Thứ Nữ Hữu Độc

Lượt đọc: 53964 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »
Chương 254
-9: thứ nữ hữu độc phiên ngoại 9 kiếp trước kiếp này

❊ ❊ ❊

Xem trước:

Trong phòng đốt hương hoa lan thơm ngát, lịch sự tao nhã mà ấm áp, Nguyên Liệt ngồi xem mật báo trong tay, thỉnh thoảng lại nâng mắt lên nhìn Lí Vị Ương đang nằm nghiêng trên chiếc giường nhỏ đọc sách.Ánh mắt nàng hơi cụp xuống, vẻ mặt dịu dàng, bên môi mang theo ý cười, giống như hoa sen trong đêm trăng tao nhã, nàng có một vẻ đẹp cao ngạo, trong trẻo nhưng lạnh lùng, tay cầm một quyển sách đang đọc vô cùng chăm chú.Hắn khẽ mỉm cười.Bề ngoài nhìn nàng rất dịu dàng, nhưng ai cũng biết nàng là một nữ tử đanh đá.Bá đạo, sắc bén, kiêu ngạo.Giống như dòng nước dịu dàng, nhìn qua thấy rất bình tĩnh, nhưng lúc cuộn sóng lại có thể nhấn chìm tất cả.Ai cũng nói, người Nguyên Liệt sợ nhất chính là vị Vương phi này.Bởi vì hắn nắm quyền, địa vị cao, mọi người đều kính sợ hắn, chỉ có lời nói của Lí Vị Ương là hắn không thể không nghe.Lúc hắn bệnh nặng, không đứng dậy nổi, nhưng vẫn muốn đến quân doanh tuần tra.

Ngự y khuyên bảo hết lời, hắn lại khăng khăng đi ra ngoài, Lí Vị Ương cầm một quyển sách gõ đầu hắn bắt quay lại giường.

Lúc đó tất cả mọi ngươi đều ngây ngốc, phó tướng đi theo nhiều năm cứ nghĩ hắn sẽ nổi giận, ai ngờ hắn lại nghiêm mặt che đầu, làm như người bị đánh không phải là hắn.

(Vũ: Nguyên Liệt thật đáng yêu, hài không chịu đượcJ)Nếu hắn dám làm trái lại lời Vị Ương, rất có khả năng nàng sẽ lột hết đồ của hắn rồi treo lên đánh.Sau đó, có quan viên không thông báo trước đã đưa hơn hai mươi mỹ nhân, mỗi người đều yểu điệu, khuôn mặt xinh đẹp, giống như tiên nhân đến Vương phủ.

Người này còn ngu ngốc, ở ngay tại trên triều nịnh bợ hắn, quả nhiên sắc mặt hắn lập tức thay đổi, sợ Vị Ương hiểu lầm vội vàng chạy về nhà, tới nơi mới phát hiện hai mươi nữ nhân kia đều bị Vương phi đuổi rồi, một đám nữ nhân õng ẹo, quyến rũ động lòng người lại bị Vương phi sung quân đi khai hoang điền trang mà nàng mới mua.Vì thế, thanh danh của Vị Ương truyền đi sau một đêm.

Tất cả mọi người đều sợ hãi, ban đầu bọn họ còn nghĩ Nguyên Liệt là con người độc ác, không ngờ vị Vương phi này còn lợi hại hơn, có thể ghen tức không hề che giấu như vậy, đúng là một kỳ nhân.Có thể nói, dường như Nguyên Liệt trở thành trò cười cho cả Việt Tây.Có rất nhiều người nói, mọi việc đều vì vị Vương phi này xuất thân từ công thần Quách thị, đến cả vương gia cũng phải nhường nhịn nàng.Còn có một số người lại nói, khi còn nhỏ Vương gia và Vương phi là thanh mai trúc mã, hai trẻ vô tư, cho nên Vương gia mới sợ hãi nàng như vậy.Nguyên Liệt: ".

♣ ♣ ♣

♣ ♣ ♣

♣ ♣ ♣

Giữa ánh sáng mờ ảo, một bức tường đỏ trang nghiêm, ngói màu vàng rạng rỡ dưới ánh sáng mặt trời, những con rồng ở trên mái giống như muốn bay ra, càng tới gần không trung bên trong càng rõ ràng.

Ở trên con đường rộng, cứ cách mười bước lại có một cung nữ cúi đầu đi ngang qua, di chuyển ngay cả vạt áo cũng không gây ra tiếng động nào.Cảnh tượng này rất quen thuộc, làm cho Lí Vị Ương rùng mình thật mạnh.Nàng đứng trước của sổ, nhìn mỹ nhân đang trang điểm ở bên trong.

Ánh sáng màu vàng bao phủ trên thân thể của nàng, hương thơm quen thuộc tràn ngập bên trong, mỹ nhân trong gương đồng đang chăm chú vẽ lông mày, nhìn lại một lượt, mỉm cười, giống như hoa xuân đua nở, nhan sắc như trăng đêm trung thu, bốn phía giống như có nhã nhạc khinh tấu, Tiên Tước bay quanh, trong lúc mơ hồ, ba hồn bảy vía cũng bị đoạt đi một nửa.Khuôn mặt này, Lí Vị Ương mãi mãi không quên.Đó là tỷ tỷ của nàng, Lí Trường Nhạc, trưởng nữ Lí phủ, xinh đẹp như tiên nữ.

Nhưng đuôi mắt của nàng đã có dấu vết của năm tháng, cho dù trang điểm tỷ mỉ, những nếp nhăn nhỏ dày đặc vẫn nhìn thấy rõ ràng, khóe miệng lúc nào cũng cong lên như đang cười mà bây giờ rũ xuống.Đây là dấu hiệu tuổi già, bất kể nàng là mỹ nhân số một khắp thiên hạ, cũng khó có thể thoát khỏi.Lí Trường Nhạc không vui nhìn chính mình trong gương, dặn dò cung nữ thay nàng nhổ đi sợi tóc bạc ở chỗ thái dương, sau đó mới cầm trâm phượng cài lên trên đầu.Lúc này, các cung nữ nối đuôi nhau vào, cái khay trong tay các nàng bày vô số đồ trang sức ngọc ngà châu báu, thay nhau giơ lên đến cho nàng xem, lựa chọn nửa canh giờ, nàng mới hơi cảm thấy vừa ý, đứng dậy bắt đầu mặc áo khoác ngoài, quần áo thật dài, hoa văn trên cổ tay áo được thêu bằng tơ vàng, làn váy còn còn có phượng hoàng rất sống động, dưới ánh mặt trời giống như một ngọn lửa màu vàng, vô cùng xinh đẹp lông lẫy."Ầm" một tiếng, đầu Lí Vị Ương giống như nổ tung khiến nàng hiểu rõ.Cho tới bây giờ, nàng thật sự gặp được Lí trường Nhạc.

Không phải ở kiếp này, mà là kiếp trước, đã rất lâu nàng không nghĩ đến chuyện trước kia...Đây là trí nhớ về quá khứ của nàng, chấp niệm kiếp này vẫn như trước.Đúng lúc này, cung nữ tiến vào bẩm báo:"Nương nương, Hoa phu nhân cùng Phi Nguyệt tiểu thư đến."Vẻ mặt Lí Trường Nhạc biến đổi, giọng nói trở nên lạnh lẽo:"Để cho bọn họ vào!"Chờ hai người đi vào trong điện, Lí Vị Ương nhìn rõ khuôn mặt hai mẹ con kia.Phu nhân trung niên là Lí Thường Hỉ, ngũ muội của nàng, tuy rằng đã già đi nhiều, tóc mai cũng có sợi bạc, cũng mặc hoa phục, vênh váo tự đắc, ánh mắt xinh đẹp, hơi thở vẫn không thay đổi.

Bên cạnh là một thiếu nữ nhỏ nhắn, khuôn mặt xinh đẹp, đi vào trong điện mang theo không khí trong lành."Các ngươi còn mặt mũi tới gặp ta?!"Khuôn mặt Lí Trường Nhạc lạnh như băng, rất kiếm khi thấy vẻ nghiêm nghị như vậy.Lí Thường Hỉ vội vàng kéo con gái của mình lên:"Nương nương, ta dẫn theo con gái tới tạ lỗi với người, xin người từ bi, bỏ qua cho nó lần này!"Lí Trường Nhạc như bị chạm vào nỗi đau, từ trên ghế bật dậy, nổi giận mắng:"Ngươi đưa con gái quý báu tiến cung, trên danh nghĩa là tới làm bạn với ta, nhưng thực ra đã sớm sắp đặt muốn chiếm được sự sủng ái của bệ hạ! Gặp qua một lần ở yến hội, các ngươi liền nhớ nhung bệ hạ, có đúng hay không?""Nương nương, ta....

tuyệt đối không có ý nghĩ như vậy, là bệ hạ..."Hai má thiếu nữ đỏ hồng, trong chốc lát cảm thấy rất ngượng ngùng.Trong mắt Lí Trường Nhạc nổi lên một ngọn lửa, sự dịu dàng hòa khí bị tức giận lấn át không còn lại gì, cười lạnh thản nhiên nói:"Tiểu tiện nhân không biết xấu hổ, hắn là dượng của ngươi, ngay cả những chuyện trái với đạo lí luân thường này ngươi cũng dám làm, bên ngoài càng ồn ào huyên náo, làm mất hết thể diện của ta!"Con ngươi Lí Thường Hỉ bất an đảo một vòng, vội vàng nói:"Nương nương, cũng không thể nói như vậy, bệ hạ sủng ái ai, người cũng không thể ngăn cản được!""Ta cho ngươi tước vị, lại giúp ngươi chăm sóc nữ nhi, các ngươi lại báo đáp ta như vậy? Nếu không có ta, các ngươi cũng chỉ là một con chuột trên phố, làm sao có vinh hoa phú qúy như ngày hôm nay! Thật sự là lòng lang dạ sói! Nói là bệ hạ sủng ái nàng, nàng ta tự cho mình là cái gì, nếu không phải là cố ý nịnh hót, bệ hạ làm sao có thể để ý tới nàng?!"Lí Trường Nhạc càng nghĩ càng tức giận, gân xanh trên trán nổi lên, thở hổn hển, quả nhiên là đã tức giận tới cực điểm:"Tiện nhân, hai kẻ tiện nhân!"Dung mạo tuyệt sắc của nàng, vì tức giận mà bắt đầu vặn vẹo, càng làm khuôn mặt trở nên già nua, nhìn sang cô gái đối diện càng thấy được vẻ đối lập xinh đẹp."Nương nương, người đối với mẹ con chúng ta đương nhiên ân trọng như núi."Thiếu nữ khóc lóc, đáng thương:"Phụ thân mất sớm, hai mẹ con ta không có nơi nương tựa, nếu bệ hạ có ý để mắt tới, một nữ nhân yếu đuối làm sao có thể chống lại? Cầu nương nương cho ta một con đường sống, để cho đứa nhỏ trong bụng ta có nơi nương tựa.

Tương lai, ta nhất định sẽ báo đáp nương nương.

♣ ♣ ♣

Người là dì của nó, cho dù nó có được sủng ái, cũng sẽ không quên ân đức của người.

♣ ♣ ♣

Đúng vậy, vị phu quân này là nàng lấy từ trong tay tam muội, vị trí Hoàng hậu này cũng vậy, nàng còn ép Lí Vị Ương chết thảm trong cung, mọi người đều nói trong lãnh cung bây giờ vẫn còn oan hồn của nàng.

.Nhưng những việc này cũng không ai dám nói ra trước mặt nàng, hôm nay lại bị hai tiện nhân này vạch trần trắng trợn.Rơi vào sự tức giận điên cuồng:"Người đâu, mau tới, đem hai mẹ con này ra ngoài đánh chết cho ta!"Nàng lớn tiếng quát chói tai.Cả người lạnh như băng, cực kì tức giận.Nhưng đúng lúc quan trọng, một nam nhân mặc long bào nhanh chân bước vào đại điện, dấu vết của năm tháng cũng không bỏ qua hắnHắn đã xấp xỉ năm mươi, lúc này hắn vẫn khôi ngô như trước, vẻ mặt lạnh lùng:"Có trẫm ở đây, xem ai dám động vào một sợi tóc của Phi Nguyệt!"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tần giản