Thứ Nữ Hữu Độc

Lượt đọc: 54072 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »
Chương 97
-4

❊ ❊ ❊

Đợi nàng cơm nước xong xuôi, Lí Mẫn Đức mới hỏi: “Hôm sao làm sao thế? Không phải nói vào cung lát sau sẽ trở về sao?”

Lí Vị Ương thở phào cảm thấy thật mỹ mãn, nói: “Chép Kinh phật cho Thái hậu nương nương, lại đụng phải mấy việc nhỏ làm chậm trễ giờ ăn cơm, không có gì đáng ngại.”

Mấy việc nhỏ? Nàng nói nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng Lí Mẫn Đức lại không nghĩ như vậy, đột nhiên Lí Vị Ương ngẩng đầu hỏi Triệu Nam bên cạnh: “Người trẻ tuổi hôm đó ngươi đụng mặt, có đôi mắt dài, sống mũi cao, làn da trắng sáng, thân hình cao lớn, biểu cảm rất kiêu căng?”

Triệu Nam sửng sốt, lập tức hiểu ra Lí Vị Ương hỏi cái gì, hắn nhanh chóng gật đầu: “Huyện chủ miêu tả rất chính xác, đúng là hắn.”

Thế có nghĩa, lúc trước Lí Mẫn Phong được Tưởng Tứ cứu đi, Lí Vị Ương nhíu mày như đăm chiêu.

Lí Mẫn Đức nhanh chóng hiểu ra, hắn nhìn thoáng qua Triệu Nam, hoi nhíu mày: “Người Tưởng gia?”

Lí Vị Ương gật đầu: “Tứ thiếu gia Tưởng gia, Tưởng Nam.” Nàng suy nghĩ, bổ sung, “Hôm nay đụng mặt trong cung.”

Lí Mẫn Đức gật đầu, hắn không nghĩ Tưởng Tứ dám làm gì Lí Vị Ương ở trong cung, nhưng không thể không phòng bị, kết thù kết oán với Tưởng gia thì phải cẩn thận một chút.

“Dù sao hắn cũng là nam nhân, nói được gì với một tiểu cô nương như ta, đệ yên tâm đi, không chỉ hắn, ngay cả người cậu kia cũng không thể trực tiếp đến răn dạy ta.” Nhà trong (chuyện giữa các phụ nữ) cùng ngoài triều thật ra chung một nhịp thở, ngoài triều hài lòng, nhà trong tất nhiên xuôi gió xuôi nước, nhưng tranh đấu giữa các phu nhân nhà trong các nam nhân không thể nhúng tay vào, cho nên tranh đấu nhà trong, muốn sinh tồn thì phải dựa vào bản lĩnh cá nhân. Nam nhân Tưởng gia có lợi hại, nhưng có thể chạy vào trong viện dạy Lí Trường Nhạc đối phó với mình như thế nào sao? Nhìn kiểu gì cũng không thấy thực tế. Chỉ có điều, tật xấu lớn nhất của Tưởng gia chính là bao che khuyết điểm, mình đưa tiễn tính mạng Đại phu nhân, bọn họ khẳng định sẽ không bỏ qua, nhưng dù hành động thì thế nào, kết quả vẫn chưa chắc chắn.

Lí Vị Ương cơm nước xong, Mặc Trúc bước vào bẩm báo: “Tiểu thư, sáng nay Thất di nương sai người đưa tới một đôi giày, để nô tỳ lấy cho tiểu thư xem?”

Lí Vị Ương suy nghĩ, đứng dậy nói: “Để ta đi thăm người.”

Đến viện của Thất di nương, Đàm thị đang dựa bên giường thêu thùa may vá một cái yếm nho nhỏ.

Lí Vị Ương nhìn thoáng qua, trong lòng khẽ động, khoé môi nhướng lên, gọi một tiếng: “Mẹ.”

Đàm Thị mừng rỡ, tiện tay đặt đồ thêu xuống, cầm lấy tay Lí Vị Ương, cười nói: “Trở về rồi, đói bụng không, để mẹ chuẩn bị đồ ăn cho.”

Bà đã biết mình tiến cung, Lí Vị Ương cười: “Đã ăn xong rồi, sắc mặt mẹ hình như không tốt lắm.”

Đàm Thị sờ mặt mình: “Không có gì đáng ngại, chỉ là khẩu vị không tốt lắm.”

Lí Vị Ương nói: “Mẹ, viện này bố trí hơi thanh lịch, để con sai người đi mua đồ đạc mới, vậy trước tiên mẹ sang ở chỗ con vài ngày, sau đó con cho người sơn lại, quét dọn sạch sẽ, bày biện lại đồ đạc, rồi mẹ hẵng chuyển về.”

“Không cần, nơi này rất tốt!” Đàm thị vội vàng nói, “Khỏi cần huy động nhân lực!” Bà chuyển từ nơi hẻo lánh đến viện nhỏ này đã rất vui vẻ rồi: “Đại phu nhân vừa mới tạ thế một tháng, ta đã vội vã chuyển viện, có vẻ không hay lắm.”

Lí Vị Ương lắc đầu: “Ai biết con cũng không sợ, mẹ cứ nghe lời con đi.”

Lí Vị Ương dám nói những lời này, chứng minh đã nắm chắc. Đàm thị gật đầu, trong mắt có vầng sáng lay động.

Lí Vị Ương lại nói: “Buổi tối con lại đến, mẹ có gì đặc biệt muốn mua không? Để con sai người mua...”

Đàm Thị không muốn phá hỏng sự vui vẻ của con, thuận tiện nói: “Ta muốn có đồ gì đó tươi mới...”

Lí Vị Ương hỏi xong xuôi, trong mắt Đàm thị vẫn còn vương nước. Lòng Lí Vị Ương mềm nhũn, luôn cảm thấy mình đối xử với Đàm thị không tốt lắm, mà đối phương lại cảm động như thế, làm nàng không biết nên nói gì, đành quay đầu nhìn cái yếm nhỏ: “Cái này mẹ làm cho ai?”

Trên cái yếm nhỏ thêu uyên ương xinh đẹp cùng hoa sen, tinh xảo lại tỉ mẩn, Đàm thị cười nói: “Qua hai tháng nữa Cửu di nương sẽ sinh, đây là quà tặng cho nàng ấy.”

Lí Vị Ương buông cái yếm, thản nhiên nói: “Mẹ không cần lo lắng, bên kia tất nhiên có người chuẩn bị.” Từ lúc Đại phu nhân qua đời, Cửu di nương đã chuyển về, Lí Vị Ương cảm thấy cách xa vị di nương này vẫn tốt hơn, dù sao nhược điểm của đối phương ở trong tay nàng, tuy rằng lúc trước có sự hợp tác ngắn ngủi vì cùng chung kẻ địch, nhưng chưa hẳn không có thời điểm trở mặt, hiện giờ trong bụng Cửu di nương mang một đứa nhỏ quý giá, phụ thân hy vọng rất lớn, mong muốn là một nam hài… Dù sao Lí Vị Ương không muốn Lí gia, Cửu di nương có sinh nam hay sinh nữ cũng chẳng sao, nhưng người ta chưa hẳn đã nghĩ như vậy.

Đúng lúc này, Đàm Thị đột nhiên nôn khan, nha đầu nhanh chóng cầm chậu nôn đến, Lí Vị Ương hai mắt sáng ngời: “Mẹ?!”

Đàm Thị cười, sắc mặt không hiểu sao lại đỏ hồng: “Đã mời đại phu xem qua, nói có thai ba tháng.”

Lí Vị Ương ban đầu chỉ nghi ngờ trong lòng, hiện giờ nghe xong thì ngây người, Đàm thị mang thai? Ông trời ạ, nàng sắp có đệ đệ? Chuyện này… sao có thể? Kiếp trước, Đàm thị mất sớm, căn bản không có đứa nhỏ này——

“Chuyện lớn như vậy, sao không nói trước với con?” Lí Vị Ương rất mừng rỡ, nhưng cũng cảm thấy bất ngờ.

Đàm thị mỉm cười điềm tĩnh: “Ta cũng vừa mới biết thôi, lúc tang lễ Đại phu nhân, ta bận rộn, cứ cảm thấy hoa mắt váng đầu, sau này tìm đại phu đến xem, mới biết đã có thai ba tháng.” Sau khi Đại phu nhân bị bệnh, Tứ di nương cùng Lục di nương tranh đấu lẫn nhau, Cửu di nương lại đang mang thai, Lí Tiêu Nhiên không có tâm tư cưới người mới, cho nên thỉnh thoảng đến chỗ Đàm thị ngồi, Đàm thị so với thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi thì tính cách càng trầm ổn, hiểu lòng người, dịu dàng săn sóc, làm ông cảm thấy được ăn ủi, một tháng có năm sáu ngày nghỉ ở chỗ bà, những người khác nhìn thấy, nhưng vì Đàm thị đạm bạc, không tranh giành, hơn nữa Lí Vị Ương không dễ bắt nạt, cho nên không ai dám chạy đến tìm phiền toái, tuy nói như thế, mà Đàm thị năm nay đã ba mươi hai, đột nhiên mang thai đúng là chuyện mừng ngoài ý muốn.

Lí Vị Ương cười rộ lên, trong lòng hiếm khi vui mừng như vậy, nàng sắp có một đệ đệ ruột! Nhưng mà, rất nhanh tươi cười của nàng nhạt xuống, “Phụ thân biết chưa?”

Không biết vì sao sắc mặt Đàm thị đột nhiên thay đổi, hơi bất an: “Hai ngày nay lão gia không đến đây, ta định vài ngày nữa sẽ nói với ông ấy.”

Lí Vị Ương gật đầu: “Con sẽ tìm thời điểm thích hợp nói cho mọi người biết.”

Nàng nói mọi người, chứ không phải Lí Tiêu Nhiên, hiển nhiên trong đó có sự khác biệt lớn, tâm tư Đàm thị đơn thuần không suy nghĩ nhiều như vậy, chỉ cười gật đầu.

Lí Vị Ương quay đầu nhìn về phía Triệu Nguyệt: “Từ hôm nay trở đi, mẹ ta chuyển đến viện của ta, mỗi ngày ba bữa phải để ý cẩn thận.”

Nàng không phân phó Mặc Trúc cùng Bạch Chỉ, mà nói với Triệu Nguyệt, ý tứ đã rất rõ ràng. Hiện tại Đại thiếu gia Lí gia thất sủng, lão gia không có con trai yêu quý, mặc kệ là Thất di nương hay Cửu di nương ai sinh được con trai trước, địa vị của đứa nhỏ trong nhà sẽ không tầm thường, huống chi Nhị phu nhân bên kia còn đang chờ Đại phòng không có người nối nghiệp… Lí Vị Ương không cần những thứ này, nhưng mọi người như hổ rình mồi, bọn họ có thể mặc kệ sao?

Không thể không phòng bị!

Lí Vị Ương bẩm báo lại chuyện này với lão phu nhân, ngoài ra không nói đến chuyện khác, chỉ nói viện của Thất di nương cũ kỹ cần phải tu sửa, nên đón Đàm thị đến viện của mình ở hai tháng. Lão phu nhân cảm thấy không ổn lắm, nhà lớn như vậy, quả quyết không có đạo lý để di nương ở cùng tiểu thư, nhưng mà Lí Vị Ương kiên trì, dù sao đây cũng không phải chuyện lớn, nói một hồi cuối cùng đáp ứng.

Một tháng này trôi qua bình an, lúc dùng bữa buổi tối, lão phu nhân nhìn thoáng qua Cửu di nương bụng lớn, thân thiết nói: “Qua một tháng nữa sẽ sinh.”

Cửu di nương đỏ mặt: “Dạ.”

Lão phu nhân cười gật đầu, lập tức nghiêm mặt nói, “Như vậy thì tốt, hy vọng mấy con có thể khai chi tán diệp cho Lí gia, sinh nhiều tôn tử cho ta, ta mới vui vẻ được.”

Lí Tiêu Nhiên nghe vậy, hài lòng nhìn Cửu di nương.

Nhị phu nhân bĩu môi, trượng phu mình là thứ xuất, lại luôn ở bên ngoài, lão phu nhân căn bản không đặt trong lòng, cho nên con cháu Nhị phòng cũng không được sủng ái, vốn tưởng rằng sau khi Đại thiếu gia thất sủng thì địa vị con mình ở Lí gia sẽ được nâng cao, nếu tương lai Lí Tiêu Nhiên không có người kế thừa gia nghiệp, vậy toàn bộ Lí gia sẽ thuộc về con trai mình, ai ngờ Cửu di nương con hồ ly kia lại sinh sản, hy vọng của bà bỗng chốc biến thành mây bay.

Lão phu nhân nói xong câu đó, lại thở dài: “Phu nhân của con không còn, ta biết trong lòng con không dễ chịu, nhìn con mấy ngày nay gầy đi không ít, hốc mắt trũng sâu. Con cứ buồn bực không vui như vậy, ta cũng thấy lo lắng.” Nói xong, miệng bà cong lên có vẻ bất mãn: “Tứ di nương, ngươi nên khuyên giải lão gia nhiều hơn!”

Chỉ có Cửu di nương bởi vì đang mang thai mới được ngồi trên ghế, Tứ di nương lại chỉ có thể đứng bên cạnh, nghe xong lời này, trên mặt lo sợ không yên: “Lão phu nhân nói rất phải, con nhất định sẽ tận lực khuyên nhủ lão gia.”

Lục di nương mắt lạnh nhìn, không nói một lời.

Lão phu nhân cầm ly trà trong tay thở dài: “Bên con mặc dù có vài thiếp thất, nhưng hài tử lại quá ít, cần phải nạp thêm người mới.”

Lí Vị Ương luôn yên lặng ngồi uống trà đột nhiên ngẩng đầu, thản nhiên cười nói: “Lão phu nhân, phụ thân, con còn chưa chúc mừng, Thất di nương cũng đã mang thai hơn bốn tháng.”

Lí Tiêu Nhiên kinh ngạc, mừng rỡ, nắm tay Thất di nương luôn vâng lời đứng bên cạnh nói: “Vị Ương nói thật không?”

Lí Vị Ương ý cười ấm áp như gió xuân: “Phụ thân, nữ nhi có ăn nói lung tung cũng không dám lấy chuyện này ra để đùa giỡn. Thất di nương thân thể gầy yếu, ban đầu chỉ cho rằng dạ dày không tốt, về sau mời đại phu mới biết là mang thai, người lại cẩn thận sợ nhầm lẫn, còn mời liên tiếp ba đại phu đến chẩn đoán rồi mới dám bẩm báo.”

Có nghĩa, không phải là cố ý giấu diếm. Lí Tiêu Nhiên mừng rỡ vô cùng, đến tuổi trung niên con nối dòng chẳng có bao nhiêu, đột nhiên thêm hai hài tử, chẳng phải là được ông trời phù hộ?

Thật ra cũng không thể trách ông, nếu không có Đại phu nhân cản trở, hiện tại ông đã sớm con cái thành đàn.

Lão phu nhân cũng rất vui mừng, nhìn Thất di nương nói: “Chuyện vui, đúng là chuyện vui lớn!”

Tứ di nương cùng Lục di nương nhìn bụng của Thất di nương, cảm thấy trong miệng cực kỳ chua chát, mắt gần như phun ra lửa.

Ý cười của Cửu di nương vẫn nhàn nhạt, như làn mây mỏng mà mềm mại trên bầu trời sau mưa, luôn có sự ẩn giấu bên dưới, làm cho người khác không rõ ý tứ chân chính sau nụ cười: “Thật sự quá tốt, tương lai hài tử của con cũng có bạn.”

Lí Vị Ương liếc nhìn nàng ta, Cửu di nương lập tức cúi đầu, dáng vẻ như rất sợ hãi. Lí Vị Ương phát hiện, nữ nhân này đã khác trước kia. Nhìn nàng ta lăng la tơ lụa đầy người, chỉ sợ đang ước sớm sinh con trai để tương lai kế thừa Lí gia, nếu như nói trong lòng Cửu di nương trước kia chỉ có tình nhân, thì hiện tại sợ rằng một lòng hướng về vinh hoa phú quý. Con người, chung quy sẽ biến đổi!

Đúng lúc này, La ma ma đến bẩm báo: “Lão phu nhân, phu nhân Tưởng Quốc công cùng Tưởng Đại phu nhân đến.”

Lí Vị Ương ngưng mắt nhìn lại, lão phu nhân được La ma ma đỡ đứng lên: “Được rồi, ta có chuyện cần xử lý, mọi người ngồi một lúc rồi tự quay về đi.”

Lí Vị Ương nhìn lão phu nhân rời đi, lần này, lão phu nhân không yêu cầu nàng cùng tiếp khách.

Lí Tiêu Nhiên nhìn bụng Đàm thị, vui sướng vạn phần, quay đầu phân phó: “Đêm nay chuẩn bị đồ đạc, ta muốn đến từ đường dâng hương cầu khẩn, đáp tạ sự phù hộ của tổ tông.” Nói xong lại nắm chặt tay Thất di nương, “Nàng vất vả rồi.”

Mặt Thất di nương đỏ bừng, không nói nên lời. Bà ta rất thành thật (hiền lành, trung thực), Nhị phu nhân bên cạnh trong lòng nghĩ thế, thuận tiện nhìn thoáng qua Lí Vị Ương, bĩu môi, thật không hiểu sao người thành thật như vậy lại sinh ra một con bọ cạp độc.

Lí Vị Ương lại không chú ý đến sóng ngầm mãnh liệt bên kia, ánh mắt chỉ nhìn nơi lão phu nhân rời đi, trong lòng dâng lên sự nghi ngờ, Tưởng Húc về kinh báo cáo, Lí Vị Ương vốn tưởng rằng hắn sẽ có hành động, mà lâu nay vẫn gió êm sóng lặng, hôm nay phu nhân Tưởng Quốc công cùng phu nhân của Tưởng Húc đột nhiên đến thăm, sẽ phát sinh chuyện gì đây?

Không biết vì sao, mí mắt phải của nàng mấp máy rất nhiều lần...

—— Lời tác giả ——

Được rồi, ta cảm thấy gen của Tưởng gia đều rất tốt, nam có tài, nữ có mạo

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tần giản