp như vậy để gả qua, Thác Bạt Chân sẽ hận Lí Trường Nhạc ngu xuẩn, theo tính cách của hắn, thù hận này sẽ trả lại gấp trăm ngàn lần lên người nàng ta, đôi vợ chồng như vậy, không biết sẽ thú vị đến mức nào.”

Lúc nói những lời này, trong mắt hiện lên sự trào phúng vô tận, Lí Mẫn Đức lại không hề để ý, hoặc nhìn thấy rõ ràng, nhưng hắn lại chỉ coi như không thấy. Bất cứ thời điểm nào, hắn ủng hộ nàng vô điều kiện, tin tưởng nàng, nhưng mà – “Thời gian ba năm, đủ để thay đổi rất nhiều thứ, hơn nữa ta nhận được tin tức, Tưởng Húc sắp về Kinh.”

“Ồ —— Hoá ra Đại cữu cữu sắp trở về.” Lí Vị Ương bật cười, trách sao Lí Tiêu Nhiên vội vàng thay đổi chủ ý, giữ lại tính mạng Lí Trường Nhạc. “Lần này vội về chịu tang,” Liên tiếp mất đi hai muội muội, rốt cuộc không thể ngồi yên được sao? Nàng suy nghĩ, lại hỏi: “Có những người nào đi theo?”

“Tạm thời chưa rõ, người ta phái đi chỉ tra được không quá ba ngày, Tưởng Húc sẽ đến Kinh đô.”

Lí Vị Ương gật đầu, mắt nhìn mưa to ngoài cửa sổ, cười lạnh một tiếng, trận bão táp này, cuối cùng vẫn đến, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

Sáng sớm hôm sau, trong cung truyền ý chỉ, Thái hậu triệu kiến Lí Vị Ương, tin tức này vừa truyền đi, tất cả mọi người vô cùng kinh ngạc.

Lí Vị Ương trang điểm xong, theo thái giám tuyên chỉ vào cung. Đến cửa cung Thái hậu, nàng nhẹ nhàng đặt túi gấm đã chuẩn bị cẩn thận từ trước vào tay nữ quan, nữ quan suy nghĩ một lát, sau đó cười nói: “Huyện chủ mời.” Lúc Lí Vị Ương đi qua người nàng ta, nữ quan thấp giọng nói: “Tối hôm qua Đức phi nương nương tới đây.”

Lí Vị Ương ngẩn người, sau đó nhíu mày.

Trương Đức phi, bà ta lại định làm gì! Nữ nhân này, vì sao luôn gây phiền toái cho nàng!

Nữ quan thấy Lí Vị Ương đã hiểu ra, cười dẫn nàng đi vào. Lí Vị Ương bước vào đại điện, chỉ có điều, tâm tình của nàng lần này rất không thoải mái. Thái hậu ngồi ở vị trí trên cao kia, cách một lớp đàn hương lượn lờ, vẻ mặt của bà thoạt nhìn có vài phần nghiêm túc.

Lí Vị Ương trịnh trọng hành lễ: “Vị Ương bái kiến Thái hậu.”

Lần trước gặp mặt, Thái hậu vẫn rất hoà ái, nhưng hiện tại bà không hề có ý định cho Lí Vị Ương đứng dậy, chỉ lẳng lặng ngồi đó, nhìn nàng từ trên xuống dưới.

Sắc mặt Lí Vị Ương bình thường, qua đúng nửa khắc, tư thế của nàng thậm chí không một chút biến hoá, tư thế tuyệt đẹp từ đầu đến cuối.

Phong thái cùng dũng khí này, đến các cháu gái của mình cũng không có, Thái hậu nhớ lại lời Trương Đức phi, bất giác thở dài một hơi: “Nghe nói mẫu thân ngươi vừa mới qua đời.”

“Bẩm Thái hậu, dạ.” Thái hậu vẫn chưa ban ngồi, Lí Vị Ương chỉ có thể đứng trả lời.

Trong giọng nói của Thái hậu có thêm vài phần nghiêm túc: “Mẫu thân qua đời, nữ nhi phải giữ đạo hiếu ba năm, trong ba năm này, ngươi phải chú ý đến lời nói và hành động của mình.”

“Dạ, Vị Ương đã hiểu.” Lí Vị Ương nhớ lại, người cháu Thái hậu yêu quý nhất là Thất Hoàng tử Thác Bạt Ngọc, sắc mặt không thay đổi, cung kính đáp lời, không hề để lộ sự bất mãn. Nhưng thực ra, trong lòng nàng lại cực kỳ không vui, lần trước Trương Đức phi không thu được thắng lợi, lập tức chuyển chủ ý đến chỗ Thái hậu, muốn Thái hậu ngăn cản nàng cùng Thác Bạt Ngọc qua lại sao? Trương Đức phi này, có phải quá coi trọng con trai bà ta, những thứ bà ta coi như châu báu, Lí Vị Ương cũng không thèm! Đừng nói một Trắc phi của Hoàng tử, cho dù là Chính phi, cho dù tương lai Thác Bạt Ngọc làm Hoàng đế, hứa cho nàng ngôi vị Hoàng hậu, nàng cũng không thèm!

Sắc mặt Thái hậu chưa từng lạnh lùng như hiện giờ: “Hiểu được là tốt rồi, ngươi là đứa nhỏ có hiểu biết, hẳn biết cái gì nên làm, cái gì không nên làm.” Bà nói xong thì không có ý định nói tiếp, nhưng ý tứ của bà đã rất rõ ràng, tuy Lí Vị Ương thông minh hiểu chuyện, nhưng không xứng với Thác Bạt Ngọc, càng không có khả năng được chọn làm Chính phi, bởi vì nàng là nữ nhi do một nha đầu hạ lưu sinh ra, cho dù nàng thông minh, Thái hậu tán thưởng nàng, nhưng vẫn không thể để nàng ngồi lên ngôi vị Thất Hoàng tử phi.

Lí Vị Ương rõ ràng ý tứ trong lời nói Thái hậu, nàng rất hiểu Thái hậu, năm đó Thái hậu cũng từng xa cách với nàng vì thân phận thứ xuất, nàng hao phí rất nhiều tâm sức mới làm cho Thái hậu thích nàng, tiếp nhận nàng, năm đó chỉ là Thác Bạt Chân không được sủng ái còn như thế, đổi lại là tâm can bảo bối Thác Bạt Ngọc của Thái hậu, Lí Vị Ương đương nhiên hiểu được tâm tình của đối phương, mà dù sao Thái hậu cũng là người cao nhất Đại Lịch, nàng không nên chống đối thẳng mặt, như thế không có lí trí hơn nữa quá ngu xuẩn, Lí Vị Ương sẽ không làm chuyện mình không nắm chắc…

Thái hậu thản nhiên nói: “Đã vào cung thì thuận tiện giúp ai gia chép lại Kinh Phật đi.”

Lí Vị Ương cúi đầu đáp lời: “Dạ.”

Phật đường của Thái hậu ngay sau đại điện, Thái hậu đứng lên, được nữ quan nâng tay đi ra phía sau, Lí Vị Ương nhanh chân đi theo, đến Phật đường, Thái hậu bắt đầu niệm Kinh phật, nữ quan ra hiệu với Lí Vị Ương, nàng lập tức đi tới bàn sơn son khắc chữ phúc thọ bên cạnh. Trên bàn, tiểu cung nữ đã bày ra giấy và mực cùng ba bản Kinh thư thật dày.

“Ba bản Kinh thư này, mời Huyện chủ chép xong rồi mới trở về.” Nữ quan nhẹ giọng nhắn lại ý chỉ của Thái hậu.

Cách lớp rèm trùng điệp, Lí Vị Ương liếc mắt nhìn Thái hậu, cười nói: “Dạ.”

Qua bốn canh giờ, Lí Vị Ương chép lại từng chữ của Kinh thư. Chữ trong Kinh phật rất nhỏ, nhìn thời gian dài sẽ bị váng đầu hoa mắt, nếu là người khác đã sớm eo mỏi lưng đau không kiên trì được nữa, nhưng Lí Vị Ương vẫn đứng chép Kinh thư, không kêu một tiếng mệt, không xin một cái ghế, chỉ trầm mặc đứng tại chỗ, nghiêm túc chép.

Thái hậu nhìn nàng, mày nhíu chậm rãi giãn ra. Thật ra bà không hề phản cảm với Lí Vị Ương, mà ngược lại, bà có vài phần thích tiểu cô nương đủ thông minh đủ can đảm này, chỉ tiếc – thân phận mẹ ruột quá thấp, lúc trước Hoàng đế phong chức đưa nàng ta lên quá cao, nếu không để nàng ta nhận rõ thân phận mình, sợ rằng tương lai sẽ có tâm tư thấy người sang bắt quàng làm họ.

Thác Bạt Ngọc, tuyệt đối không phải là người Lí Vị Ương có thể với tới! Trong lòng Thái hậu nghĩ như vậy, Phật châu trong tay vẫn không ngừng quay vòng.

Lại hai canh giờ trôi qua, giữa chừng bỏ lỡ bữa trưa cùng bữa tối, Thái hậu đã dùng xong điểm tâm, bụng Lí Vị Ương kêu lên vì đói, nhưng nữ quan bên cạnh nhìn nàng, ngay cả tay cũng không run một lần, chậc lưỡi thấy thật kỳ lạ.

Những người này nào biết được, Lí Vị Ương từng ngây người trong lãnh cung nhiều năm, sự nhẫn nại, khả năng chịu đói đã sớm bình thường như ăn cơm, căn bản không hề để ý đến sự trừng phạt nho nhỏ này. Mà ngược lại, thời gian càng dài, tốc độ chép của nàng càng nhanh, các chữ càng ngay ngắn có lực, dần dần, đến Thái hậu cũng buông Phật châu trong tay, nhìn nàng như đăm chiêu.

Chu nữ quan bên cạnh nhắc nhở: “Thái hậu nương nương, ngài nên đi nghỉ.”

Thái hậu đứng lên, chậm rãi đi ra ngoài, lúc ra đến cửa, quay đầu nhìn lại, phát hiện Lí Vị Ương ngay cả đầu cũng không ngẩng lên một lần, nghiêm túc sao chép Kinh Phật, phảng phất như không chú ý đến bà đang rời đi. Trong lòng Thái hậu, rốt cuộc có chút bội phục với sự chịu đựng kiên cường của tiểu cô nương. Đáng tiếc, nàng không có một mẫu thân xuất thân cao quý, thân phận như vậy, bất luận thế nào cũng không đủ tư cách làm Chính phi Ngọc nhi. Có lẽ, nên ban hôn phối cho Hoàng tử xuất thân không cao hoặc gia đình huân quý, như vậy sẽ không tính làm nàng ấy khổ sở. Trong lòng Thái hậu nghĩ như vậy, sau đó đi ra ngoài.

Cuối cùng, Lí Vị Ương dừng bút, lúc này, bên ngoài trời đã sắp sáng.

Lí Vị Ương nâng mắt: “Kinh Phật đã chép xong, không biết Thái hậu còn phân phó gì không?”

Chu nữ quan lập tức ra ngoài bẩm báo, một lát sau, quay lại trả lời: “Thái hậu có chỉ, Huyện chủ đặt Kinh phật đã sao chép ở trước tượng Phật là có thể ra về.”

Lí Vị Ương nghe vậy, trên mặt không chút oán hận, hai tay cầm Kinh Phật nghiêm túc đi đến trước Phật Tổ, khấu đầu, sau đó đứng dậy rời đi.

Tiểu cung nữ bên cạnh nói: “An Bình Huyện chủ này, đúng là nhẫn nại, lần trước Lục Công chúa bị Thái hậu nương nương phạt chép Kinh thư, khóc loạn hai canh giờ liền! Nàng ấy ngược lại, từ đầu đến cuối đến lông mày cũng không nhíu một lần!”

Chu nữ quan thở dài nói: “Đây là trình độ cùng phong độ, Thái hậu nương nương thể hiện rõ ràng là đang trừng phạt, nhưng thực ra là đang nhắc nhở nàng ấy, cây cao vượt rừng sẽ bị gió quật, Đức phi nương nương có thể đứng vững trong cung không bị lật đổ, không phải là may mắn nhất thời, nếu nàng ấy nghe lời, Thái hậu nương nương tự nhiên sẽ hứa cho tiền đồ tốt đẹp, nhưng nếu không tự biết lượng sức mình thấy người sang bắt quàng, vậy hậu quả — ” Mới nói một nửa nhưng không nói tiếp nữa, chỉ nhìn bóng lưng Lí Vị Ương ở xa xa, quay đầu nói, “Dù sao ta thấy nàng ấy không giống là cá trong ao, tương lai nói không chừng sẽ có phúc lớn cũng chẳng biết được.”

Tiểu cung nữ nhìn bóng lưng khuất dần của Lí Vị Ương, bất giác mở to hai mắt.

Phúc lớn? Phúc lớn cái gì! Đắc tội Đức phi nương nương, vậy chỉ còn đường chết! Tương lai sao có thể có phúc lớn, thế chẳng phải quá kỳ lạ sao?

Lí Vị Ương được cung nữ dẫn đường, chậm rãi đi ra ngoài, đến cửa cung gặp một thái giám, giọng hắn the thé nói: “Người tới là ai?!”

Cung nữ vội vàng nói: “Lưu công công, vị này là An Bình Huyện chủ.”

Lưu công công tuổi trên dưới ba mươi, mặt trắng như bóc, đôi mắt khôn khéo, ánh mắt hắn xoay quanh khuôn mặt Lí Vị Ương, bỗng nhiên cười nói: “Hoá ra là An Bình Huyện chủ – Huyện chủ đúng là có vận khí tốt, Hiền phi nương nương đang phân phó các cung nữ lấy sương sớm ở Ngự hoa viên, Huyện chủ đã đi ngang qua chỗ này, tất nhiên phải đến bái kiến một câu.”

Hiền phi nương nương? Người được gọi như thế trong cung chỉ có một mình Võ Hiền phi. Người Lí Vị Ương cứng ngắc trong chốc lát, vị Võ Hiền phi này, chính là dưỡng mẫu của Thác Bạt Chân! Vì sao bà ta muốn gặp mình?! Chỉ là vô tình gặp nhau? Không, tuyệt đối không phải trùng hợp!

—— Lời tác giả ——

Có người hỏi ta, vì sao Đức phi muốn giết Vị Ương, ta phải nói, là một người mẹ, tâm tình của bà ấy thật ra rất dễ lí giải, ha ha, Vị Ương là đứa nhỏ bần cùng nghèo nàn hai bàn tay trắng mà

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tần giản