Thứ Nữ Hữu Độc

Lượt đọc: 54074 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »
Chương 94
-3

❊ ❊ ❊

: Người sang bắt quàng

Lão phu nhân chịu nói ra những lời này đã là rất coi trọng mình, nếu mình còn xúi giục lão phu nhân lấy đi tính mạng của Lí Trường Nhạc, ngược lại có vẻ không hợp tình người hơn nữa thật tàn nhẫn. Lí Vị Ương đương nhiên không ngu như vậy, dù sao, Võ Hiền phi ra tay quá nhanh, sự uy hiếp của Tưởng gia quá mạnh mẽ, hai bên vây quanh, tất nhiên phải giữ lại tính mạng Lí Trường Nhạc.

Lí Vị Ương suy nghĩ rồi nói, “Người làm chủ nhà này, nói đến cùng vẫn là lão phu nhân cùng phụ thân, chuyện này phải làm sao, vẫn nên xem ý tứ của người và phụ thân.”

Nàng thở dài dưới đáy lòng. Đáng tiếc, chỉ chậm một bước nhỏ.

Như Lí Trường Nhạc, mẫu thân vừa mới chết đi, không đợi lễ tang kết thúc đã gây chuyện cẩu thả với nam nhân, đổi lại là tiểu thư bất cứ nhà nào khác, đều không thể không chết, mà mạng nàng ta quá tốt, có cái núi Tưởng gia bảo vệ, phạm phải sai lầm gì cũng được khoan dung tha thứ.

Lão phu nhân làm sao không nghĩ thế? Bà cũng thở dài, “Ta chán ghét nhất loại chuyện này, phàm là gia phong bất chính thì suy tàn rất nhanh. Ban đầu Ngũ Hoàng tử nhìn trúng nó, nhất quyết đòi lấy nó làm Chính phi, đã là quá miễn cưỡng rồi, hiện giờ nháo loạn ra chuyện này, nhìn thế nào cũng là vết nhơ của Lí gia chúng ta, người như thế không thể trừ khử mà vẫn sống sót, ngẫm lại tức đến nghẹn thở. Nếu không có Tưởng gia, phụ thân con sẽ không ngăn cản khắp nơi.”

Trong nhà có một cháu gái đồi phong bại tục, tâm tình lão phu nhân có thể hiểu được, Lí Vị Ương gật đầu như đang đăm chiêu, nghe lão phu nhân tiếp tục nói: “Tiểu tiện nhân kia không có đầu óc, chuyện gì cũng chỉ nghĩ đến bản thân, không nghĩ đến thanh danh nhà chúng ta, hiện tại hay rồi, nó gây ra tội lỗi lại muốn chúng ta thu dọn cục diện lộn xộn hộ nó.”

Lão phu nhân hiếm khi sa sút như vậy, Lí Vị Ương không thể hiện cảm xúc trong lòng ra ngoài, mà khuyên nhủ: “Lão phu nhân sao lại nói như vậy, dù sao Đại tỷ cũng là người Lí gia, tỷ ấy gây ra tội lỗi, về tình về lý chúng ta không thể bỏ mặc, không phải vì tỷ ấy, mà vì Lí gia, chung ta phải nghĩ cách bình ổn chuyện này. Chỗ Ngũ điện hạ, Tam điện hạ khẳng định sẽ nghĩ biện pháp làm Ngũ điện hạ im miệng, về phần nhà chúng ta, thật ra không gay go lắm, bắt được nhược điểm này đối với phụ thân có lợi chứ không có hại, đối với chúng ta, cùng lắm là một tiểu thư đánh mất đức hạnh, nếu thật sự lan truyền ra ngoài, thanh danh đương nhiên không xuôi tai, nhưng cũng không mang tính trở ngại thật sự, nhưng đối với Tam Hoàng tử, sẽ thành đả kích trí mạng trước mặt bệ hạ, tiền đồ cả đời bị huỷ hoại, cho nên so với chúng ta hắn càng căng thẳng về chuyện này hơn, tương lai phụ thân có thể sử dụng chuyện này để cản trở hắn. Huống chi trong nhà chúng ta, số người biết chuyện rất ít, cho dù biết cũng không dám nói ra bên ngoài. Có điều – chỗ Đại tỷ, sợ rằng cần có người trông coi, tránh lại nháo loạn ra chuyện gì khác.”

Lão phu nhân không còn gì để nói, Lí Vị Ương đã liệt kê rất rõ ràng mọi chuyện, bà gật đầu, nói với La ma ma: “Phái nhiều người trông coi nha đầu kia, đảm bảo không có gì đáng lo.”

La ma ma vội vàng nói: “Dạ.” Bà bất giác nhìn thoáng qua Lí Vị Ương, Tam tiểu thư này đúng là… Nhìn có vẻ dịu dàng hoà thuận, tươi cười mềm mại nhẹ bẫng như vậy, mà lời nói ra quả nhiên là trong bông có kim, vô cùng lợi hại. Đại tiểu thư vốn dựa vào sự thương tiếc của lão gia để xoay người, xảy ra chuyện này, Đại tiểu thư còn muốn vãn hồi sự yêu thương của lão gia là không có khả năng, khỏi cần nói đến chuyện đấy, ngay cả tính mạng cũng khó khăn lắm mới giữ lại được…

Lão phu nhân nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy chuyện này vẫn rất không ổn, nhưng tạm thời chưa có biện pháp khác, nói: “Cứ làm như vậy đi.”

Thư phòng phủ Tam Hoàng tử

Thư phòng của Thác Bạt Chân chiếm hết tiền viện của cả căn viện, gian trong treo các loại điển tịch cùng tranh chữ trân quý, gian ngoài là nơi sinh hoạt tiếp khách. Nhưng mà, cửa thư phòng xưa nay luôn thanh tĩnh lúc này lại hộ vệ đầy sân, chính phòng còn có sáu đại hán thân hình cao lớn khôi ngô, tay mỗi người đều đặt trên cán đao, vẻ mặt nghiêm túc, biểu hiện của bọn họ như đang đề phòng cẩn mật, không cho phép bất luận kẻ nào tới gần.

“Điện hạ, Hiền phi nương nương đã phái người đưa một miếng ngọc bội sang, còn hứa cho vị trí Trắc phi.”

“Câm miệng!” Thác Bạt Chân nổi giận đùng đùng đập nát một ly trà, người đó lập tức không nói gì nữa.

Người đó chính là đệ nhất mưu sĩ Hà Tĩnh bên người Tam Hoàng tử, nhưng lúc này hắn cũng không dám đối mặt với phẫn nộ ngập trời của Thác Bạt Chân.

Biết mình bị Lí Vị Ương thiết kế hãm hại, Thác Bạt Chân cảm thấy khí nóng dâng lên, chỉ cần nhắm mắt lại, phảng phất như nhìn thấy sự khinh thường cùng khiêu khích trong mắt Lí Vị Ương, còn có sự hèn mọn ẩn sâu bên dưới, hắn quả thật hận muốn phát cuồng! Nữ tử này, nàng dám làm như vậy!

Nhiều năm qua, trong lòng Thác Bạt Chân luôn cất giấu oán hận thật sâu, hắn hận Hoàng đế, hận ông ta vì sao sủng ái Thác Bạt Ngọc như vậy! Rồi hận mẫu thân sinh ra mình, hận bà vì sao xuất thân thấp kém! Hắn lại oán chính bản thân mình, vì sao mười năm nhẫn nhục, chỉ vì nhất thời vô ý mà bị người ta tính kế! Còn bị nhục nhã cùng với nữ nhân như Lí Trường Nhạc. Vì sao, Lí Vị Ương lại trợ giúp Thác Bạt Ngọc, không nhìn ra hùng tâm tráng trí tranh giành thiên hạ của hắn, cũng không rõ chân tình của hắn đối với nàng! Nếu không có bằng chứng Điền Kính, chân tay đáng tin cậy của Thác Bạt Duệ nhận hối lộ ba vạn lượng hoàng kim nằm trong tay hắn, thì hiện tại chuyện bê bối này đã lan truyền khắp ngõ ngách Đại Lịch, chuyện này sẽ làm tình cảnh vốn không thể hoạt động của hắn càng thêm gian nan. Vì sao, Thác Bạt Ngọc được Hoàng đế yêu thích chưa đủ, mà một nữ tử thông minh có năng lực như vậy, ở lại bên cạnh giúp Thác Bạt Ngọc tính kế! Ngàn vạn ngôn ngữ trong lòng, hoá thành mối hận ngập trời, khuôn mặt hắn, bởi vì tức giận quá độ mà ngũ quan cũng biến thành dữ tợn.

Nhìn thấy Tam Hoàng tử trước giờ phong độ đường hoàng bỗng dưng lộ ra vẻ mặt như vậy, Hà Tĩnh hít một hơi khí lạnh, bất giác cúi đầu.

Dưới cơn thịnh nộ, Thác Bạt Chân mạnh tay lật bàn, giấy và bút mực rơi đầy đất.

Nhìn thấy trước mắt một đống hỗn độn, rốt cuộc Thác Bạt Chân cũng nhận ra mình luống cuống, hắn xoay người, thở một hơi thật sâu, muốn đẩy ra hết những phẫn nộ trong lòng, một lúc sau, hắn lại quay người, khuôn mặt trầm tĩnh như ngọc, mang vẻ tươi cười ôn hoà thường ngày, làm Hà Tĩnh vừa mới thấy vẻ mặt lạnh băng của hắn cho rằng những gì mình vừa nhìn thấy chỉ là ảo giác mà thôi, hắn chậm rãi nói: “Ta luống cuống rồi, mời tiên sinh đứng lên.” Nói xong, thậm chí hắn tự mình nâng Hà Tĩnh đứng dậy, Hà Tĩnh đứng lên, thấp giọng nói: “Thuộc hạ biết Tam điện hạ không vui, nhưng cục diện trước mắt là tình thế nguy hiểm nhưng cũng là một cơ hội.”

Thác Bạt Chân nhíu mày: “Cơ hội gì?”

Hà Tĩnh cười nói: “Mọi chuyện Hiền phi nương nương đều suy nghĩ cho ngài, lấy Lí Trường Nhạc, chưa hẳn đã không có lợi.”

Thác Bạt Chân tất nhiên biết điều này, Lí Trường Nhạc có không ít giá trị lợi dụng, nhưng hắn không thể chịu được mình phải cưới nữ nhân dưới tình huống như vậy, đó là sự nhục nhã! Huống chi – “Chuyện Điền Kính nhận hối lộ, vốn phải sử dụng vào chuyện quan trọng hơn! Hiện tại vì chuyện nhỏ mà lãng phí ba năm sắp đặt, làm ta thật sự không thể bình tĩnh được!”

Hà Tĩnh đương nhiên cũng cảm thấy tiếc, nhưng lúc này mà để lộ ra biểu hiện tiếc nuối, chẳng khác gì lửa cháy đổ thêm dầu, cho nên ông khuyên nhủ như không có việc gì: “Nếu có thể tranh thủ được sự giúp đỡ của Tưởng gia thì sẽ là vận đen qua, cơn may đến.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tần giản